ắt đỏ ngầu, ngừng lại thế nào được, cong người vừa hôn vừa liếm gáy cô dỗ dành, dỗ ngon dỗ ngọt xin cô chịu đựng một chút. Vẻ thiết tha và nhiệt liệt trong giọng nói của anh khiến Tần Tang dần dần ngừng chống đối, cố gắng co mình lại, khe khẽ thấp giọng rên rỉ, yếu ớt ôm anh mặc anh xông tới.
Cuối cùng anh ngậm lấy đầu vai trắng noãn của cô, đẩy cô lên thẳng đầu giường. Tần Tang cũng đồng thời co rút trong cơn bùng nổ của anh, bụng dưới của cô hình như bị vật gì đó lấp đầy bằng một luồng rung động nóng bóng, níu chặt lấy phần ấm áp của cô, run rẩy không ngừng. Cô chỉ biết gắng sức co mình lại mới chống đỡ được từng cơn cảm giác chênh vênh yếu ớt thoáng lóe qua này.
Sau đêm đó, Tần Tang đã hiểu cái gì mới thực chất là một đêm N lần. Mà Lý Vi Nhiên thì hiểu được cái gì mới thực chất là chặt chẽ mất hồn.
. . .
Tiểu Bạch nhốt mình trong thư phòng, không hề có tiếng động nào. Sau khi An Tiểu Ly thu dọn đồ đạc của mình xong, mệt mỏi không muốn nấu cơm, điện thoại gọi đồ ăn từ bên ngoài, cô rót hai cốc Cola Cao*, lấy hai cái pizza ra cắt, làm cho có vẻ giống bữa cơm, rồi đi gõ cửa phòng anh.
[*Thức uống dinh dưỡng gồm chocolate, vitamin và ngũ cốc....'>
Trần Ngộ Bạch rất trẻ con giả vờ không ở trong phòng.
Tiểu Ly rất không hề có chí khí đích thân mở cửa ra, thò vào được nửa người, làm mặt quỷ dữ tợn với anh, rồi nói, “Đồ cáu bẳn, ăn thôi!”
Trần Ngộ Bạch ném vật gì đó trong tay vào trong ngăn kéo bàn làm việc, lạnh mặt bước ra, lúc lướt qua cô không thèm liếc một ánh mắt, đi thẳng vào phòng ăn.
Hai người họ thật ra quá quen với việc ăn với đối phương rồi, cứ lẳng lặng ăn như vậy cũng không hề có cảm giác ngượng ngập. Tiểu Ly nhìn anh ăn rất chậm, sắc mặt cũng càng lúc càng thối, mới mở miệng hỏi anh: “Có phải cứng quá không?”
Trần Ngộ Bạch rõ ràng hơi sửng sốt, đến khi anh hiểu ra cô nói “cứng” là chỉ pizza, không khỏi trừng mắt nhìn cô.
“Tiểu Bạch, anh không muốn ăn có thể nói cho em biết mà. Nếu như anh nói cho em biết anh không muốn ăn, em có thể nấu cơm cho anh ăn. Nhưng mà anh không nói cho em biết thì làm sao em biết được. Em không biết thì anh cũng chỉ có thể tiếp tục ăn pizza cứng đờ này thôi. Cho nên anh muốn ăn gì thì phải nói với em, anh không nói làm sao em biết được, anh đã nói là —— “
“—— Câm miệng!” Trần Ngộ Bạch nghiến răng nghiến lợi nhả ra hai chữ.
An Tiểu Ly ngược lại thật sự câm miệng luôn, cúi đầu cắn một miếng, trong lúc Trần Ngộ Bạch hưởng thụ bầu không khí yên lặng, cô chợt cúi đầu quăng một câu: “Anh không nói, em thật sự không biết mà.”
Giọng nói khẽ khàng, đối lập hoàn toàn với giọng choe chóe lúc nãy, tỏ vẻ cực kỳ đáng thương. Dùng biện pháp tu từ để nói, được gọi là nhấn ">, cũng có thể nói là, biện pháp tương phản.
Cái này một trong những biện pháp đối phó với cô giáo Trần trong nóng ngoài lạnh của Tần Tang dạy cô hồi còn nhỏ.
Quả nhiên Trần Ngộ Bạch cũng dính đòn, sắc mặt dịu lại. Tiếp theo không tỏ vẻ lạnh lùng đối xử với cô cả ngày như vậy nữa.
Phòng của Tiểu Ly là phòng khách mà cô ở lúc trước, tuy rằng Trần Ngộ Bạch nói, đây là nhà của công ty, cho nên cũng coi như là ký túc xá, cho nên cô chuyển đến hoàn toàn là tuân theo điều lệ của công ty, không liên quan gì đến anh. Nhưng khi An Tiểu Ly đẩy cửa phòng ra, thấy căn phòng thay rèm cửa sổ màu hồng nhạt và drap giường vỏ chăn hình hoa nhỏ màu lam nhạt, trong lòng vẫn rất cảm động, cái đồ Tiểu Bạch cáu bẳn này!
Cứ tưởng đồ cáu bẳn phải ầm ĩ thêm một khoảng thời gian nữa, nào biết rằng buổi tối sắp sửa đi ngủ, anh nghênh ngang đi vào. Xốc chăn cô lên chui vào trong, hùng hồn coi cô là gối ôm mà kẹp vào giữa hai chân, từ từ nhắm mắt vào làm bộ giả bộ ngủ.
Thế nhưng Trần Ngộ Bạch không biết, Tần Tang còn dạy An Tiểu Ly một chiêu, là gậy ông đập lưng ông. Cho nên Tiểu Ly cũng không nhúc nhích, cũng không nói gì, cứ mặc cho anh ôm như vậy.
Một lát sau, anh thật sự không giả bộ nổi nữa, lật người cô lại, hung dữ trừng mắt nhìn cô.
Tiểu Ly cười hì hì, “Tiểu Bạch, anh thật sự vừa trẻ con lại vừa hay cáu gắt.”
Trần Ngộ Bạch không nhịn được hất bàn tay đang véo mặt anh của cô, không nói gì cả, nghiêng người đè lên cô.
An Tiểu Ly dịu dàng phối hợp với tay anh, không tốn bao lâu áo ngủ của hai người đã bị Trần Ngộ Bạch quẳng khỏi chăn.
“Trần Ngộ Bạch, em thích anh.” Hơi thở của anh càng lúc càng thô, động tác của tay cũng "> dần lên. Hai tay hai chân Tiểu Ly quấn quít lấy anh, chợt ghé vào tai anh nhẹ nhàng nói một câu như vậy.
Trần Ngộ Bạch ngừng lại, hai tay chống bên người cô, chống cơ thể ở phía trên cô, ánh mắt nhìn cô, không hiểu vì sao hình như lại mang theo chút kinh hoàng.
Tay của Tiểu Ly ôm lấy gáy anh, khuôn mặt nhỏ nhắn yên tĩnh dịu dàng của cô, được mái tóc đen trên gối tôn lên, mang vẻ đẹp rung động lòng người.
“Em thích anh, nhưng lại không thích đến mức bằng lòng buông tha tất cả bởi vì anh. Cho nên, anh phải đối xử với em tốt hơn chút. Nếu không em thay lòng đổi dạ thật đấy.” Tiểu Ly cười hì hì, “Em có thể miễn cưỡng chấp nhận anh lạnh lùng cả ngày, thế nhưng thỉnh thoảng anh cũng phải dịu dàng một c