Snack's 1967
Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210804

Bình chọn: 9.5.00/10/1080 lượt.

nóng với vị ngọt ngấy bay lượn đó ra, “Gọi điện mua đồ ăn ở ngoài, anh muốn ăn cháo thịt gà nấm hương.”

“Anh lớn như vậy rồi mà không biết gọi điện thoại hả?” Tiểu Ly giả vờ nghi hoặc hỏi.

Sắc mặt Trần Ngộ Bạch thoáng cái đã lạnh hẳn xuống, “An Tiểu Ly! Em ngứa da có phải không?”

“Ơ hay! Cái này không phải rất ngon sao! Tiểu Bạch anh thật sự ngày càng trẻ con rồi, ăn bữa sáng thôi còn cần em đút sao?” Cô đứng dậy, bưng cốc Cola Cao của anh lên, cầm muỗng làm bộ như muốn đút cho anh thật. Trần Ngộ Bạch hung hăng giơ tay cản cô lại, bưng lấy cốc uống một hơi cạn sạch, lạnh lùng liếc mắt nhìn cô, đứng dậy vào phòng ngủ thay quần áo.

Tiểu Ly nhìn bóng lưng anh lắc đầu bất đắc dĩ, thật là, đứa trẻ này ngày càng khó chiều rồi.

Đây là mùa thề thốt, Tiểu Ly thề, cô thật sự chỉ thuận miệng nói bừa thôi, không ngờ lại triệu mẹ của đứa trẻ khó chiều đến.

Trần phu nhân rất biết chăm sóc sắc đẹp, nhìn qua chỉ như hơn bốn mươi tuổi. Tóc vấn không rối một sợi, quần áo rất hợp với công việc.

An Tiểu Ly thật sự cảm thấy mình ngày càng thông minh, vừa nhìn thấy một phụ nữ trung niên xinh đẹp mở cửa bước vào, cầm chìa khóa trong tay như vậy, cô lập tức ý thức được đây là mẹ của Tiểu Bạch.

Quả nhiên, phụ nữ trung niên xinh đẹp mở miệng rất khí chất, “Xin chào, tôi là mẹ của Trần Ngộ Bạch. Cô là?”

Tiểu Ly cố gắng tỏ vẻ bình tĩnh nuốt bánh trứng trong miệng xuống, cười long lanh với bà, trả lời rất có khí chất: “Chào bác ạ. Cháu là An Tiểu Ly.”

Bà Trần rất biết kiềm chế mỉm cười gật đầu, trong lòng lại không vui vẻ như vậy.

Con gái con đứa, răng đính đồ ăn còn cười lớn như vậy làm gì?

Lúc này Trần Ngộ Bạch xuất hiện, thấy người phụ nữ trung niên xinh đẹp, hình như anh không phản ứng gì nhiều, hờ hững gọi mẹ một tiếng, sau đó thuận miệng hỏi một câu: “Sao mẹ lại đến đây?”

“Lâu lắm rồi con không về nhà, mẹ đến thăm con.” Bà Trần đối mặt với con trai, cười từ đáy lòng, “Hôm nay có việc bận à?”

“Con bận lắm.” Giọng điệu của Trần Ngộ Bạch hờ hững, liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay, hơi dịu sắc mặt xuống, vỗ vai mẹ thể hiện sự thân thiết, “Con phải về tổng công ty đây, hai ngày nay bận suốt, hôm nay con thật sự không rảnh, tối con về sớm một chút, mẹ hầm canh cho con được không?”

Bà Trần nghe anh nói bận, trong lòng không hài lòng, nhưng không thể hiện ra mặt. Tuy nhiên nghe con trai nói muốn uống canh bà hầm, bà lại vui hẳn lên, gật đầu, nói dịu dàng: “Vậy mẹ đợi con ở đây, con về sớm nhé!”

Trần Ngộ Bạch gật đầu, lại chỉ An Tiểu Ly đang ngây ngốc mất hồn nhìn hai người mẹ hiền con thảo, “Mẹ, đây là Tiểu Ly, hôm nay cô ấy sẽ ở nhà với mẹ!”

“Em cũng đừng đến công ty nữa, hôm nay cho em nghỉ, ngoan ngoãn ở nhà với mẹ.” Trần Ngộ Bạch vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, bỗng nhiên cúi người ôm lấy cô, “Lấy cặp tài liệu cho anh, anh đi làm đây.”

“Mẹ, con đi đây.”

“Ừm, tối nay về sớm nhé.”

Bà Trần mỉm cười đáp lời. Trần Ngộ Bạch mỉm cười đi về phía cửa. An Tiểu Ly bởi vì động tác dịu dàng hiếm hoi của Trần Ngộ Bạch, xấu hổ mỉm cười đi lấy cặp cho anh.

. . .

Lý Vi Nhiên nói rằng thà chết vì sốt còn hơn chết vì mất mặt, tuyệt đối không đi bệnh viện. Tần Tang không thể làm gì hơn là lấy thêm một tấm chăn, đắp lên cả người đầy mồ hôi của anh. Anh ăn hết cháo nặng nề thiếp đi, Tần Tang nằm trên giường với anh, giảm tiếng ti vi.

Lúc điện thoại của An Tiểu Ly gọi tới, Lý Vi Nhiên đã ngủ say, nhưng Tần Tang vẫn sợ làm ồn đến anh, che điện thoại chạy ra ban công nghe.

“Cứu trợ khẩn cấp!”

“Nói đi” Gió ngoài ban công thổi vù vù, Tần Tang lạnh run lên, nhả ra hai chữ từ kẽ răng.

“Mẹ Tiểu Bạch đến, hiện giờ ở trong bếp cách tớ một trăm mét, Tiểu Bạch đi làm, bảo tớ ở nhà với — mẹ.”

“Đồ nhát gan.” Tần Tang lầm bầm một câu, Tiểu Ly không nghe rõ, hỏi lại: “Cái gì?”

“Không có gì. Cậu tự nghĩ ra cách gì rồi?”

“Ừm. . . Tớ vẫn thích bà mẹ thẳng tính như cô giáo Trần nhà tớ hơn, bà mẹ phu nhân kiểu này tới không thích — “

“– Nói ý chính! Tớ ở ngoài ban công, lạnh chết rồi!”

“A? Vậy cậu làm gì mà không vào nhà?”

“Vi Nhiên đang ngủ.”

“Tần Tiểu Tang! Các người! Các người! Các người — “

” — Đúng đúng đúng! Bọn mình đến bước cuối rồi. Cậu nhanh lên đi, còn việc gì không?” Tần Tang phóng khoáng, trái lại An Tiểu Ly nghẹn họng nói không ra lời.

“An Tiểu Ly!”

“A — a! Tớ đây!” An Tiểu Ly thật vất vả mới hoàn hồn trở lại, từ trong phòng tắm chìa đầu ra nhìn vào bếp, bà Trần vẫn đang vui vẻ làm việc, “Tang Tang, đến tối Tiểu Bạch mới về! Bây giờ bác ấy đang chuẩn bị, cậu nói xem, bác ấy có phải là kiểu bà mẹ coi mình là kẻ xâm lược không? Giống cái bà trong ‘Khổng tước bay về Đông Nam’* đó.”

[* 孔雀东南飞 Hán Việt: Khổng tước Đông Nam phi, là một bài nhạc phủ thời Hán do Từ Lăng, một người nước Trần biên soạn. Bài nhạc phủ kể về Lan Chi đi làm dâu cho nhà họ Tiêu nhưng bị đuổi về nhà mẹ, sau bị anh trai ép tái giá. Đêm tân hôn Lan Chi nhảy xuống nước tự sát, chồng là Tiêu Trọng Khanh cũng tự tử mà chết. Bài nhạc phủ dài 1775 chữ, là bài thơ tự sự đỉnh cao nhất kể cả về nghệ thuật lẫn tư tưởng trong nhạc phủ thời Hán. Năm 2009 đã được dựng thành phi