h.
Trần Ngộ Bạch lại cười nhạt một tiếng, chọc Tiểu Ly hung hăng véo anh. Thật sự là véo hơi đau, Trần Ngộ Bạch nắm lấy tay cô, hơi "> tay, lạnh lùng lên tiếng: “An Tiểu Ly, lá gan của em ngày càng lớn. Sau khi anh xóa nợ, em ngày càng không biết sợ.”
Cả người An Tiểu Ly nhào vào trong lòng anh, “Không phải là sau khi anh không cần đòi tiền em nữa, là sau khi phát hiện ra anh thật sự thích em, em mới ngày càng không sợ anh.”
Trần Ngộ Bạch sửng sốt, không nhịn nữa mà quay đầu qua chỗ khác bật cười. Tiểu Ly càng thêm vui vẻ, giãy khỏi tay anh, nắm lấy cằm anh quay mặt anh lại, “Nào, cười lần nữa cho đại gia xem!”
Vẻ mặt thô tục của cô chọc Trần Ngộ Bạch vừa bực mình vừa buồn cười, khóe miệng cong cong cười thật sự.
“An Tiểu Ly. . .” Anh ôm cô vào trong lòng, gác cằm lên đỉnh đầu cô, vỗ vỗ người trong lòng, anh thở dài, “Đôi khi, anh thật sự hoài nghi em thật ra có phải là thông minh tuyệt đỉnh không.”
“Hử?”
“Người khôn giả ngốc.” Trần Ngộ Bạch giải thích đơn giản.
An Tiểu Ly vòng vo một hồi mới cảm thấy cái này hình như là đang mắng cô ngốc. Trần Ngộ Bạch nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của cô, lại thở dài, đẩy cô ngã xuống, ngậm lấy môi cô, anh nói không rõ ràng, “Không sao cả, đồ ngốc nghếch. . . Có anh ở đây. . .”
Lúc này An Tiểu Ly dường như cũng bắt đầu hiểu ra, bà Trần có vẻ không thích cô. Thế nhưng không đợi cô phát hiện ra đầu mối chính, Trần Ngộ Bạch đã lột cô sạch sẽ, nguy hiểm ngăn chặn lại, cô kích động không nghĩ ra điều gì cả.
Đêm đó anh hưng phấn khác thường, triền miên cả đêm, dùng hết các loại tư thế, cuối cùng đỡ nửa người cô lăn lộn từ trên xuống dưới.
Vọt lên một phen, mới gào thét hưng phấn, cuối cùng lại phóng ra.
Sau khi chấm dứt, An Tiểu Ly ngả lên giường, người nào đó đè trên người vẫn còn chưa thỏa mãn. Cô thở yếu ớt đếm khăn giấy chậm rãi bị thấm ướt trên mặt đất, hoa hết cả mắt, cảm thấy mình ngốc hệt mấy ngôi sao đó, cô thì thầm vài câu, bất chấp kẻ đè nặng trên người đã rục rịch ngóc đầu dậy, cuối cùng ngủ mê mệt.
Trong bóng đêm mơ màng, Trần Ngộ Bạch nhẹ nhàng hôn lên cái cổ trắng như tuyết của cô, liếm rồi lại liếm, vuốt ve rồi lại vuốt ve, mắt phát ra ánh sáng lấp lánh.
Tuy rằng đấu với ông già thông thái rởm trong nhà kia thật sự là việc rất chán nản, nhưng vì đồ ngốc ngon lành này, cũng. . . coi như đáng giá.
Nhớ tới cảnh tượng bà mẹ luôn kêu ngạo kia, bị đồ ngốc dưới thân chọc không nói nên lời, Trần Ngộ Bạch lại nở nụ cười. Nhẹ nhàng trở mình khỏi người cô bé đang ngủ, ôm cô vào trong vòng ngực, cứ như vậy, khóe miệng cong cong đi vào giấc ngủ.
Cơn sốt của Lý Vi Nhiên hạ rất nhanh. Cửa ải cuối năm sắp tới, Trần Ngộ Bạch giục giã liên tục, anh có không bằng lòng đi nữa vẫn phải đi làm.
Thật chất Tần Tang vẫn có tính tình tiểu thư. Vào giai đoạn bận rộn như vậy, vì Lý Vi Nhiên nói không muốn rời khỏi cô một phút nào cả, nên cô đi xin nghỉ hai tuần ở công ty (mà đã một tháng nay cô không thèm đi làm). Cô dính chặt lấy anh kể cả khi Lý Vi Nhiên có đi làm hay không.
Công ty khoa học kỹ thuật Vũ Hưng lập tức náo nhiệt hẳn lên. Trần tổng không rời bé yêu ngu ngốc của anh một bước. Lý tổng vừa mới nhậm chức lại dẫn theo một cái bình hoa bên người, bé ngốc và bình hoa có vẻ rất thân thiết. Mọi người đều cảm khái sau lưng: Vật họp theo loài!
Thế nhưng không ai biết, hai người được gọi là vật họp theo loài thực sự, cho dù là gặp mặt trên hành lang, cũng trưng lên ánh mắt ném đối phương mấy con dao.
Trần Ngộ Bạch lạnh lùng liếc mắt nhìn Tần Tang, gập tài liệu trong tay lại cái “bộp”. Quay lại nhìn cô gái vẫn luôn hờ hững ở phía trước nói: “Việc của An Tiểu Ly cô đừng can thiệp nhiều. Lần sau còn lặp lại, tôi sẽ cho tiểu ngũ nhà cô đẹp mặt!”
Anh rõ ràng đã vạch sẵn mọi chuyện, sao lại có thể trật hướng được chứ? Về sau anh hỏi qua loa đồ ngốc kia vài câu, thì đã moi ra được cao nhân phương nào “chỉ đạo” sau lưng.
Tần Tang không thèm để ý đến sự đe dọa của anh. Cô bưng cà phê lên mỉm cười quyến rũ: “Anh có muốn đoán thử xem, nếu như anh lại bắt nạt Vi Nhiên nhà tôi, tôi có giao An Tiểu Ly cho Sở Hạo Nhiên luôn không?”
Hai người đang lườm nhau cùng hừ lạnh khinh bỉ, một quay trước một quay sau, Trần Ngộ Bạch nâng kính mắt, Tần Tang hất tóc, cùng quay vòng lại. Rồi hai ánh mắt hung tàn vô nhân tính đâm sầm vào nhau, lúc này mới khép màn. Trần Ngộ Bạch lùi về bên người Tiểu Ly, Tần Tang bưng cà phê vào phòng làm việc.
“Anh và Tang Tang cãi nhau à?” Tiểu Ly kéo kéo tay áo của Trần Ngộ Bạch, hỏi anh.
Trần Ngộ Bạch không vui, giọng nói lạnh lùng kiên quyết: “Anh không thích cô gái này.”
An Tiểu Ly rất hiểu gật đầu, “Ừm, em hiểu. Đồng loại khắc nhau mà.”
Trần Ngộ Bạch vốn muốn ly gián, thế nhưng đồ ngốc này, suy nghĩ luôn khác với người thường. Cô không hỏi anh tại sao không thích Tần Tang. Bởi vì cô có suy nghĩ riêng của mình, cho dù cách nghĩ đó rất kỳ lạ.
Thật ra đồ ngốc của anh, nắm giữ một vương quốc hạnh phúc hơn bất kỳ ai khác.
Quên đi, Trần Ngộ Bạch có phần mệt mỏi vuốt tóc cô, cô thích là được.
“Em rất giỏi, cho nên đừng lúc nào cũng đi hỏi Tần Tang phải là