thế nào, biết không?” Trần Ngộ Bạch ngẫm nghĩ, khéo léo biểu đạt ý nghĩ của mình.
Lúc này An Tiểu Ly đang thầm nghĩ cách lừa anh xuống dưới mua Donut cho cô ăn, cho nên gật đầu rất ngoan ngoãn, anh nói gì cũng được.
. . .
Tần Tang tựa bên người Lý Vi Nhiên, chậm rãi xoa bóp gáy cho anh. Văn bản chất đống trên bàn, Lý Vi Nhiên lại vẫn luôn mỉm cười bên khóe miệng.
“Lý Vi Nhiên! Có ai như anh không?” Tần Tang cười khuôn mặt áp tới của anh, “Còn chưa được nửa tiếng mà!”
Lý Vi Nhiên cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cô đặt lên ngực mình vuốt ve, cười xấu xa: “Anh quyết định chuyển tần suất nghỉ ngơi thành mười lăm phút một lần.”
Anh nói thế thôi, nhưng tay lại không thành thật. Tần Tang đưa tay xuống chạm lên nơi rục rịch ngóc đầu dậy của anh, thấp giọng trêu anh: “Vậy. . . Chúng ta chơi trò đóng vai đi nhé? Em trốn dưới bàn . . .Hử?”
Đôi mắt rực sáng của cô lóe lên vẻ quyến rũ, Lý Vi Nhiên vừa nghĩ đến cảnh tượng cô vừa nói thì máu nóng sôi trào. Anh ôm lấy eo cô bế lên bàn làm việc, hôn dồn dập.
Hai người đang ầm ĩ, có tiếng gõ cửa truyền đến. Tần Tang cười hì hì vẽ những vòng tròn mờ ám lên ngực Lý Vi Nhiên đang bất đắc dĩ lùi về phía sau, “Lý Tổng, có người tới. . .”
Lý Vi Nhiên sửa sang lại quần áo cho cô, nhéo "> lên mặt cô, “Đêm nay sẽ trừng phạt em.”
Tần Tang bám lấy tay anh, nhảy xuống bàn, thuận thế vỗ nhẹ lên bộ phận hở ra của anh, “Em rất sợ đó!”
Hai người nhỏ giọng ngọt ngào liếc mắt đưa tình, người ở ngoài cửa chờ đến độ không nhịn nổi, lại gõ cửa thêm vài phát, mở cửa xông thẳng vào.
Lý Vi Nhiên vừa nhìn thấy người, lập tức ra vẻ lơ đãng tiến lên một bước, che Tần Tang ở sau người.
Dung Nham ôm một tập công văn, áo khoác vắt trên cánh tay, sải bước tới, bước đi vội vã, “Bản kê anh cần chỉnh lý xong chưa? Lão Tam kia đúng là không có tiền đồ, lại còn nói phải đi mua donut gì đó nữa chứ, bảo anh tự đến lấy!”
Lý Vi Nhiên xoay người cầm tài liệu Dung Nham cần tới, vội vã giục anh ta đi. Dung Nham vừa ngước mắt lên lại thấy Tần Tang, “Ái chà, Ngũ thiếu ở đây cũng rất ngọt ngào thì phải? Tần Tang là người trong nhà rồi, dù sao cũng phải chào hỏi chứ?”
Điều Lý Vi Nhiên sợ chính là vẻ mặt gian xảo của anh ta nhắm thẳng vào cô vợ cưng của anh. Vội vã nắm lấy tay Tần Tang, “Tang Tang, chào anh hai đi.”
Trước mặt người khác, Tần Tang luôn ngoan ngoãn vâng lời giữ mặt mũi Lý Vi Nhiên, khẽ mỉm cười gật đầu với Dung Nham, “Anh hai!”
Dung Nham nhướn mày, wow, thật sự là càng nhìn càng đẹp. . .
Nhưng mà hôm nay thật sự là rất bận, anh còn phải gấp rút ra ngoài làm việc, Dung Nham nói một lúc rồi bỏ đi. Khi bước tới cửa bỗng nhiên nhớ ra một việc, “Vi Nhiên, ngày mai dành chút thời gian tới trường đua ngựa ở ngoại ô. Lần trước anh mua một con husky ở đó, cậu đi hỏi lão Mã, còn có con nào tương tự như vậy không, mua cho anh một con.”
Lý Vi Nhiên không bằng lòng, “Không đi. Bản thiếu gia muốn ở bên vợ, không rảnh.”
Tần Tang mỉm cười, nhẹ nhàng kéo anh. Dung Nham nhíu mày, “Tính cách lão Mã đó rất kì quặc, nếu như anh sai cấp dưới đi ông ta chắc chắn sẽ không vui. Tuần sau anh mới về được, cậu đi hộ anh một chuyến đi.”
Đang nói chuyện thì Tiểu Ly và Trần Ngộ Bạch đã trở về, mang theo đồ ngọt và trà sữa, Trần Ngộ Bạch nhớ tới tình cảnh Cola nhìn thấy lần trước, lạnh lùng hỏi hỏi Dung Nham một câu: “Mua về để ghép đôi với Cola hả?”
Mọi người trong phòng đều không hiểu mô tê gì cả, chỉ có An Tiểu Ly đỏ mặt cúi đầu.
Nhắc đến điều này Dung Nham lại khùng lên, “Cái đồ Tiểu Tứ đáng đánh kia, dắt Cola đi khắp nơi khoe khoang, rước lấy bao nhiêu ánh mắt thèm thuồng. Nó lại trốn tới trốn lui không chịu cho, hại anh bị tên hôn quân kia lưu đày!”
Vừa nghe tới chuyện liên quan đến sủng phi và hôn quân, hai người Trần Ngộ Bạch và Lý Vi Nhiên đã có kế hoạch nghỉ ngơi, đều lập tức chỉ lo cho thân mình, không có bình luận gì thêm.
Ngày hôm sau, từ sáng sớm Lý Vi Nhiên đã bật dậy giày vò Tần Tang hai ba lần thỏa thích. Sau khi kết thúc cô ngủ mơ màng, anh phơi phới lái xe tới ngoại thành.
Mang chó tới Lương gia, mới biết Cố Yên đã truyền dịch hai ngày bởi vì dị ứng lông chó. Vừa nghe nói anh đưa chó tới, thậm chí quản gia còn không dám cho anh tiến vào cửa lớn. Ông ta nói tiên sinh nổi trận lôi đình, đang muốn tính sổ với Nhị thiếu gia và Tứ thiếu gia!
Lý Vi Nhiên vừa nghe chuyện đã biết là không ổn, quay đầu xe rút lui lặng yên không một tiếng động.
Từ sau khi nhìn thấy con husky ngoan ngoãn nằm trong lồng sắt qua tấm kính, Lý Vi Nhiên thật sự không nỡ lòng nào quăng đi như vậy. Thế nhưng Tang Tang lại không thích chó mèo gì cả, gọi điện thoại cho Kỷ Nam lại thấy tắt máy. Anh ngẫm nghĩ, hay là đưa đến nhà Trần Ngộ Bạch.
Quả nhiên, An Tiểu Ly nhảy cẫng lên ba thước. Lập tức không thèm để ý đến Lý Vi Nhiên vẫn còn ở đây, ôm cổ Trần Ngộ Bạch vừa hôn vừa cầu xin, nhất định phải nuôi con chó đó.
Trần Ngộ Bạch có vẻ như bị cô quấn lấy mà cau mày. Nhưng Lý Vi Nhiên lại thấy, anh ấy có vẻ như vui vẻ. Chí ít, bất cứ trường hợp nào trong quá khứ, anh vẫn chưa từng thấy người anh ba này cho phép người khác thân thiết với