úa hết mình. Thật ra cũng không ra thể thống gì nhưng Trương tư lệnh dẫn đầu trầm trồ khen ngợi, tất cả mọi người cũng vỗ tay, không khí trong đại sảnh nhất thời nóng lên rất nhiều.
Lý Di Nhiên vui vẻ nhảy khỏi sân khấu. An Tiểu Ly tha hương gặp bạn cũ, không ngừng ra sức đứng lên hô to “An Khả”. Trần Ngộ Bạch thấy ánh mắt bất mãn của cha mẹ không ngừng quét tới thì nhức đầu không thôi, càng giữ tay cô chặt hơn.
Cuối cùng một nhân viên đi tới ngồi cạnh Lý Vi Nhiên ở cái bàn phía trước, cúi người nói mấy câu gì đó. Lý Vi Nhiên gật đầu, lướt qua đám người, ra hiệu với Trần Ngộ Bạch.
Trần Ngộ Bạch thở dài, gật đầu ý bảo biết rồi. Anh đứng lên, đẩy cái ghế đứng cạnh An Tiểu Ly, xoa đầu dặn dò cô: “Anh ra đây một lúc. Em biết điều chút, đừng ngọ nguậy lung tung!”
An Tiểu Ly gật đầu, anh vẫn không yên lòng, liếc nhìn xung quanh rồi kề sát cô, “Không được rời khỏi chỗ ngồi, nếu không sau này trừng trị em ba bữa, còn thêm trà chiều và bữa ăn khuya nữa. Có nghe không đó?!”
An Tiểu Ly co rúm lại, vội vàng gật đầu lia lịa. Lúc này anh mới hơi yên tâm.
Rèm cửa dày cộm nặng nề bao phủ khắp nơi trong Trương trạch dần dần được kéo xuống. Đại sảnh tối dần, sau đó tất cả đèn điện đều bị tắt, đèn chùm pha lê trên trần nhà cũng bị tắt, khắp nơi đều tối om.
Mọi người cúi đầu xì xào, giục mau bật đèn lên. Trên sân khấu trong đại sảnh, ban nhạc không biết đã rút đi từ lúc nào bây giờ trống không, chỉ còn một chiếc piano màu đen. Một chàng trai ngồi trên chiếc ghế trước đàn, nghiêng góc bảy mươi lăm độ về phía khán giả, mặt mày tuấn tú, đường nét tuấn lãng. Từ vị trí của An Tiểu Ly nhìn sang, lông mi dài của anh ta khẽ rung, là dáng vẻ mà cô quen thuộc.
Tần Tang khom người, trong bóng tối lặng lẽ kéo váy chạy tới, mạo hiểm mà chạy vội về bên cạnh cô ấy, bấm "> vào chân Tiểu Ly. Giọng nói cực kỳ nhỏ, vừa mừng vừa sợ vừa hận sắt không rèn được thành thép: “Người ta đang chụp ảnh đấy! Ngậm miệng lại với thu hồi nước bọt của cậu đi!
An Tiểu Ly bị Tần Tang bấu thì tỉnh táo, hơi quay đầu lại quả nhiên thấy mấy cái máy ảnh đang chụp lia lịa. Có lẽ đã được ai đó sắp xếp nên tất cả ống kính đều chĩa về phía cô. Nghĩ rằng có lẽ đây là khoảng khắc lãng mạn nhất trong đời, An Tiểu Ly vội vàng ngậm lại cái miệng há hốc do giật mình quá độ, cúi đầu, chớp chớp hàng mi, tỏ vẻ mặt xấu hổ tự cho mỹ lệ.
Đáng tiếc khi đó cô không biết trước được sau này khi người nào đó lôi bộ ảnh ra chuẩn bị chỉnh sửa, thấy cô tỏ vẻ thờ ơ khi đối mặt với hành động mất thể diện ngàn năm khó có một lần của mình thì căm tức tới mức hành hạ cô ba bữa cơm kèm theo trà chiều và bữa ăn khuya.
Trên sân khấu, chàng trai phong độ xuất trần như thiên thần chậm rãi đưa tay phải ra, ngón tay thon dài xinh đẹp đặt lên phím đàn, dưới ánh đèn như mộng như ảo.
Anh đàn khúc nhạc quen thuộc nhất thời thơ ấu — Thư gửi Elise(1).
(1) Đây là bản nhạc nổi tiếng của Beethoven mà hầu như ai cũng biết
Bài hát tổng cộng có năm đoạn, anh chuyên tâm đàn đoạn A. Có lẽ chỉ dùng tay phải nên đoạn nhạc cũng không quá tuyệt vời. Nhưng khóa La thứ toát ra sự thân thiết trong sáng, dung hợp với vẻ dịu dàng chưa bao giờ để lộ với người khác, mọi người ở đây đều cảm thấy khúc Elise đơn giản tuyệt diệu mà sống động chậm rãi toát lên từ tiếng đàn của anh.
Màn hình trên sân khấu chợt sáng lên, cảnh tượng phủ lá phong cổ xưa, chữ viết dần xuất hiện. Đầu tiên nhạt nhòa không rõ ràng, sau đó màu sắc đậm hơn, nét bút "> mẽ cương quyết. Những người đã từng quen biết với Lương thị đều rùng mình, đồng thời nhớ tới chữ ký trên văn kiện cũng là kiểu chữ Lệ lạnh lùng, rồng bay phượng múa như vậy.
Mà nay, nét chữ lạnh lùng kia lại tạo nên những câu chữ khiến họ há hốc:
I love you,
not only for what you are,
but for what I am when I am with you.
I love you,
not only for what you have made of yourself
but for what you are making of me.
I love you
for the part of me that you bring out.
(Anh yêu em, không phải vì bản thân em, mà vì con người anh khi ở bên em.
Anh yêu em, không phải vì em đã trở nên thế nào, mà vì em đã biến anh thành con người ra sao.
Anh yêu em, vì phần con người em đã tìm ra trong anh)
Trong yên lặng, Trần Ngộ Bạch nhìn về phía khán giả ở đằng xa, không thấy bất cứ sự việc gì cả, chỉ có Elise xinh đẹp của anh ngồi yên ở đó như lúc ban đầu. Mà đáp lại ánh mắt của anh, An Tiểu Ly đã ngừng thở. Cô có thể nghe thấy tiếng hoa nở khẽ khàng trong lòng mình. Ánh đèn sân khấu dịu dàng như ánh trăng sáng tỏ, hoàng tử của cô đã giữ bỏ lớp áo giáp cứng rắn.
Người ngốc nghếch như cô lại có thể gợi lên sự tin tưởng khờ dại chôn sâu chín vạn thước trong lòng anh, thêu hoa trên gấm.
Người kiên cường như anh lại có thể dịu dàng đóng kín thế giới muôn màu muôn vẻ này vì cô, chỉ còn lại những thứ đẹp đẽ.
Lúc tử sinh hay khi cách biệt, chẳng bỏ nhau lời quyết thệ.
Cầm tay nàng hẹn mấy lời: “Sống bên nhau mãi đến hồi già nua”.(2)
(2) Kích cổ 4 của Khổng Tử - Người dịch Tạ Quang Phát. Tả về một người đi quân dịch nhớ gia đình, kể lại lúc mới lấy vợ đã hẹn ước chết sống hay xa cách cũng kh