ấy rồi. . . . . .” Trần Ngộ Bạch mút lấy khóe mắt cô, giọng nói rất khàn.
An Tiểu Ly thật sự lặng lẽ buông tay, Trần Ngộ Bạch thả lỏng nhưng đồng thời cũng cảm thấy hơi mất mát. Ai biết anh còn chưa thả lỏng xong, cái đầu nhỏ của cô đã rúc vào ngậm điểm đỏ sưng tấy của anh qua lớp áo sơ mi.
Cảm giác mát lạnh trước ngực làm anh tê dại tới tận xương. Nghe thấy cô vừa ngậm vừa không tự chủ được mà thở gấp, Trần Ngộ Bạch không thể nhịn nữa, ôm hông cô xoay người, đặt cô trong góc thang máy.
Bóng dáng của anh áp tới như ngọn núi, cả người An Tiểu Ly bao phủ bên trong. Tránh khỏi camera giám sát, cô hết sức an tâm, to gan rên rỉ một tiếng thật dài, Trần Ngộ Bạch nghe vậy mà rùng mình, bàn tay vân vê nơi đầy đặn mềm mại của cô mất khống chế, xé đứt dây nịt trên áo cô. Cô cười hì hì vươn hai tay trắng noãn vòng lên cổ anh, đôi mắt quyến rũ say rượu mơ màng khiến sự kiềm chế của anh đến cực hạn. Bây giờ Trần Ngộ Bạch mới phát hiện ra cô hơi say, nếu không làm sao biết nhìn anh cười ngu ngơ như vậy. Anh thở hổn hển, gắng sức tránh camera, một tay kéo dây lưng của cô cố định lại lớp váy mỏng manh, tay kia bóp "> lên mông cô, kề sát dục vọng nóng bừng bắt đầu rục rịch dâng trào của mình cọ xát. Cách quần của anh và váy của cô, anh khẩn thiết đến mức gần như có thể cảm nhận được cô đã ướt át ấm áp.
Thang máy rốt cục “Đinh” một tiếng, Trần Ngộ Bạch vội vã cởi áo khoác xuống, bao bọc lấy An Tiểu Ly đã mềm nhũn, kẹp nách lôi vào trong nhà.
Trần Thế Cương và phu nhân bị hành động vĩ đại đêm nay của anh làm cho sợ hãi, đứng từ xa nhìn hai người nhỏ giọng bàn bạc suốt. Anh cực kỳ muốn đưa cô tới tranh thủ rèn sắt khi còn nóng mà định ngày cưới. Nhưng cô cứ khóc suốt, mắt mũi tèm nhen cọ xát người anh. Sau đó Tần Tang còn lên cơn bảo đêm mai lên máy bay đi gặp ông bà Tiểu Lục ở Nhật Bản. An Tiểu Ly lại càng không nói được tiếng nào, cái miệng nhỏ run rẩy nhấm nháp từng hớp rượu, đến khi anh phát hiện cô đã chỉ biết cười ngây ngô.
Vào cửa, Trần Ngộ Bạch tiện tay ném chìa khóa đi, vừa hôn cô nồng nhiệt vừa kéo váy cô xuống. Đêm nay An Tiểu Ly bị kích thích sinh hư, vô cùng khác thường, mút lấy đầu lưỡi của anh, nghe thấy tiếng nuốt nước miếng khiến anh sôi máu, hạ thân sưng tới mức muốn nổ tung.
Cô không cần ướt át, Trần Ngộ Bạch chống cô lên tường, một tay giữ chặt hai tay cô trên đầu, tay kia kéo một chân cô lên, bàn tay giữ lấy eo cô, chân của cô vắt trên khuỷu tay anh, đung đưa theo động tác của anh, cực kỳ mê người.
“Aa. . . . . .” Tiểu Ly thét lên, đôi mắt mơ màng nhìn người đàn ông đang chạm vào mình, cô chợt tủi thân mà mếu máo, “Anh nói tối nay không làm em đau nữa mà!”
Trần Ngộ Bạch ra sức đưa đẩy, sảng khoái mồ hôi đầm đìa, cúi đầu mút đỉnh đồi mềm mại của cô, khẽ cắn, nghe vậy buột miệng cười, phả khí nóng lên da cô làm nổi da gà, “Anh làm đau em ở đâu?”
Anh nói vậy thì động tác liền chậm lại, đi vào chậm rãi tới nơi sâu nhất, ma xát vòng quanh khiến Tiểu Ly không chịu nổi cất tiếng nỉ non rồi từ từ rút ra. Chất lỏng ở nơi kề sát của hai người chảy xuống theo động tác rút ra của anh, trượt xuống theo dọc theo chân An Tiểu Ly, bóng loáng dấp dính.
“Như vậy có đau không?” Anh không ngừng hỏi, “Chỗ này thì sao? Đau không?”
Khắp người An Tiểu Ly bùng cháy, nhưng tay lại bị anh giữ chặt, một chân bị anh nhấc lên, cả người bị anh kiềm chế không thể nào chống đỡ. Đành phải nâng cao bầu ngực xinh xắn đưa đến khóe miệng anh, van xin anh ngậm lấy, co rút nơi ẩm ướt non mềm nhỏ bé của mình, siết chặt lấy vật sưng phồng nóng bỏng của anh như thể cái miệng nhỏ nhắn, hi vọng anh không chịu nổi mà mau lên chút.
Trong chuyện này Trần Ngộ Bạch vẫn luôn thiếu kiên nhẫn như sói như hổ, nhanh chóng trở lại tiết tấu vừa nãy, chẳng qua mỗi một lần ra vào đều cố ý lướt qua điểm mẫn cảm nhất của cô, nhìn cô run rẩy từng đợt. Nhóc con đáng thương! Anh cười hả giận.
“Đừng mà!” An Tiểu Ly thét chói tai, anh rút ra gần như chỉ còn phần đầu, lúc đi vào lại tiến "> tới điểm hơi nhô ra đó, còn nán lại không tha. Sự kịch liệt mau chóng làm cho cô hoảng sợ, chợt khóc nức nở, nhưng người lại run rẩy, cái miệng nhỏ nhắn há ra, cao triều đến thất thần.
Trần Ngộ Bạch cũng không chịu đựng được nữa, đi vào nơi sâu nhất của cô, nóng bỏng bắn ra. Anh hôn lên làn môi nhỏ nhắn sưng đỏ của cô, ngậm lấy đầu lưỡi cô, mắng không rõ tiếng: “Ngốc ạ! Anh có muốn làm đau em đâu. . . . . . Anh yêu em mà!”
Tan tiệc, Tần Tống đưa Tần Tang về nhà. Dọc theo đường đi Cầm Thú chỉ dẩu môi không nói gì. Tần Tang cười hì hì dựa vào cửa sổ, nhìn cảnh sắc ven đường lùi về phía sau mà cười.
“Trần Ngộ Bạch đúng là gây chấn động, ” Tần Tang nhớ tới niềm hạnh phúc của Tiểu Ly thì cô rất mừng, lẩm bẩm tự nói một câu, bỗng nhiên quay mặt lại hỏi cậu nhóc bên cạnh, “A Tống, anh đã từng nghe câu nói cảm động nhất chưa?”
“Chưa.” Tần Tống kiềm chế tâm trạng của mình, trả lời cô nhát gừng.
Tần Tang thở dài quyến rũ, “Anh đúng là trẻ con. . . . . .”
Cô mới vừa nói xong thì cả người lao về phía trước, sợ hãi hét lên một tiếng. May là có thắt dây an toàn, người bị kéo g