The Soda Pop
Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328223

Bình chọn: 9.5.00/10/822 lượt.

. Cô hầu như không biết gì, chỉ biết dao động trước sau khiến anh vừa đau vừa trướng. Anh muốn giúp nhưng cô lại không muốn, một lát lệnh cho anh không được nhúc nhích, một lát lại khó chịu nức nở cầu xin anh như mèo. . . . . .

Thời điểm cuối cùng vẫn bị anh vật xuống dưới, cong thành tư thế xinh đẹp, hai tay nắm lấy giá treo khăn, hai chân tách ra quỳ gối trong bồn tắm. Trần Ngộ Bạch đứng trong bồn, xâm nhập cô từ phía sau, ra sức đụng chạm khiến cô không ngừng nỉ non. Nơi gắn kết chảy chất lỏng rơi xuống nước, gợn sóng lăn tăn.

Bị anh giày vò lâu như vậy, cô không cần dạy dỗ cũng biết phải làm thế nào. Bị anh làm cho mệt mỏi sợ, tự động hóp bụng lại, khiến cả người anh nóng lên, gầm như dã thú, dán chặt vào người cô bắn ra.

“Trần Ngộ Bạch. . . . . .” Hết thảy xong xuôi, An Tiểu Ly mệt mỏi nép trong lòng anh, nhỏ giọng không ngừng kêu tên anh mà anh lại không trả lời, cô cầm ngón tay của anh lên nghịch, “Em đã nói với anh chưa nhỉ? . . . . . . Thật ra thì em cũng giống thế, hình như, có lẽ là yêu anh. . . . . .” Cô càng nói càng nhỏ, rụt người lại. Anh sửng sốt, sóng biển trong lòng dâng trào, sau lúc sững sờ thì kéo cô lên nhưng cô đã ngủ say rồi.

Cả đêm cô luôn miệng gọi Trần Ngộ Bạch, Trần Ngộ Bạch, nói không ngừng nghỉ. Mà Trần Ngộ Bạch vẫn chìm trong cảm xúc khiến tâm trọng chua xót không thể thoát ra được. Cúi đầu nhìn vẻ mặt yên ổn lúc ngủ của cô, một hồi lâu sau, cho đến khi cơn gió lúc rạng sáng mang hơi lạnh xuyên thấu qua rèm cửa mỏng manh thì anh đưa tay lấy chăn phủ lên cô theo bản năng, mới phát hiện rốt cuộc mình bị làm sao.

Cưng chiều. Khi một người đàn ông yêu một cô gái, muốn cưng chiều cô ấy vô bờ bến.

Trong bóng đêm ánh mắt anh tĩnh lặng, khóe miệng khẽ nhếch cười. Đưa tay lau nước bọt của cô bé trong lòng, khẽ hôn lên mũi cô, cơn buồn ngủ ập tới, ngọt ngào đi vào giấc mộng.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Sân bay.

Tần Tống dựa vào cây cột ở lối vào, sững sờ nhìn Tần Tang đang đi về phía anh.

“Tần Tống?” Tần Tang khua tay trước mặt anh, “Đang nghĩ gì thế?”

Tần Tống bừng tỉnh, cười gượng, “Không có chuyện gì, đi thôi.” Anh nhận lấy va ly nhỏ của Tần Tang, giao cho trợ lý đứng bên, còn mình thì ôm vai Tần Tang đi tới nơi soát vé.

Vừa mới đi vài bước, anh bỗng nhiên đứng lại, kéo tay Tần Tang, nhìn chằm chằm vào cô với vẻ do dự.

Tần Tang xoay người lại nhìn, cười hờ hững, bị anh kéo vào trong ngực. Anh cúi đầu, cô không tránh mà để cho môi hai người áp vào nhau.

Trên người anh có mùi trong lành của buổi sớm, và cả mùi thuốc lá thoang thoảng mà Tần Tang chưa quen. Đầu lưỡi ấm áp đẩy môi cô cũng khá thành thạo, môi anh mút lấy môi cô cực kỳ nồng nhiệt, không hề bận tâm mình đang ở nơi công cộng.

“85.” Mắt anh nhìn đồng hồ đeo tay, ngẩng đầu, thỏa ước nguyện liếm khóe miệng cô, khẽ nói.

Tần Tang vẫn mỉm cười, “Gì cơ?”

“Mạch đập của em.” Tần Tống buông cổ tay phải cô ra, vẻ mặt thêm phần cô đơn, gương mặt điển trai buồn bã, một lúc lâu sau mới vực dậy tinh thần, ngẩng đầu lên, “Anh tự nói với mình, nếu mạch đập của em vượt qua 100 thì anh sẽ không quan tâm gì nữa, đưa em đến Nhật Bản gặp ông bà anh rồi đính hôn, kết hôn. . . . . . Dù cho có phải xin lỗi anh năm thì anh cũng phải cố.”

Tần Tang cẩn thận nhìn anh, thiếu niên tuấn tú như bước ra từ truyện tranh này hình như cũng gầy đi. Ha ha, thật sự là dằn vặt lẫn nhau.

“Đi thôi!” Yên lặng một lúc, Tần Tống bỗng nhiên ồn ào như thể trẻ con, phiền não gãi đầu bứt tóc, bất mãn nhe răng trợn mắt với Tần Tang, “Còn ngây ra làm gì?! Chẳng lẽ còn muốn nghe anh chúc phúc cho em hả?”

Mắt anh hình như long lanh ánh nước, chính anh cũng đã nhận ra, ngượng ngùng quay mặt đi, hầu kết lên xuống. Anh bình tĩnh lại, quay đầu cười với cô, “Em nằm mơ……!!”

Chưa dứt lời, sân bay bỗng ồn ã, lối lên máy bay bị một đám người cường tráng mặc đồ đen cản lại, bên trong còn có những người đã lên máy bay nhưng lại trở ra. Mọi người không biết tại sao bỗng dưng phong tỏa sân bay, nhất thời bàn luận xôn xao.

Tần Tống xem xét, đều là nhân viên an ninh của “Phi”. Anh nhún nhún vai, “Xong, HELLO KITE ra oai rồi, anh phải rút ngay đây.”

Tần Tang cười hờ hững, vẫy tay với anh, nhận lấy va ly đi ra ngoài.

Đằng sau là tiếng người ồn ào, cô nhẹ nhàng bước đi xa dần. Trong đám người chen chúc, tấm mặt nạ vui vẻ của Tần Tống được hạ xuống, nhìn chằm chằm vào bóng lưng đó, không nói một lời, không cười không khóc.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Khó khăn lắm Tần Tang mới chen đến cửa, qua đám người chen chúc hỗn loạn, cô thấy chiếc xe Land Rover màu bạc vội vàng phanh lại, chàng trai quen thuộc nhảy xuống. Trong lúc bối rối, anh bước hụt, ngã xuống đất rồi lại vội vàng bò dậy, lảo đảo đi vào bên trong.

Những người áo đen chặn cửa không cho ai ra ngoài, thấy anh đều cung kính hô “Ngũ thiếu gia”. Anh cũng chẳng quan tâm, kéo chiếc áo khoác mặc ngược, len lỏi vào đám đông.

Tần Tang cúi đầu đi ra ngoài theo mọi người. Quả nhiên Lý Vi Nhiên một lòng xông về phía máy bay bên ngoài, không hề nhìn thấy cô.

Cho là sân bay có vụ nổ hoặc là xảy ra sự kiện