ông bỏ nhau, nắm tay vợ mà hẹn nhau sống đến già.
Một người khác và Trần Ngộ Bạch đều lo lắng cô ngốc lại tuột xích vào thời khắc quen trọng này, né tránh góc chụp ảnh, đứng đằng sau cách An Tiểu Ly không xa để cấp cứu kịp thời. Mà lúc này cô đã lệ rơi đầy mặt.
. . . . . .
Đèn bừng sáng, Lý Di Nhiên lập tức vỗ tay chúc mừng An Tiểu Ly, giẫm giày cao gót lên ghế, trong khung cảnh lịch sự mà vỗ tay hò hét liên tục. Mặc dù không phải là con cháu của Trương thị nhưng bởi vì Lý Vi Nhiên cực kỳ thương thương yêu cô nên cô gần như cũng trưởng thành bên Trương tư lệnh. Trương tư lệnh và phu nhân cũng rất thích cô bé hoạt bát lại có phần ương bướng này. Ngay sau đó cả gia tộc đều nể mặt cô, phần đông khách khứa đều là “mặt người dạ thú” đã thân quen. Lúc này Lý Di Nhiên vung tay hoan hô huýt sáo, mấy tiết mục góp vui đều rối loạn, thanh niên vây quanh, mọi người tưng bừng tự do thể hiện.
Trương tư lệnh là người cũng biết hùa theo, thấy mọi người vui vẻ cũng cảm thấy bữa sinh nhật này thật mới mẻ. Dù sao cũng toàn là người quen, mặc cho đám trẻ con đùa nghịch.
Trong cảnh tượng hỗn loạn như vậy, Tần Tang và Lý Vi Nhiên không biết sao lại bị đẩy lên sân khấu. Hai người cầm microphone đã để sẵn ở hai bên, đồng thời quay đầu tìm ban nhạc thì ánh mắt lại chạm vào nhau đầy gượng gạo.
Ngồi bàn ở phía dưới, Tần Tống đang chuyện trò vui vẻ, bỗng nhiên vài ánh mắt nghi ngại liếc về phía anh. Anh giật mình, liếc nhìn xung quanh tìm Tang Tang thì đám đông lại yên tĩnh.
Giọng nữ thanh lạnh, Tần Tống nghe hai âm thôi cũng biết đó là Tang Tang của anh. Tiếng kèn ác-mô-ni-ca réo rắt trầm bổng vang lên từ microphone.
Tần Tang ngồi trên chiếc ghế cao, hai tay nắm lấy giá microphone, mặc lễ phục trắng tinh tế, vạt váy rũ xuống từ ghế, khẽ đung đưa như trêu chọc trái tim người nào đó. Bên phải cô, trên chiếc ghế và giá microphone tương tự, đôi chân dài của Lý Vi Nhiên chống xuống, cô đơn ngồi ở đó, cúi đầu thật thấp, tia sáng lung linh đọng trên hàng mi dài, hai tay cầm chiếc kèn ác-mô-ni-ca màu xanh biếc, đặt trên khóe miệng thổ nhẹ.
Chầm chậm nhìn những màn đêm đôi ta đã từng thuộc về nhau
Sắc đỏ vẫn là mùa xuân anh mang đến cho em
Nước mắt khờ dại, mong mỏi nhưng thê lương lại nguyện thứ tha
Buổi sớm rời xa anh, bước đường cô độc dài đằng đẵng
Trong khoảnh khắc có quá nhiều điều muốn nói
Tiếc rằng sắp chia xa
Đành phải khắc ghi thời khắc này
Mai này cho dù ngàn vạn khúc ca lầm lỡ
Bay tới phương xa trên đường em
Mai này cho dù ngàn vạn ánh sao đêm
Soi sáng ánh trăng đêm nay
Vẫn không sánh được đêm diệu kỳ này
Cũng chẳng thể cho em thích thú
AH. . . . . .
Bởi vì đêm nay chúng ta cùng hát(3)
(3) Ngàn vạn khúc ca lầm lỡ – Trần Tuệ Nhàn
Tiếng Quảng Đông của Tần Tang không chuẩn lắm, nhưng giọng hát trong vắt mềm mại thật sự động lòng người. Tiếng kèn ác-mô-ni-ca của Lý Vi Nhiên tuy cũng không lưu loát, nhưng có thể tan chảy trong nhịp điệu của cô, rồi du dương vang vọng. Từ đầu đến cuối hai người không liếc mắt nhìn nhau nhưng vẫn mờ ám bất thường. Từng người từng người nhìn Tần Tống với sắc mặt phức tạp.
Lúc đầu Tần Tống không kiềm chế được định xông lên, nhưng chưa đứng dậy đã bị Dung Nham ở bên cạnh giữ chặt lại.
“Cậu có thể ràng buộc cô ấy cả đời không?!” Dung Nham nâng rượu lên nhấm nháp chậm rãi, vẻ mặt vẫn phất phơ như cũ nhưng giọng nói mang theo ý lạnh, “Tiểu Lục, nghe anh một câu, nghĩ xa một chút, có lương tâm một chút.”
Bài hát kết thúc, Tần Tang mỉm cười, “Ngày tốt cảnh đẹp, đừng phụ đêm nay. Cháu chúc ông Trương thọ tỉ Nam Sơn, cũng chúc người bạn tốt nhất An Tiểu Ly của tôi….” Tần Tang mỉm cười nhìn Trương lão tư lệnh đang nheo mắt, rồi nhìn An Tiểu Ly vẫn gục trên vai Trần Ngộ Bạch chảy nước mắt nước mũi, “Ngày mai tôi sẽ đến Nhật hưởng thụ suối nước nóng và rượu ngon. Tiểu Ly, Tiểu Bạch, chúc hai người bạc đầu giai lão.” Nói xong lời cuối cùng, mắt của cô đã lấp loáng ánh sao, “Chúc mọi người năm tháng yên lành tốt đẹp, cuộc đời an ổn.”
Mọi người nâng ly vì năm tháng yên lành tốt đẹp. Tiếng hò hét loạn xị lại vang lên, Tần Tang trượt khỏi chiếc ghế cao trong tiếng khen ngợi cổ vũ của mọi người, kéo làn váy dài rời đi. Lý Vi Nhiên vẫn ngồi ở đó, trơ mắt nhìn cô đi xa từng bước một, ngón tay anh nắm chặt chiếc kèn ác-mô-ni-ca nho nhỏ, rìa móng tay trắng bệch.
. . . . . .
Buổi đêm dĩ nhiên là hết sức triền miên. Từ lúc lên xe người An Tiểu Ly mềm nhũn, không ngừng dựa lên người Trần Ngộ Bạch, bàn tay nhỏ bé sờ soạng, Trần Ngộ Bạch nhịn mà răng nghiến chặt, trở về cấp tốc.
Vào trong thang máy cô đã ý loạn tình mê, bám lấy vai anh, vòng tay trên cổ anh, liếm cằm anh như thể cún con. Thân thể xinh xắn của cô vùi vào trong áo vest của anh, bàn tay nhỏ bé kéo áo sơ mi nhét trong quần, vuốt ve dọc lên tới hai điểm đỏ trước ngực anh, khẽ khàng cọ sát giữa những ngón tay. Tiếng hít khí lạnh liên tiếp của Trần Ngộ Bạch làm cô vô cùng tự hào.
“Buông tay!! Nếu không anh sẽ đập vỡ camera giám sát rồi ngừng thang máy lại. . . . . . Ừm, chắc là khi họ chạy tới sửa xong thì em cũng bị anh trừng trị đâu ra đ