Disneyland 1972 Love the old s
Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328384

Bình chọn: 7.00/10/838 lượt.

iật trở lại. Tần Tống giẫm "> lên phanh xe, kéo phanh tay, thân thể bổ nhào về phía cô, áp chặt cô phía dưới. Khuôn mặt tuấn mỹ cũng không mang nụ cười vui vẻ thường ngày nữa, ánh mắt cực kỳ dữ dằn.

“Tần – Tang!” Anh nghiến răng nghiến lợi gọi tên cô, dáng vẻ nổi giận như muốn ăn tươi nuốt sống cô, “Anh nói với em lần cuối, anh không phải trẻ con! Anh có thể chứng minh cho em xem. Lập tức! Lập tức! Ở ngay đây!”

Anh thật sự rất giận, thân thể kề sát Tần Tang cực nóng. Nhưng Tần Tang vẫn mang vẻ mặt mênh mang ngà ngà say kia, còn vươn một tay chọc lên mặt anh.

“Anh có biết câu tôi thấy cảm động nhất là gì không?” Dường như cô chẳng hề để ý đến dục vọng và lửa giận trong mắt Tần Tống, mà chỉ nhìn xuyên thấu anh thấy một bóng dáng khác, người đàn ông vì cô mà chạy trốn trên màn tuyết trắng xoá, “Có người nói với tôi, trên đời này có vài người và vài việc đáng giá để anh ấy hi sinh tính mạng, bao gồm cả tôi. Thế nhưng cuộc đời này, anh ấy chỉ sẵn lòng sống vì tôi, cho dù rất khó khăn.”

Tần Tang nhẹ nhàng chạm lên khuôn mặt kề sát của anh, “Tôi không bằng anh ấy, tôi không thể hi sinh tính mạng vì người khác, nhưng lại có điểm tôi giống anh ấy. A Tống, tôi chỉ sẵn lòng sống vì anh ấy, cho dù rất khó khăn.”

Trái tim Tần Tống bị giọng nói lạnh lẽo của cô gái phía dưới làm cho nguội lạnh.

Nếu như có người yêu Tần Tang vô vọng như anh, sẽ hiểu sự bi thương của anh lúc này: Rõ ràng anh yêu cô trước nhưng cô chỉ nhớ rõ người kia đã đối xử với cô tốt thế nào. Rõ ràng anh thật sự yêu cô say đắm, lại bị cả thế giới cho là trẻ con náo loạn. Mà người duy nhất biết anh đã chìm đắm sâu đến ngần nào, người anh mắc nợ nhiều nhất trên đời này, lại là người duy nhất cô yêu.

Tần Tống bị giam cầm trong biển khơi vô vọng vô tận, trời đất không thưa, tiến thoái lưỡng nan.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Lúc này Trần Ngộ Bạch cũng tiến thoái lưỡng nan như vậy.

Tâm tình An Tiểu Ly đã thất thường lại còn uống quá nhiều rượu, hoàn toàn thay đổi thành người khác. Nơi khít khao đó lại càng mềm mại ẩm ướt khiến hạ thân của anh tê dại, tựa như từng lớp thịt mềm mại bọc lấy dục vọng đang bộc phát của anh. Anh vừa thích thú lại vừa khó chịu, chỉ muốn đặt con mèo đang kêu xuống dưới người hành hạ.

“Ss. . . . . .!” Trần Ngộ Bạch ngẩng gương mặt tuấn tú ửng hồng lên, híp mắt thở dài một hơi. Khi anh ra sức đưa đẩy thì cô chủ động nghênh đón, vật nóng rực của anh đưa vào nơi sâu nhất. Cô luôn nhạy cảm, lúc này đã cao trào đến mức không kêu ra tiếng, thân thể nhỏ bé trần trụi ửng lên màu hồng quyến rũ, bên dưới co rút càng chặt hơn. Cái miệng nhỏ nhắn sưng đỏ ẩm ướt hơi hé ra, đầu lưỡi nho nhỏ như ẩn như hiện, anh không nhịn nổi nữa, hôn cô nồng nhiệt, day giữa hàm răng. Bàn tay giữ chặt mông cô, vật khổng lồ nóng rực thô bạo đưa vào nơi sâu nhất, ra sức đưa "> vào mấy lần, một luồng nhiệt ập vào vách tường nhạy cảm.

Từ phòng khách làm tới phòng ngủ, nghỉ ngơi xong anh lại muốn. Nhưng nhìn cô cả người dấp dính, không thoải mái nằm sấp trên ngực anh càu nhàu thì không khỏi mềm lòng, ôm cô vào phòng tắm.

Tối nay hai người đều bất an, cực kỳ yên lặng. An Tiểu Ly ngâm mình trong bồn tắm, nằm trên lồng ngực kiên cố ấm áp của anh mà lòng ngọt ngào.

“Trần Ngộ Bạch.” Cô khẽ gọi.

Người nào đó đang nhắm mắt nghỉ ngơi hờ hững “ừm” một tiếng, thân dưới hơi bộc phát kề sát bờ mông cô, đưa thẳng vào giữa hai chân còn sưng đỏ. Hai tay cũng bắt đầu không có quy củ mà vuốt ve khắp người cô.

“Thật ra thì anh có thể nói thẳng với em, không cần nói trước mọi người như tối nay.” An Tiểu Ly tránh khỏi tay anh, lật người lại, gục trên người anh, vùi đầu vào hõm vai anh.

Trần Ngộ Bạch vẫn nhắm mắt, một tay phủ lên sống lưng còn vương nước, tay kia tách đùi cô ra, đưa dục vọng đã đứng thẳng vào nơi ẩm ướt mềm mại của cô.

“Em biết anh ngượng, ” An Tiểu Ly lười biếng không nhúc nhích, ghé vào tai anh khẽ nói, “Ngày xưa anh toàn quăng em lên giường. Em tưởng anh không thương em, thật ra thì anh chỉ xấu hổ thôi.” Ánh mắt của cô bừng sáng, “Giống như bài kiểm tra đó, cần phải có giám thị thì anh mới có thể ép mình nhanh chóng hoàn thành bài thi. Trần Ngộ Bạch, anh vẫn luôn xấu hổ!”

Trần Ngộ Bạch rốt cục không nhịn được nữa, khuôn mặt ửng hồng một cách đáng ngờ, hôn cái miệng nhỏ lải nhải của cô lại, thân dưới cũng tiến vào thân thể cô. An Tiểu Ly buồn cười bám lấy bờ vai anh, tự giác nhấn hông xuống. Nơi gắn kết của hai người nổi bọt khí, cô ngậm vào phân nửa, ngồi dậy.

Đây là lần nữ thượng nam đúng nghĩa đầu tiên của An Tiểu Ly. Lúc trước cho dù anh có đặt cô lên trên nhưng vẫn giữ chặt tay chân do anh chủ động. Góc độ này anh càng lộ vẻ thô to, cô có phần không thích ứng được, chậm rãi đi xuống, ngậm anh vào từng chút từng chút một. Trần Ngộ Bạch nào có kiên nhẫn như vậy, duỗi tay giữ chặt vòng eo thon nhỏ, thẳng lưng tiến vào.

An Tiểu Ly ngâm nga một tiếng thư thái thật dài, một tay vịn bồn tắm, một tay vịn cánh tay anh, lay động từ trên xuống dưới từ trước ra sau.

Đây là lần đầu Trần Ngộ Bạch luống cuống chật vật trong chuyện giường chiếu thế này