Chấn
Phong! - Băng cất tiếng gọi lại. Phong cựa người, he hé mắt nhìn, rồi lại chìm
vào giấc ngủ dưới lòng đại dương.
- Lâm Chấn
Phong! - Lần này thì Băng gọi to hơn như cô không chịu nổi nữa. Phong bừng
tỉnh, ngoi lên khỏi mặt nước từ dưới đáy sâu giấc ngủ. Cậu nhổm người dậy và
nheo mắt nhìn.
- Em sao
vậy?
- Em đói. Thèm
cháo gà hầm.
Phong ngồi
hẳn dậy, với đồng hồ. Đã hơn 1 giờ sáng. Ngoài trời chắc rất lạnh và có lẽ còn
mưa lất phất.
- Chắc
trong thị trấn có cháo đêm. Để anh đi mua
Phong
xuống giường, lấy áo mặc vào
- Em không
muốn ở nhà một mình.
- Anh sẽ
đi nhanh thôi.
- Không. Em
đi cùng.
- Ngoài
trời rất lạnh. Em sẽ ốm đấy.
Những ngón
tay Phong vuốt nhẹ má Băng, đôi má đang xịuxuống. Phong định đi nhưng Băng đã
giữ lấy tay cậu
- Em sợ. Em
đi cùng...
Biển tối
đen như khối mực. Chỉ còn nghe tiếng sóng vỗ rì rào, hồn lên bờ cát mịn. Tiếng
sóng và tiếng gió hòa cùng như bản nhạc piano du dương lạ.
Trên bờ
cát, người con trai đang cõng người con gái trên lưng. Băng khoác chiếc choàng
lên to sụ, đôi tay ghì chặt lấy cổ Phong. Lạnh! Làn hơi lạnh thấm vào tận từng
thớ thịt, ngọt và gai người.
Bao trùm
là lạnh. Bủa vây là bóng tối. Nhưng bước chân vững chãi của người con trai vẫn
đi...
- Em lạnh
không?
Băng vùi
mặt vào vai Phong, nhắm nghiền mắt:
- Anh sẽ
cõng em 2 km cơ đấy.
- Biết vậy
mà em vẫn đòi đi?
- Em sợ xa
anh...
Khoảng
lặng. Sóng vẫn rì rầm những nốt nhạc xô lệch.
- Em có
hối hận... vì đã lấy anh không?
- Anh là
kẻ tồi!
- Một kẻ
tồi yêu em vô cùng!
- Em mệt,
Chấn Phong.
- Anh yêu
em...
Băng đã
chìm vào giấc ngủ rất nhẹ trong khu rừng sâu thẳm. Giấc ngủ an toàn và tin cậy
trên vai Phong . Ù ù bên tai cô, là tiếng gió, tiếng sóng, tiếng ai cứ lặp lại
câu nói ấy, ấm áp và yêu thương:
- Anh yêu
em... Anh yêu em...
Đầu thị
trấn, vài cửa hàng vẫn sáng đèn.
- Chàng trai trẻ, cần gì?
- Ở đây còn cháo gà hầm?
- Tầm hai mươi phút nữa mới có. - Bác gái bán
hàng ân cần.
- Tôi sẽ chờ!
- Cậu nên đặt cô bé xuống. Đây này, gần bếp lò sẽ ấm đấy.
- Cảm ơn!
Nhìn cách chàng trai trẻ đặt cô gái xuống, nhẹ nhàng để
cô không tỉnh giấc rồi kéo cô dựa vào mình, bác chủ cửa hàng khẽ mỉm cười:
- Cậu yêu cô bé rất nhiều.
- Là vợ tôi!
- Trông cô bé rất yếu. Cậu không nên đưa cô bé ra ngoài
lúc nửa đêm thế này.
- Cô ấy muốn đi, tôi không cản được.
- Cả ngày nay mưa, cô bé đã ăn gì?
- Không gì cả. Cô ấy nôn hết số gà chiên, món cô ấy vẫn
rất thích.
Bác gái nhìn trân trân Băng:
- Cô bé rất dễ thương.
Phong khẽ thở dài
- Cô ấy thay đổi. Tôi không biết đã làm sai gì. Cô ấy trở
nên nổi giận và cáu gắt vô cớ.
- Những người trẻ như cậu bây giờ thật ngốc nghếch. Cậu
sắp được làm bố rồi!
Tim Phong sững lại, đầu cậu váng vất.
- Sao cơ?
- Cậu không nhận ra thật sao? Cô bé bị nghén. Cô bé đang
mang thai...
Giữa trời đất này, hạnh phúc là gì? Người ta đi kiếm tìm
hạnh phúc. Hạnh phúc ở đâu? Ai từng yêu và đang yêu đều hiểu, yêu thương là
hạnh phúc.
Cảm xúc trong Phong dâng lên như đợt thủy triều, cồn cào
như sóng biển. Cảm xúc khó diễn tả thành lời. Cảm xúc làm người ta lâng lâng và
chếnh choáng lạ...
Vì tinh tú đẹp nhất kết tinh từ tình yêu hai người... Trong
giây phúc, trái đất như ngừng quay, chỉ còn vì tinh tú lấp lánh như viên kim
cương cuối trời xa...
Và mai sẽ là một ngày nắng ấm...
Ngoại truyện 2:
Sáu năm sau
Một ngày nắng.
Biển thì thầm giọng hát êm dịu. Mặt sóng phản chiếu sắc
xanh lơ dịu dàng của mây trời, trải mãi, mênh mông mãi. Vài cánh hải âu vút
qua, chở trên lưng đầy những gió.
Một vệt mây lãng đãng vắt ngang giữa trời trong. Một sợi
nắng trườn dài trên mặt cửa kính ngôi nhà gỗ trắng, lim dim mắt nhìn. Bình yên
lạ.
Ánh sáng ngập tràn căn phòng tĩnh lặng. Nắng đưa vào
những nốt nhạc vi vu biển ngân nga. Nắng khẽ khàng đậu trênhàng mi rậm. Chàng
trai nheo mắt, tỉnh dậy sau giấc ngủ yên lành trong khu rừng sâu thẳm.
Điều đầu tiên Phong thường làm khi thức dậy là đưa mắt
tìm kiếm một người. Bên cạnh cậu trống không. Phong bật dậy, bước xuống giường,
mặt vẫn còn vẻ ngái ngủ.
Ra khỏi phòng ngủ, Phong chợt khựng lại. Có tiếng nhạc
game huyên nào và kích thích phát ra từ đâu đó, laptop hoặc điện thoại, có lẽ. Phong
bước thẳng tới cửa phòng bếp, theo thanh âm ồn ào. Và cậu nhận ra ở bậc cửa dẫn
xuống khu bếp, một cậu bé đang ngồi khoanh chân, chăm chú vào màn hình chiếc
Smartphone 4, ngón tay di di trên màn hình cảm ứng, vẻ mặt vô cùng phấn khích
và tập trung.
Phong tiến lại, ngồi xuống, khoanh hai tay lên đầu gối.
- Gì thế nhóc?
Chấn Thiên không ngẩng đầu mà vẫn hoàn toàn chú tâm vào
cuộc chơi.
- Dota, ba kính mến.
- Nạp thẻ game chưa?
- Chiều vào thị trấn con mới mua. - Giọng cậu nhóc lơ đễnh, đôi mắt đen sẫm màu café và
ngời sáng vẫn chú mục vào màn hình máy tính bảng.
Phong đứng dậy, tay gãi gãi đầu nhìn quanh. Cậu bước một
đoạn rồi dừng lại.
- Ê nhóc, thấy vợ ba đâu không?
Mặt Chấn Thiên nhăn lại, miệng xì một tiếng rõ dài, chắc
vừa thua một trận quy
