Đường Tinh Tuệ nhìn anh, cười rộ lên, cười rất đáng yêu. Cô đưa tay vò
đầu tóc rối của anh vừa nói: “Oh, my boy, xem ra ngươi bắt đầu hiểu phụ
nữ một chút rồi đó. Very good…beginning!”
Anh vuốt ve tay của cô, xoay người đi dọn hai cái rương ở mặt bên kia
của quầy. Hôm nay người tới rất nhiều, hòan toàn ngoài dự liệu của Cao
Nguyên, anh vốn cho rằng công ty của Đường Tinh Tuệ chỉ là một doanh
nghiệp nhỏ, nhưng khi đến hiện trường mới phát hiện một hội trường lớn
như vậy mà vẫn trở nên chật chội. Nhưng điều làm cho anh hưng phấn là
quả nhiên công ty thời trang nên mỹ nữ rất nhiều, hơn nữa mỗi người một vóc dáng nóng bỏng, ánh mắt mê người, nếu là tắt đèn, anh chắc tưởng
rằng mình đang ở một buổi chiếu phim cao cấp nào đó.
Cao Nguyên ôm hai thùng giấy hướng Đường Tinh Tuệ đi đến, rất xa đã
thấy bên cạnh cô là vài người nam có, nữ có vóc dáng cao gầy, cô đang
cùng bọn họ chào hỏi, còn rất tây hóa hôn vào bên má.
”Hắc, ” cô nhìn thấy anh đi tới, vẫy vẫy tay, “Tôi còn đang suy nghĩ vì sao anh đi lâu như vậy.”
”Em không thấy sao, quá nhiều người!” Anh tức giận nói.
Cô nhún nhún vai, sau đó vẻ mặt mỉm cười giới thiệu anh với những người trẻ tuổi đứng bên cạnh: “Bạn của tôi, Cao Nguyên. Rất thích chơi game
và sưu tầm NB. Ah, là một nhà môi giới tài chính anh tuấn, mọi người
nếu là muốn có máy chơi game hay những tạp chí tài chính thì tìm anh
ấy.”
Cao Nguyên nghe cô như vậy nói, tự nhiên cảm thấy lúng túng, nhưng vẫn lộ ra vẻ thân mật mỉm cười. Biểu hiện của những đồng nghiệp trẻ tuổi của Đường Tinh Tuệ không đồng nhất, có người ngượng ngùng, có người lạnh lùng, cùng anh chào hỏi sau đó rời đi.
”Mấy người này đều là người mẫu thường xuyên của tôi. Anh có thấy cậu kia mặc quần màu vàng không ? Tôi yêu cái mông của cậu ấy chết đi được .” Tinh Tuệ từ trên tay anh tiếp
nhận một cái thùng giấy, để xuống đất và bắt đầu xếp.
Cao Nguyên khinh thường liếc qua: “Eo nhỏ như vậy thì làm được gì?”
”…” Cô không có lời nào để nói.
”Ai nói với em tôi đem theo máy chơi game và tạp chí tài chính đến đây? ” Anh ngồi chồm hổm trên mặt đất chơi bời lêu lổng nhìn cô.
”Chẳng lẽ không đúng sao?” Cô dừng một chút, “Anh ngoại trừ những thứ này còn có cái gì?”
”Đúng vậy tôi là ưa thích chơi game và sưu tầm tạp chí tài chính ” anh
nhướng lông mày, “Nhưng hôm nay công ty của em là trao đổi đồ cũ, chẳng
lẽ tôi lại đem đồ tôi thích đến để đổi sao ?”
Cô vừa đặt hàng vừa hỏi: “Vậy anh mang cái gì đến?”
”Ừ…” Anh suy nghĩ một chút, “Vài bình nước hoa, những cái cà vạt không
xài, di động là quà tặng của ngân hàng lúc họp hằng năm, còn có một ít
khăn tay hay là khăn choàng cổ gì đó cho tới bây giờ vẫn chưa mở ra .”
Đường Tinh Tuệ dừng lại nhìn anh, thở dài: “Để cho tôi đoán một chút
nhe, ngoại trừ di động là quà tặng của ngân hàng trong cuộc họp hàng
năm, những thứ khác đều là quà tặng của bạn gái cho anh phải không?”
”…” Cao Nguyên cẩn thận suy nghĩ một chút, trả lời, “Không hoàn toàn là … không hoàn toàn là của bạn gái.”
Tinh Tuệ lộ ra vẻ mặt khinh khỉnh, sau đó quyết định không để ý tới anh, tiếp tục bày hàng của mình xuống đất.
”Đây là cái gì?” Cao Nguyên cầm lấy một cây bút màu bạc hỏi.
” Đèn pin cảm quang.”
Anh nhăn mày lại: “Dùng như thế nào?”
Tinh Tuệ qua loa cười cười, nói: “Đem nó đặt ở dưới ánh sáng, nó sẽ sáng.”
”Nếu là không có ánh sáng thì sao?”
”Nó cũng sẽ không sáng.” Cô trả lời như thể cây ngay không sợ chết đứng.
”… Vậy tôi muốn hỏi nó có ích lợi gì?” Anh ngạc nhiên.
”Đây chính là nguyên nhân của những món được mang tới ngày hôm nay” Cô
cho dù lúc qua loa với người khác, cũng có thể cười rất đáng yêu.
”… Em còn dám nói tôi?” Anh cũng bắt đầu bày hàng xuống đất, “Ít ra tôi cũng mang đến nhưng món cũng còn có giá trị, em xem, đồ của em toàn là
những thứ lộn xộn.”
Tinh Tuệ không để ý anh, phối hợp cùng anh dọn đồ.
”Chai nước hoa kia có thể đổi à?” Đột nhiên có giọng hỏi yếu ớt của một cô gái.
Cao Nguyên không nghĩ tới nhanh như vậy đã có người tới hỏi thăm, vì
vậy theo tầm mắt của cô gái cầm lấy một chai nước hoa màu hồng phấn:
“Cái này? Đương nhiên.”
”Tôi có một
thanh bộ nhớ máy tính mới cứng … đương nhiên, không phải là trái táo …
còn có một đầu DVD nhỏ hoàn toàn mới, anh có muốn đổi bình nước hoa với
một trong hai cái này không ?”
”Đương nhiên, ” Cao Nguyên đối với người đẹp luôn không cách nào nhẫn
tâm cự tuyệt, huống chi đây là một chai nước hoa đối với anh mà nói cũng không dùng được, cho dù chỉ đổi với một bao khăn giấy cũng không sao
cả, “Ta có thể đổi… đầu DVD được không?”
”Tốt!” Cô gái trẻ vui mừng đưa đầu máy DVD cho Cao Nguyên, “Tôi chỉ mở
ra xem qua, chưa xài lần nào, sách hướng dẫn cùng giấy bảo hành gì đó
đều ở bên trong.”
Cao Nguyên cười đem nước hoa đưa cho cô, tiếp nhận đầu DVD, đột nhiên cảm thấy hội chợ thanh lý cũng không tệ lắm.
Cô gái trẻ đi rồi, anh vừa định hủy đi cái hộp, thình lình nghe được giọng điệu u ám của Đường Tinh Tuệ: “Chai nước hoa đó có phải anh thấy trong
phòng tắm bên cạnh tủ kiếng thứ hai không ? “
Cao Nguyên suy nghĩ một chút, gật