Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325135

Bình chọn: 8.00/10/513 lượt.

nhíu mày: “Đánh như thế nào?”

Ví dụ như trước mặt đối phương khen tôi hiền lành, khen tôi xinh đẹp,

khen tôi chỉ có ở trên trời, khắp nhân gian này đều tìm không được.”

Anh nhìn chằm chằm ánh mắt của cô, nhìn một hồi lâu, sau đó, đột nhiên

chỉ lên bầu trời nói: “Xem kìa, có một con heo đang bay!”

“…”

Tối hôm đó, sau khi Đường Tinh Tuệ ăn một bụng no giò heo hầm, Cao

Nguyên lại cùng cô lên giường. Anh như kìm nén khẩu khí, trước hết dùng

mọi cách ôn nhu nịnh nọt cô, nhưng cho đến khi cô ý loạn tình mê chỉ kém trước khi thăng hoa một chút, anh lại rất tà ác dừng lại, nhìn cô, nói: “Không tới.”

Đường Tinh Tuệ kinh ngạc nhìn anh, khuôn mặt đỏ lên vì những cảm xúc đơn thuần và nguyên thủy.

“Vì, vì sao?…”

Anh nheo mắt lại nhìn cô: ” Buổi chiều em không phải là bảo tôi đi chết đi sao?”

“Tôi…tôi…” Cô không còn đường chối cãi, “Đó là tôi nhất thời nói nhảm… là thuận miệng nói…”

“Lời gì từ chính miệng em nói, tôi đều tin là thật.” Anh nhún vai. Loại xiếc này anh thật sự là trăm chơi không chán.

Cô miệng mở rộng theo dõi nhìn anh một hồi lâu, mới xác định là anh đang đùa giỡn với mình.

Đang lúc ân ái lên cao, còn tưởng cô sắp đạt được khoái cảm, Đường Tinh Tuệ tự nhiên gấp hai chân lại, nằm nghiêng qua một bên, tiện tay cầm

một quyển sách trên tủ đầu giường, dựa trên tường lật xem: “Không đến,

cũng không đến…”

Lần này đến phiên Cao Nguyên ngây ngẩn cả người.

Đợi một hồi lâu, thấy cách đọc sách của cô giống như đang giả bộ, nhất

là tư thế nằm của cô.. vì vậy anh cuối cùng nhịn không được chồm tới.

“Tại sao?” Cô liếc mắt nhìn anh.

Khổ cho anh, khơi mào giờ phải cười nịnh nọt: “Đừng đùa…”

“Ai đùa với anh?” Cô trợn mắt liếc anh một cái, tiếp tục “đọc sách”.

Anh muốn cười khổ, cánh tay ôm ngang người cô: “Được rồi, tôi tin, buổi chiều là em thuận miệng nói một chút … Cho nên chúng ta bây giờ có thể

tiếp tục.”

“Anh không phải mới vừa nói không tới sao?” Nha đầu kia lại vẫn đang cố ý ép anh đến cùng.

“…” Cao Nguyên hiện tại gần như muốn cắn rơi đầu lưỡi của mình.

” Lời gì từ chính miệng anh nói, tôi đều tin là thật.” Nói xong, cô nhướng mày, vẻ mặt lộ vẻ…đương đương tự đắc.

Cao Nguyên thở dài, xoa lên bắp đùi trần truồng của cô, nghiến răng nghiến lợi: “Cô nãi nãi, em rốt cuộc muốn tôi thế nào?”

Đường Tinh Tuệ giả bộ suy tư một tí, mới nói: “Anh cầu xin tôi đi, lời

cầu xin thành khẩn của anh, tôi có thể sẽ cân nhắc một chút…”

Anh nheo mắt lại nhìn cô chằm chằm trong chốc lát, cảm thấy dưới tình

huống này không cần thiết nói nhảm nhiều với cô, liền đoạt lấy sách trên tay cô tiện tay ném xuống đất, sau đó, lăn người qua đè cô dưới thân,

cưỡng chế tách hai chân của cô ra.

Đường Tinh Tuệ đã sớm hét rầm lên, còn dùng tay đập vào vai anh … nhưng không thể nào ngăn cản được anh.

“Em còn muốn chơi? ” anh cúi đầu xuống hung hăng hôn cô một chút, “Muốn chơi nữa tôi không khách khí với em…”

Nói xong, anh lại đi liếm vành tai cô, thổi hơi vào tai cô. Đường Tinh

Tuệ nhột đến không chịu nổi, muốn đẩy anh ra nhưng không cách nào đẩy

được, cuối cùng chỉ có thể thét chói tai đầu hàng.

Anh nhìn cô, do rất nhột nên cô cười đến gò má cũng cứng lại. Trong

lòng anh bỗng nhiên có một loại cảm xúc rất khó hiểu bắt đầu khởi động,

giống như ngay cả chính anh cũng không cách nào khống chế được.

Để thoát khỏi loại cảm giác khó hiểu này, anh vội vã bắt đầu chuyên tâm làm tình. Rất nhanh, người phụ nữ dưới người anh liền phát ra tiếng rên rỉ làm anh hài lòng.

Tối hôm đó,

lúc sắp lên đến đỉnh thăng hoa, Đường Tinh Tuệ liên tục lầm bầm gọi tên

anh, anh cúi và bên tai cô thấp giọng hỏi: “Ừ?”

Cô cũng lại không nói gì, chỉ nhắm mắt lại, lặp lại một lần… một lần… một lần nữa tên anh…

Không biết vì sao, giờ khắc này, anh cảm thấy… vô cùng thỏa mãn.

Đường Tinh Tuệ để dao xuống dĩa, quay

đầu nhìn J, từ lúc ngồi xuống đến giờ cứ mỗi giây J đều ngước mắt nhìn

cô nhưng vẫn không nói một lời nào. Cô hỏi: “Xin hỏi, chẳng lẽ trên mặt

tôi có khắc bảy chữ to ‘Thuần chất trung thành đền nợ nước’ sao?”

”Không có a.” J trả lời cực kỳ tự nhiên.

”Vậy vì sao mà anh cứ nhìn chằm chằm vào mặt tôi?”

J nheo mắt lại, vừa cẩn thận quan sát trong chốc lát, mới đáp: “Trên

mặt cô mặc dù không có khắc ‘Thuần chất trung thành đền nợ nước’, nhưng

mà có khắc sáu chữ này ‘Sinh hoạt tình dục mỹ mãn’ ha ha.”

”…” Tinh Tuệ đột nhiên cảm giác chút khó nuốt đành phải hít một hơi thật dài.

”Nói như vậy hai người đang rất tốt, phải không?”

”Ai?”

”Còn ai vào đây!” J trừng to mắt, giọng có vẻ oán hận.

”…” Sự trầm mặc của cô, ngay cả chính cô cũng không biết là thừa nhận hay là phủ nhận.

”Nếu như đem gương mặt thúi cùng tính tình như quỷ hồi tuần trước của

cô ra so sánh thì biết liền, hiện tại cô không có cách nào để chống

chế.”

”Tôi có làm sao đâu?” Sở trường lớn nhất của cô chính là giả bộ vô tội.

”Như thế nào là không có, ” J nheo mắt, “Chỉ là như một con ruồi không đầu.”

”…” Cô luôn bị J làm cho á khẩu nhưng thật ra cũng là bởi vì J luôn nói trúng tim đen của cô.

”Cô cuối cùng làm rõ ràng nguyên nhân hai người gây gỗ sao?”

Tu


Insane