Duck hunt
Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325065

Bình chọn: 8.00/10/506 lượt.

gọi điện thoại trước cho tôi, tôi đảm bảo sắp xếp để mọi người hài

lòng…”

Vì vậy Tiểu Viện lại bắt đầu kế hoạch du lịch Ô Trấn.

Cao Nguyên trộm nhìn lén Tinh Tuệ một cái, sắc mặt cô như thường, giống như đã đem những lúng túng vừa rồi quẳng ra sau đầu.

Lúc bữa tiệc gần kết thúc, Cao Nguyên lấy cớ còn có việc, cùng Tinh Tuệ cáo từ trước.

Hai người vẫn như cũ trở về nhà của Cao Nguyên, Tinh Tuệ không mất

hứng, cũng không nói muốn đi đâu, chỉ là cả một buổi chiều đều gần như

trầm tư, một mình ngồi trên cửa sổ cầm một quyển tiểu thuyết trinh thám

xuất bản từ mấy mấy năm trước phơi nắng.

Cao Nguyên suy nghĩ một chút, rồi lái xe đi siêu thị gần đó mua thức ăn chuẩn bị buổi tối ở nhà sẽ tự mình nấu.

Nhưng chờ anh với bao lớn bao nhỏ xách về là ngôi nhà trống không, trên bệ cửa sổ đã không còn Đường Tinh Tuệ nữa…

Anh lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại cho cô, tiếng chuông lại

vang lên từ trên sân thượng. Anh thở dài, đi tới kéo cửa ra, phát hiện

cô ở trong góc hút thuốc.

“Tôi không thích con gái hút thuốc.” Anh không nói hai lời lập tức đoạt lấy nửa

điếu thuốc từ trong tay cô, dập lửa nhét vào trong đồ gạt tàn.

Vì sao anh lại cấm không cho tôi hút thuốc?” Cô nhàn nhạt nhìn anh một cái, “Dù sao thì tôi cũng không phải là ‘Con gái’ .”

Cao Nguyên nhìn cô, nhìn thật lâu, đột nhiên nói: “Đường Tinh Tuệ, có phải em muốn cùng tôi gây gỗ phải không?”

Cô quay đầu đi chỗ khác, không nhìn anh.

Lần này, anh thật sự cảm thấy tức giận: “Người cặn bã đó đáng giá với em như vậy sao?”

Cô thở dài, mới nói: “… không liên quan đến anh ấy, là do những thứ khác kéo đến.”

“Không phải là tôi muốn kéo, là do em … “

“… đừng nói nữa!” Cô đột nhiên hét to lên với anh, “Tôi đã rất cố gắng

để quên đi những đau xót kia nhưng mọi người muốn tôi thế nào? ! Muốn

tôi cười nói tôi mỗi ngày đều rất vui vẻ sao? Làm sao có thể!”

“Tôi không muốn em làm như vậy … “

“… nhưng chỉ cần mỗi lần tôi toát ra bất kỳ một mất hứng nào, ” cô ngắt lời anh, “anh sẽ nói là tôi đang nghĩ về anh ấy. Anh còn nghĩ gì nữa,

còn muốn thế nào, thế nào đây?…”

“…” Anh không nói lời nào, bởi vì, cẩn thận ngẫm lại, những điều cô nói hòan toàn không sai.

“Thật ra, ý của anh là muốn nói tôi thật đáng khinh, phải không?” Cô nhìn thẳng vào anh không hề chớp mắt.

Cao Nguyên nhíu mày, cố nén lửa giận trong lòng: “Tôi đâu nói vậy cũng chưa từng nghĩ em như vậy!”

Cô nhìn anh một hồi lâu, cuối cùng khép hờ mắt: “Thật xin lỗi. Những lời tôi vừa nói, thật quá tùy hứng…”

Anh lắc lắc đầu, đột nhiên rất muốn ôm cô vào trong ngực, nhưng cuối cùng anh vẫn cố nhịn.

“Nhưng tôi thật sự…” Cô rất ít khi bộc lộ cảm xúc như vậy trước mặt anh “Thật sự không có cách nào cảm thấy vui vẻ…”

“…” Anh nhìn cô, nói không ra lời.

Cô quay đầu đi, nhìn lên bầu trời xa xăm, gió thổi làm tóc cô rối tung

cũng giống như tâm tình cô lúc này, mọi thứ như một ma trận: “Cao

Nguyên, có đôi khi tôi cố gắng không dám nghĩ, nhưng có phải rằng loại

hạnh phúc như cuộc sống trước kia đã vĩnh viễn rời bỏ tôi không?… Có

phải tôi sẽ không còn có cơ hội có được hạnh phúc nữa phải không?…”

Lời của cô bình thản như nước chảy thế nhưng sao anh lại cảm thấy trong lòng mình có chút bi thương, trong cổ họng càng giống như mắc một cái

gai nhọn, không thể không nói nhưng rồi lại thốt không ra lời.

Cuối cùng, anh chỉ biết từ phía sau lưng đưa tay ôm lấy cô, nói như an ủi: “Sẽ không … Đừng suy nghĩ lung tung …”

Một lát sau, cô không quay đầu lại, cũng không nói gì, nhưng anh biết rõ cô đang khóc … bởi vì thân thể của cô khẽ run rẩy.

Đúng là đồ vô dụng… Chỉ biết khóc!

“Như thế nào sẽ không, ” cô giống như đứa trẻ lung tung đưa tay lau một cái trên gương mặt đầy nước mắt ( có lẽ còn có nước mũi ), “Tôi đây

chẳng lẽ không biết tự ái? Ly hôn liền tới tìm anh, đêm làm n chuyện…về

sau còn có người đàn ông tốt nào dám yêu tôi sao?”

Cao Nguyên cười khổ, ngoại trừ cười khổ ra anh không biết mình có thể

biểu hiện gì. Anh ôm cô, siết cô thật chặt, nhưng miệng lại chế nhạo cô: “Eh, tiểu thư, em đây rốt cuộc là đang tán dương hay đang chê bai tôi

vậy?”

Cô nín khóc mỉm cười, nhưng

chỉ vài giây sau lại đưa ra vẻ mặt u ám, tùy hứng nói: “Tán dương anh là sao, những lời tôi vừa nói ở đâu là tán dương anh?”

“Có a, ” anh cũng rất biết chêm chọc cười, càn quấy, “Khi em vừa ly

hôn, tôi liền đến với em, đêm làm n chuyện, đây không phải ý nói tôi là

người rất có tinh thần nhân ái sao … an ủi thương tâm một người phụ nữ

như vậy?”

“Anh đi chết đi!” Cô lấy cùi chỏ thúc vào anh nhưng lại không đau chút nào.

Anh cười khổ, không tự chủ hôn một cái vào tóc của cô, tiếp tục cùng cô tranh cãi: “Em biết rõ rằng, nếu tôi chết đi, buổi tối sẽ không có

người thỏa mãn em.”

“…”

Hai người cứ đứng như vậy, không nói thêm gì nữa. Nơi xa mặt trời đã

chuẩn bị xuống núi nên cả bầu trời như chìm trong một màu vàng cam.

Không biết qua bao lâu, Đường Tinh Tuệ xoay người, giống như làm nũng

nhìn Cao Nguyên, nói: “Anh, nếu như về sau có người đàn ông thật sự tốt

yêu tôi, anh nhất định phải giúp tôi đánh yểm trợ a!”

Anh