Pair of Vintage Old School Fru
Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325285

Bình chọn: 9.5.00/10/528 lượt.

Phùng Giai Thành nói được một nửa, đột nhiên ngừng lại.

“?”

Sau đó, qua mấy giây, đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng lúng túng: “Anh, anh Cao Nguyên… Hai người… Đến đây lúc nào…”

“? ! ! !” Tinh Tuệ trừng to mắt, lấy tay che miệng kinh ngạc.

Giọng truyền xa xa từ bên ngoài có chút mơ hồ, nhưng giọng Phùng Giai

Thụy vẫn vang bên tai cô: “A, cũng vừa đến không bao lâu…”

“…” Cô đồng thời nghe được mình và Phùng Giai Thành thở phào nhẹ nhõm.

“Chỉ là vừa vặn nghe được cậu cùng Lộ tiểu thư hẹn muốn cùng nhau

giường ở tửu điếm mà thôi.” Người anh cả này lại rất “hài hước” bổ sung.

Lúc này đây, cô nghe được tiếng mình và Phùng Giai Thành cùng hít vào một hơi khí lạnh…

“Ừ? Ách… Cái này… thật ra…”

Tinh Tuệ nghe giọng Phùng Giai Thành tại đầu bên kia điện thoại ừ a a

nửa ngày, nói đúng hơn là không ra được một chữ… Người bác sĩ này chỉ số thông minh cao như vậy nhưng rốt cuộc có làm được gì đâu? ! Thậm chí,

ngay cả vào những thời khắc mấu chốt như vậy cũng sẽ cố gắng giảng hòa

chứ nhất quyết không đánh…

“Nói

nhanh đi, chúng ta chỉ là nói giỡn !” Tinh Tuệ thấp giọng với điện

thoại rống lên, giống như lúc này, cô đang ở trong phòng làm việc nho

nhỏ của Phùng Giai Thành.

“Chúng ta

chỉ là nói giỡn !” Bác sĩ thuật lại cực nhanh, giống như sinh viên đang

định trốn học lại bị thầy giáo lấy sổ ra điểm danh nghe được sau lưng có người nhắc nhở mình, mừng húm như bắt được một cọng rơm cứu mệnh.

Sau đó, điện thoại bỗng nhiên im lặng. Qua một hồi lâu, đang lúc Tinh

Tuệ hoài nghi điện thoại di động của mình có phải xảy ra vấn đề gì hay

không, chợt nghe Cao Nguyên dùng một giọng “Ôn nhu” nói:

“Eh, em rất rảnh sao? Tôi và Phùng Giai Thụy rủ em trai cậu ấy ăn cơm, em cũng cùng đi đi.”

“Tôi… Tôi còn muốn làm thêm giờ.” Cô sợ hết hồn, trực giác định cự

tuyệt, “Nhưng mà Phùng Giai Thành thật không muốn trực ban sao?”

“Cậu ấy xin nghỉ.”

“… Nhưng tôi còn muốn làm thêm giờ.”

“Ừ, vậy nửa tiếng sau gặp ở XXX.” Nói xong, liền cúp máy.

Anh xem lời của cô là gió bên tai sao? … căn bản cũng không cho phép cô cự tuyệt?

Tinh Tuệ sửng sốt một hồi lâu, mới để điện thoại di động xuống, trừng mắt nhìn màn hình, trong lòng hốt hoảng.

Nhưng mà cô, vì sao phải sợ?

Cho dù cô hẹn người khác lên giường thì đã ra sao? Trong lúc đang làm Pháo × hữu cũng cần phải chung thủy ư?

Tinh Tuệ đi qua đi lại trong phòng làm việc, cắn móng tay, nhiều lần

suy tư. Gần đây giữa cô và Cao Nguyên đã bắt đầu xảy ra vấn đề, hơn nữa J và những người khác không ngừng đưa ra các loại nghi vấn làm cô không

khỏi cảm thấy hoài nghi với « quan hệ sex friend » này… Điều này rốt

cuộc là đúng hay sai? Nếu như là sai, cô nên làm gì bây giờ?

Vướng mắc một hồi lâu, cuối cùng Tinh Tuệ quyết định can đảm đi đến

“Hồng Môn yến”(*), cô tự nói với mình, vô luận như thế nào, cô đã ba

mươi mốt tuổi, nhất định mình làm mình chiu, cho dù gặp được vấn đề khó

khăn thì tránh né không phải là biện pháp, chịu khó tiến lên mới là điều cô nên làm.

Nghĩ đủ cách, cô còn có thể sợ điều gì?

Vì vậy, cô đóng máy tính, cầm lấy áo khoác và ba lô, kích động rời khỏi phòng làm việc.

Chỉ cần sau hai mươi phút cô đã đến được nhà hàng mà Cao Nguyên nói.

Lúc đến bàn của ba người đàn ông, chỉ còn chỗ bên cạnh Phùng Giai Thụy

là còn trống, tự nhiên Tinh Tuệ lại có cảm giác muốn bỏ cuộc nhưng chỉ

có thể an ủi mình, chuyện gì đến cũng đã đến, cứ bình tĩnh mà đương đầu.

“Lộ tiểu thư, xin chào, ” Phùng Giai Thụy cười thật hiền lành nhưng lại làm cho người ta có ấn tượng rất cáo già, “Chúng ta lại gặp mặt.”

“Xin chào.” Tinh Tuệ từ lúc bắt đầu ngồi xuống, chỉ nhìn Cao Nguyên một cái. Lúc ấy, anh đang cúi đầu xem thực đơn, có lẽ từ dư quang của khóe

mắt anh cũng thấy cô đang nhìn anh chăm chú nên anh ngẩng đầu lên nhìn

cô, nhưng cô lập tức dời tầm mắt đi nơi khác .

“Em trai tôi nói cô là nhà thiết kế thời trang?”

“Ha ha, ” cô cười khan hai tiếng để che dấu sự bối rối của mình, “Không, không, chính xác ra là nhà thiết kế nội y.”

“Em tôi nói cô rất có tài hoa.” Phùng Giai Thụy liếc Phùng Giai Thành một cái.

“Đâu có, đâu có…” Cô càng cảm thấy lúng túng.

“Hơn nữa em tôi còn nói cô là người rất thú vị.”

“Không có, không có…” Tinh Tuệ vừa đổ mồ hôi lạnh vừa nghĩ vị đại ca này đúng thật không phải là một dĩa đèn cạn dầu!

Hàn huyên đến đây, Tinh Tuệ cuối cùng nhịn không nhìn mặt hai người còn lại. Phùng Giai Thành lộ rõ vẻ mặt thấp thỏm, đại khái còn đang suy

nghĩ phải giải thích chuyện cười giỡn hồi nãy thế nào, ngoan ngoãn đính

chính chỗ nào đúng, chỗ nào sai. Về phần Cao Nguyên, anh không thèm nhìn ai, cũng không để ý đến ai, ngoắc gọi người phục vụ, bắt đầu tự quyết

định chọn món ăn, giống như anh đi một mình đến dùng cơm, tất cả mọi

người bên cạnh đều là không khí!

Phùng Giai Thụy tựa hồ như một chương trình ti vi, đề tài rất nhiều. Đầu tiên là nói anh gần đây phụ trách một chuyên mục mới, kế tiếp lại nói

đến thời sự và chính trị. Tinh Tuệ một là không quá quen thân với Phùng

Giai Thụy, hai là mình cũng không có ý kiến gì hay có thể phát biểu, nên chăm chú yên