manh mối.
“Em ra toilette đi.” Giọng con khỉ nghe có vẻ đang nghiến răng nghiến lợi.
“Tại sao?” Cô chột dạ nhìn J một cái, sau đó xoay người sang chỗ khác đưa lưng về phía J.
“Bảo em tới đây thì em cứ tới đây, đừng đứng đó nói nhiều…”
Tinh Tuệ trong lòng tức giận: “Dựa vào cái gì a, dựa vào cái gì anh gọi thì tôi phải đi liền…”
“…em có tới hay không?” Thanh âm của anh lạnh lùng, không một tiếng thừa.
“…” Qua một giây, cô cũng chỉ biết thỏa hiệp, “… Đến.”
Cúp máy, cô quay đầu lại cùng J nói có chút việc, sau đó bước nhanh đến hướng hướng toilette.
Lúc đi ngang qua cửa, thình lình lại bị một người ôm eo đi vào.
Tinh Tuệ sợ hết hồn, vừa ngẩng đầu thấy khuôn mặt của Cao Nguyên, tức giận hai tay ôm ngực hỏi: “Tại sao?”
“Tại sao? ” Cao Nguyên đóng cửa lại, đứng dưới ánh đèn huỳnh quang, chỉ chân mình, “Em nói xem, vì sao tôi gọi em tới ?”
“…” Mặc dù biết là mình đuối lý, nhưng Tinh Tuệ vẫn không có thói quen cúi
đầu trước mặt anh …bất kỳ dưới tình huống nào, cô không bao giờ muốn cúi đầu.
“Không nói lời nào là em có đạo lý?”
“…” Cô giương mắt lên liếc qua chỗ khác.
“Tôi bị thương làm sao bây giờ?”
“… Chuyện không liên quan đến tôi.” Cô làm bộ nghiêm túc xem móng tay.
“Tôi không phải chỉ là đùa với em một chút thôi sao, làm sao mà em có thể
đối với tôi ra tay nặng như vậy?” Anh nhìn qua có vẻ rất tức giận.
“…” Cô chỉ biết giữ bộ dạng giả điếc.
“Nha đầu chết tiệt kia, ” Cao Nguyên vươn tay trừng phạt dường như muốn bóp
gương mặt của cô, “Nhường tôi một chút em sẽ chết sao?”
“…” Bị nhéo đau, cô cũng cương quyết không nhìn anh.
“Không trách được Kỷ Dần Hạo không thích em.” Anh bật thốt ra.
Nhưng lời vừa ra khỏi miệng, đừng nói Tinh Tuệ , mà ngay cả Cao Nguyên cũng ngây ngẩn cả người.
Trong nháy mắt, lửa giận của Tinh Tuệ đã từ lòng bàn chân vọt tới ót. Cô đẩy bả vai anh ra, mở cửa vừa muốn đi ra,
Cao Nguyên từ phía sau ôm lấy cô, đơn giản chỉ một động tác, cửa đã được đóng lại.
Cô không nói câu nào, chỉ là cố gắng giãy giụa hai chân. Anh cũng không
nói gì, liều mạng ôm lấy cô.Hai người cứ như vậy trầm mặc so đo một hồi, cuối cùng Cao Nguyên đột nhiên mở miệng nói: “Được, được rồi, là tôi
không tốt, tôi nói sai, thật xin lỗi!”
Nhưng Tinh Tuệ vẫn giãy giụa một cách không mệt mỏi.
“Đường Tinh Tuệ!” Cao Nguyên gầm nhẹ một tiếng, giống như muốn nói gì đó, nhưng vẫn không thốt nên lời.
Cuối cùng, cô không còn sức vùng vẫy nữa, nước mắt đảo quanh hốc mắt, nhưng
bằng ý chí quật cường, cô cố gắng chịu đựng để nó không rơi xuống.
“Được rồi, tôi nói xin lỗi với em còn không được sao? !” Khi cô không giãy giụa nữa, Cao Nguyên nhẹ nhàng buông cô ra.
Tinh Tuệ xoay người nhìn anh, thấy không rõ vẻ mặt, vì có một mảng mờ mịt
nơi hốc mắt, cô chỉ nghe được giọng của mình nói: “Tôi không nghĩ anh
đang thương hại tôi, tôi còn nghĩ cả đời này nếu không ai thèm lấy, tôi
cũng không cần anh thương hại!”
Nói xong, cô dùng hết sức lực cuối cùng đẩy ra anh, mở cửa đi ra ngoài.
Tối hôm đó về nhà với một tinh thần vô cùng buồn bực, Tinh Tuệ tìm ra một
chai rượu đỏ còn dang dở, một mình ngồi bên cửa sổ uống.
Uống cạn chai rượu, cô mới phát hiện, hình như là… trong hôn lễ của Cô và Kỷ Dần Hạo là dùng rượu này.
Cô không khỏi nhếch môi cười, bóng cô đổ dài qua cửa sổ thủy tinh, là một gương mặt vô cùng đau khổ.
Có lẽ cô không nên đối với Cao Nguyên phát giận, có lẽ… Kỷ Dần Hạo cũng là bởi vì tính tình cô điêu ngoa nên mới không cần cô…
Người đàn ông đó đã từng cười hứa hẹn sẽ cùng cô hạnh phúc cả đời, cuối cùng
lại vô tình bỏ rơi cô. Lần đó, lúc Kỷ Dần Hạo đột nhiên nói với cô
“Chúng ta ly hôn đi”, cô nhìn anh, không tin vào tai mình, tình nguyện
tin tưởng đây chỉ là một cơn ác mộng.
Nhưng lại là một cơn ác mộng ngàn lần là thât, đến bây giờ, cô vẫn không có cơ hội tỉnh lại.
Kỷ Dần Hạo nói cô không có gì không tốt, chỉ là anh không hề yêu cô, anh
muốn có một cuộc sống khác, để anh có thể đạt được những gì anh muốn.
Những gì cần giữ lại cứ trôi dần theo từng cuộc đối thoại, mỗi lúc kết
thúc anh đều nói “Thật xin lỗi, xin em hãy bỏ qua cho anh”.
Muốn tiếp nhận một thực tế tàn nhẫn như vậy, cần thời gian rất lâu. Như một
vết thương không bao giờ lành miệng, cô cứ ngây ngây, ngô ngô trong cuộc sống, Đường Tinh Tuệ cảm giác mình chắc sắp điên rồi.
Cuối cùng, một ngày vào nửa năm trước, cố gắng đè nén cảm xúc, cô đi làm thủ tục ly hôn. Bọn họ không có con chung, cũng không có tài sản chung khó
xác định hay nợ nần nên thủ tục ly hôn rất dễ xử lý. Lúc đi ra khỏi cục
dân chính, cô ngẩng đầu nhìn bầu trời, đột nhiên cảm giác mình giống như một con chim bị bẻ gãy cánh. Để rồi không thể nào bay lượn được nữa.
Cô hẹn những người bạn quen biết từ nhỏ đi quán bar uống rượu, kết quả chỉ có Cao Nguyên tới.
“Bọn họ chắc đều bề bộn nhiều việc, ” anh đứng ở trước mặt cô, hút một điếu
thuốc, có chút phẫn nộ nói, “Tôi là vì vừa lúc có công tác gần đây nên
mới tới.”
Đêm hôm đó, cô uống đến rất say, Cao Nguyên không có biện pháp ngăn lại, đành phải đưa cô về nhà…
nhưng quan hệ của bọn họ cũng không phải là từ