Bước Tiếp Theo, Thiên Đường

Bước Tiếp Theo, Thiên Đường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325611

Bình chọn: 7.00/10/561 lượt.

chảy nước

mắt nhưng cũng không phải vì nghĩ như Lộ Nghiên. Lộ Nghiên khóc đến mức

ngày hôm sau mắt cô vừa đỏ vừa sưng phù lên.

Bây giờ nghĩ lại chuyện đó, Lộ Nghiên thấy hơi buồn , cô tự giễu mình. Có thể ngày đó mình đã quá hạnh phúc nên không chịu nổi

chuyện hai người yêu nhau mà không có được kết quả hạnh phúc. Cô láng

máng nhớ khi đó Thẩm Nham đã nói: “Trên thế gian, loại tình cảm nào cũng có. Yêu nhau không nhất định phải ở bên nhau, không yêu chưa chắc đã

không bên nhau. Tình cảm rất mong manh, có thể trong nháy mắt đã bị phá

hủy. Không có kết quả nào là không đúng, mỗi chuyện xảy ra đều có tính

tất yếu của nó.”

Trong trí nhớ của Lộ Nghiên, đó là lần đầu tiên Thẩm Nham nói một câu

dài như vậy. Tuy khi ấy chỉ là lời anh khuyên giải Lộ Nghiên, nhưng

dường như câu nói ấy đã miêu tả chân thực hiện tại của Lộ Nghiên và Thẩm Nham. Không có kết quả nào là không đúng, và kết cục của một việc luôn

gắn liền với tính tất yếu của nó.

Mỗi đêm hết giờ làm về nhà, Lộ Nghiên đều ngồi bên cạnh máy tính xem hết hai tập phim. Trong lúc xem, cô sẽ nhận được điện thoại của Trần Mặc

Đông. Thời gian nhận được điện thoại không giống nhau, có khi phim vừa

mới bắt đầu, có khi phim gần hết mới có điện thoại. Hai người nói chuyện điện thoại không giống như khi bình thường hay cãi nhau, Trần Mặc Đông

chỉ hỏi những chuyện đời sống của Lộ Nghiên; còn Lộ Nghiên để tránh

những khoảng lặng, cô thường kể cho Trần Mặc Đông nghe những chuyện gặp

phải trong công việc. Đôi khi Lộ Nghiên cảm thấy rất vô vị, nhưng lâu

dần cô cũng lười kể những chuyện này với anh, vì anh chỉ nhàn nhạt ậm ừ, hoặc thỉnh thoảng có chuyện hay ho mới khẽ .

Hôm nay là ngày thứ bảy kể từ khi Trần Mặc Đông quay về Bắc Kinh. Lộ

Nghiên vừa lôi máy tính ra thì điện thoại bỗng reo, cô không dừng tay,

cắm máy tính, nhấn nút khởi động, rồi sau đó mới nhận điện. Hai người

giống như đang chào hỏi ân cần, cảm giác quen thuộc đến hờ hững.

“Trần Mặc Đông, thật ra ở Bắc Kinh anh đã có bạn gái hay vợ chưa cưới rồi đúng không?”

Đầu bên kia im lặng một lúc, sự yên tĩnh khiến người ta cảm thấy ngột ngạt.

“Anh không nghĩ em lại thông minh đến vậy.” Trần Mặc Đông lười nhác nói trong điện thoại.

“Không ngờ em đã đoán đúng. Anh xem tuy xã hội hiện đại phát triển rất

nhanh, nhưng mọi chuyện lại chẳng hề có chút cảm giác mới mẻ nào, TV, đều nói đến những điều này, nếu mọi chuyện của chúng ta đều thuận lợi thì đúng là không thực tế.”

“…”

“Kế tiếp có phải là anh sắp kết hôn rồi, nhưng vẫn tiếp tục muốn em là người phụ nữ của anh, không, nên nói là tình nhân.”

“Lộ Nghiên, hôm nay anh mới phát hiện em đúng là một cô gái đại trí tuệ.”

“Sao lại nói vậy?”

“Bây giờ em đang vội vàng tìm cho mình một đường lui, một lối thoát. Có phải hơi vội vã quá không?”

“Sớm chuẩn bị, đến lúc đó sẽ đỡ hấp tấp.”

Đáp lại Lộ Nghiên là tiếng tắt điện thoại.

Lộ Nghiên gập điện thoại, nhìn cảnh đẫm máu trên màn hình, hai người yêu nhau không hề để ý gì đến tiếng bom đạn và đám máy bay lượn trên đầu,

họ chỉ biết ôm nhau thật chặt, đương nhiên cuối cùng trận chiến cũng

ngừng lại, hai người càng vui sướng ôm nhau.

Lộ Nghiên không tin có thể ngừng được chiến tranh, trái ngược lại, giống như hát xướng, mãi mãi chỉ là khởi đầu một trận chiến không thuốc súng, chúng ta không đổ máu, nhưng đều đã hi sinh.

Lộ Nghiên dần bận rộn lu bù, không chỉ công việc, mà còn bận với cuộc sống nhàn hạ của mình.

Lộ Nghiên vốn là một cô gái thích chui rúc ở trong nhà chính hiệu. Thẩm

Nham đã từng vì điều này mà tức giận với cô, giận cô lúc nào cũng ở nhà

rầu rĩ. Nhất là sau khi mẹ Thẩm Nham đến tìm Lộ Nghiên, cô càng không

muốn chui ra ngoài. Bà ấy mang thái độ hòa nhã nhưng lại không có một

tia ấm áp, ít nhất Lộ Nghiên cũng cảm thấy vậy. Sau này dần dần Lộ

Nghiên cũng từ chối cùng Thẩm Nham đi tham dự các hoạt động với bạn học

của anh. Không phải cô không muốn đi, chỉ là cô hi vọng mẹ anh sẽ không

đến tìm cô nữa. Không phải cô sợ mà lùi bước, chỉ là cô thấy không thoải mái.

Thẩm Nham bắt đầu hỏi cô vì sao, nhưng biết không có kết quả nên để theo ý Lộ Nghiên. Anh luôn nuông chiều và khuất phục cô một cách vô điều

kiện.

Lộ Nghiên thích cả ngày ở nhà, thoải mái, dễ chịu, còn có thể độc chiếm Thẩm Nham – khi đó Lộ Nghiên đã nghĩ như vậy.

Hết giờ làm, Lộ Nghiên và Tiểu Diêu gặp nhau, hai người đi ăn thịt nướng ở một con phố sau khách sạn, tuy không sầm uất nhưng ở đó người ta có

thể được thanh thản thả lỏng.

Thịt ba chỉ và chân gà đặt trên bếp nướng, quét thêm chút dầu, nhìn rất

ngon. Hai người gọi thêm vài đĩa thịt, rau và hai bình rượu. Tuy là hai

cô gái nhưng tửu lượng của hai người khá tốt, chút rượu này không đáng

gì.

“Tiểu Nghiên, cậu có tiến bộ đấy, cũng học mượn rượu giải sầu rồi cơ.”

“Ai nói mình mượn rượu giải sầu, mình có sầu gì đâu.”

“Dù sao chuyện gì cậu cũng không nói với mình, mình cũng chỉ đoán thôi.

Cậu thích bí mật thì cứ bí mật đi.” Tiểu Diêu có chút giận dỗi. Tuy hai

người là bạn, nhưng Lộ Nghiên rất ít kể lể chuyện của mình, còn cô có

chuyện gì cũng phun ra sạch s


Old school Swatch Watches