bầu trời sẫm tối, thời tiết hơi lạnh.
Bắc Kinh ngày một sầm uất hơn, thành phố S là thành phố cấp hai, vào
thời điểm này các ngã tư đường đã yên tĩnh, nhưng ở Bắc Kinh xe cộ vẫn
chạy nườm nượp. Lộ Nghiên có chút nhớ nhung cuộc sống ở thành phố S. Có
lẽ chiếc áo thắt trên người khiến mọi người để ý đến cô, cô chỉ cúi đầu
bước đi.
Về đến nhà Lộ Nghiên phát hiện phòng mình đã được dọn dẹp sạch sẽ, chắc chắn là Lộ Hi đã làm, cô cảm thấy lòng mình ấm áp.
Tắm xong, Lộ Nghiên định gọi điện cho Nguyễn Minh Ngữ hỏi thăm tình hình của bố. Cô tìm cả va li, túi xách, túi quần cũng không tìm thấy điện
thoại, Lộ Nghiên bỗng nghĩ ra điều gì đó, mở bàn tay ra, cuối cùng cũng
không có.
Lấy máy bàn gọi điện cho Nguyễn Minh Ngữ, cô còn nói chuyện vài câu với
bố, tinh thần ba Lộ rất tốt, còn bảo cô rằng Lộ Hi đang ở phòng bệnh,
lát nữa sẽ quay về trường, hai người nói vài câu rồi mới ngắt điện
thoại.
Buổi tối, Lộ Nghiên lên mạng tìm hiểu các tư liệu. Tỉ lệ phẫu thuật
thành công rất lớn, đa số người sau khi phẫu thuật sẽ sống thêm từ năm
đến mười năm nữa, tuy rằng ngắn ngủi nhưng Lộ Nghiên vẫn có một chút vui sướng.
Hơn bảy giờ sáng, Lộ Nghiên đến bệnh viện, xung quanh rất yên tĩnh, tay
cô xách cháo vừa nấu và bánh bao hấp mới mua, ba Lộ rất thích ăn những
thứ này. Cả đêm Lộ Nghiên gần như không ngủ, nhớ lại từng chút từ khi
mình còn nhỏ đến khi lớn lên, và đến hiện tại. Gần sáng cô có ngủ được
một chút, nhưng khi tỉnh dậy tinh thần rất tốt. Cô nấu cháo, giặt quần
áo, dọn dẹp nhà cửa, rồi ra ngoài mua bánh bao hấp, chủ quán vẫn còn
đang chuẩn bị, bột và nhân trải đầy trên bàn, tay nghề rất thuần thục,
người đàn ông bên cạnh đang thêm than vào lò.
“Cô gái, đừng vội, một lát nữa là được rồi.” Bà chủ là một người rất cởi mở, ngay cả giọng nói cũng sang sảng to hơn người bình thường.
Lộ Nghiên nhìn bà gật đầu, ánh mắt hướng về một đôi vợ chồng đang đi dạo buổi sớm.
“Sao lại dậy sớm thế này? Tối qua không ngủ à?” Mẹ Lộ nhẹ nhàng đi bến
cạnh Lộ Nghiên, nhận lấy đồ, rồi lôi Lộ Nghiên ra hành lang nói chuyện.
“Không phải, con thức dậy sớm thôi ạ.”
“Mẹ còn không hiểu con sao, bình thường làm gì có dáng vẻ này, cứ có chuyện là bất an.”
“Mẹ, mẹ nói bố không sao mà?” Lộ Nghiên cố gắng kiềm chế sự nghẹn ngào.
“Nha đầu chết tiệt, bố con có thể có chuyện gì được. Con mà biết nghe
lời như vẻ mặt của con thì mẹ và bố con bảo đảm sẽ trường sinh bất lão.”
“Mẹ, con gái của mẹ như vậy thật sao? Mẹ nói cứ như con là người hai mặt ấy.”
“Không phải con như vậy sao?”
“…”
“Lần sau đừng đến sớm như vậy, ở nhà ngủ thêm chút, con đến sớm quá cũng ảnh hưởng đến những người bên cạnh không được nghỉ ngơi đấy.”
“Mẹ là mẹ của con, sao con lại bị mẹ nói là không biết để ý người khác chứ!”
Mẹ Lộ lườm một cái, rồi kéo cô rón rén quay lại phòng bệnh.
Sau đó Lộ Nghiên đi tìm bác sĩ hỏi tình hình, những gì cô biết được cũng giống như những gì mẹ Lộ nói, ca phẫu thuật đã định ngày vào ba tuần
sau, Lộ Nghiên hi vọng có thể phẫu thuật sớm hơn nhưng có nhiều nguyên
nhân khiến cô không được như mong muốn.
Cả nhà đoàn tụ trong bệnh viện, tiếng nói chuyện rất nhỏ, sợ ảnh hướng
tới người khác. Thỉnh thoảng có người nói ngưỡng mộ gia đình nhà cô, Lộ
Nghiên nghe thấy câu này cảm thấy vô cùng hạnh phúc, không điều gì có
thể khiến cô hạnh phúc hơn. Cũng có ngoại lệ, đương nhiên là hai chị em
Lộ Nghiên và Lộ Hi, thỉnh thoảng hai người có “tranh cãi”. Lộ Nghiên
nghĩ đó chỉ là một cách biểu hiện niềm hạnh phúc mà thôi. Nếu không phải cãi nhau vặt, mà là thật sự cãi nhau thì bất luận cãi nhau to hay cãi
nhau bé đều sẽ tổn hại đến tình cảm của nhau.
Lộ Hi vẫn phải đi học, vì thế mẹ Lộ và Lộ Nghiên thay nhau chăm sóc ba
Lộ, nhưng đa số thời gian vẫn là mẹ Lộ chăm sóc, Lộ Nghiên gánh vác
trọng trách ăn uống của bố mẹ, mỗi ngày ba bữa cô đều mang cơm đến bệnh
viện. Bệnh viện không xa lắm, chỉ cần hai trạm tàu điện ngầm là tới nơi, nếu đi bộ cũng mất chưa đến ba mươi phút.
Con người thường khó thay đổi thói quen của bản thân, dù chính mình hiểu rõ như vậy sẽ mang lại rất nhiều phiền phức. Ví dụ như Lộ Nghiên, nấu
cơm là chuyện khó khăn với cô, dường như cô cẩn thận một cách cố chấp,
luôn lo lắng bỏ quá nhiều gia vị; nấu cơm dùng rất nhiều đũa và thìa, rõ ràng cô chỉ nếm thử vị, lại sợ chiếc đũa mình dùng lúc trước có nước
bọt… Lộ Nghiên thầm nghĩ không biết từ khi nào cô đã trở nên cẩn thận
hơn rất nhiều so với trước đây, mình như vậy quả thật rất buồn .
May mắn đồ ăn làm ra cũng không khó ăn, ba Lộ luôn giữ thể diện cho con
gái, còn khen ngợi con gái mình sẽ là vợ hiền với những người bệnh khác.
Mỗi khi ăn xong bữa trưa, ba Lộ đều phải ngủ khoảng một tiếng. Những lúc đó, Lộ Nghiên thường ngồi bên giường bệnh, có khi làm gì đó, có khi lại không làm gì, ngồi nhớ lại ngày còn nhỏ, nhưng nhiều việc đều đã trở
nên rất mơ hồ. Lộ Nghiên thực sự là một cô gái hồ đồ, xưa nay cô chưa
từng hiểu được chính mình.
“Nghiên Nghiên, có phải bên kia có chuyện gì không?” Tinh thần ba Lộ hôm nay rất tốt, còn tản bộ ra ngoài hoa viên cùng Lộ Ng