Nghiên thấy cô ấy không có phản ứng gì nên yên tâm ôm cô
bé ra ngoài đi dạo.
Lộ Nghiên ôm cô bé đến chiếc ghế nghỉ ngoài
ban công. Lúc này ánh mặt trời vừa chiếu xuống, tuy mùa hạ đã dần bớt
nóng nhưng ánh nắng vẫn có chút nóng rát. Lộ Nghiên đặt đứa trẻ ngồi
trên đùi mình, quay lưng về phía mặt trời. Lộ Nghiên như tự mình độc
thoại, cô khẽ gãi gãi chiếc bụng nhỏ xíu khiến cô bé toét miệng cười
khanh khách. Trẻ con tám, chín tháng tuổi là thời kỳ đang mọc răng, một
chiếc răng cửa lộ ra trên cái miệng nhỏ nhắn khiến cô bé nhìn rất đáng
yêu.
“Không ngờ là cậu lại thích trẻ con thế.”
Lộ Nghiên quay đầu nhìn về phía Trần Nhiễm Mộng, vẻ mặt ngạc nhiên, cô không biết nên cười hay nên lườm lại.
“Cậu không biết rằng đắc tội với em chồng là một chuyện rất đáng sợ sao?”
Lộ Nghiên không trả lời, nguyên nhân cơ bản vì cô không biết nên nói gì.
“Mẹ tôi gọi cậu vào ăn cơm.”
Nói xong câu này, cô đưa tay ôm con gái vào lòng bước đi, Lộ Nghiên thở phào, đi theo vào nhà ăn.
Bước đến bàn ăn, Lộ Nghiên đã thấy bạn nhỏ Hàn Lạc Ảnh đang ngồi trong lòng
Trần Mặc Đông. Trần Mặc Đông ngậm đầu ngón tay của bạn nhỏ, hai chiếc
đầu một lớn một nhỏ chụm vào nhau đùa nghịch. Lộ Nghiên bước đến ngồi
cạnh Trần Mặc Đông, Hàn Lạc Ảnh thấy Lộ Nghiên bèn giơ tay đòi Lộ Nghiên ôm, Lộ Nghiên nhấc đứa trẻ lên, rồi đặt lên đùi mình.
“Đậu Đậu nhà chúng ta đến với bà ngoại nào, để bác con còn ăn cơm, béo lên rồi sẽ sinh cho con một cậu em chứ.”
Lộ Nghiên nghe thấy liền đỏ mặt, vội vàng cúi đầu ăn cơm. Trần Mặc Đông
không biết phản ứng ra sao, bèn gắp rau vào bát Lộ Nghiên, mọi người
trong nhà thấy vậy đều rất vui vẻ.
Sau bữa trưa, bố và cậu Trần
Mặc Đông phải ra ngoài có việc. Hai nhà Trần Mặc Đông và Trần Nhiễm Mộng theo yêu cầu của người lớn ở lại ăn bữa tối. Một lúc sau mẹ và cô Lí
cũng đi chợ mua đồ cho bữa tối.
Trần Mặc Đông và Hàn Minh Khải
lên sân thượng hút thuốc nói chuyện công việc, Lộ Nghiên và Trần Nhiễm
Mộng đều chăm chú xem phim hoạt hình trên TV. Lộ Nghiên nghĩ may mà trên thế giới này còn có thứ khiến cả hai có thể giữ được tình trạng hòa
bình nhất.
“Nhiều năm rồi, hình như cậu cũng không thay đổi gì, vẫn mang dáng vẻ điềm đạm, ngoan ngoãn nghe lời nhỉ.”
Nghe thấy câu nói này, Lộ Nghiên bèn phủ định suy nghĩ vừa nãy của mình. Quả nhiên sự hòa bình này không thể kéo dài lâu. Tuy khẩu khí của Trần
Nhiễm Mộng ôn hòa, nhưng Lộ Nghiên không hề cảm thấy như vậy.
“Cậu có gì thì nói thẳng đi.”
“Tôi chỉ định nói cậu không phải là người dễ bắt nạt.”
“Tôi làm gì mà để cậu phải khi dễ?”
“Để tôi khi dễ? Cậu thả kiến vào trong cốc nước của tôi, dỡ rách túi gấm của tôi. Không ngờ lại là tôi khi dễ cậu?”
“Tại cậu ném túi gấm của tôi vào nhà vệ sinh trước.”
“Vậy nên cậu mới thả kiến vào trong cốc nước của tôi?”
“Không phải sau đó cậu cũng thả kiến vào cốc của tôi sao?”
“Lộ Nghiên, cậu lúc nào cũng mang cái dáng vẻ này, chính mình đã làm sai
còn hùng hồn nói nữa, cứ như chuyện này chẳng hề liên quan gì đến cậu
vậy.”
“Tôi có sai, nhưng cậu cũng sai trước tôi.”
“Giả dối.”
Lộ Nghiên tức giận, không muốn nói chuyện với cô ấy nữa.
“Từ nhỏ đã giả vờ thục nữ, thế mà đám nam sinh không có mắt, còn viết thư tình cho cô nữa. Đúng là buồn cười.”
Lộ Nghiên không nhớ khi còn nhỏ mình từng nhận được thư tình. Cô không để ý Trần Nhiễm Mộng nữa, một mình nghịch ngợm chiếc điều khiển từ xa.
“Hàn Minh Khải, anh đến thật đúng lúc, lẽ nào anh không nhận ra chị dâu của
chúng ta chính là đối tượng anh thầm mến hồi lớp ba sao?”
Những
lời Trần Nhiễm Mộng vừa nói ra khiến cả ba cùng kinh ngạc, nhưng Lộ
Nghiên bỗng dưng hiểu được những phiền phức mà Trần Nhiễm Mộng gây ra
cho cô đều là vì nguyên nhân người đàn ông mình thích viết thư tình cho
người con gái khác. Đúng là tâm lý đố kỵ của phụ nữ thật đáng sợ. Nhưng
Lộ Nghiên không hề nhớ từng có chuyện như vậy.
Hàn Minh Khải chăm chú nhìn Lộ Nghiên, sau đó dường như nhớ ra chuyện gì đó.
“Em thực sự đã lớn thế này rồi, đúng là không nhận ra, cô ấy không nhắc thì anh cũng không nhớ.” Hàn Minh Khải nở nụ cười, như thể bạn bè cũ gặp
lại nhau, điều đó khiến Lộ Nghiên không hề cảm thấy ngượng ngùng.
Hàn Minh Khải ôm Trần Nhiễm Mộng rời đi, miệng thầm thì nói: “Em đúng là ấu trĩ, chuyện đã bao nhiêu năm rồi, đều tại người phụ nữ hẹp hòi của em
vẫn còn nhớ…”
Lộ Nghiên liếc nhìn Trần Mặc Đông, sau đó ngồi xuống sô pha xem TV.
“Có gì đáng cười? Anh cười sao phải nín nhịn thế?” Lộ Nghiên véo Trần Mặc Đông.
“Anh nghĩ đến lần Trần Nhiễm Mộng còn nhỏ bị em thả kiến.”
“Sau này cô ấy cũng thả vào cốc của em mà. Có điều em đã đoán ra trước rồi nên mới không bị dọa thôi.”
“Xem ra đúng là không thể khinh thường em.”
Lộ Nghiên trừng mắt lườm Trần Mặc Đông.
Bữa tối khá thoải mái. Lộ Nghiên cho rằng cả nhà Trần Nhiễm Mộng sẽ ra về,
không ngờ tâm tình cô ấy cũng không quá tệ đến mức như vậy. Trong bữa
ăn, thi thoảng cô ấy còn trêu chọc Trần Mặc Đông đôi ba câu.
Hai nhà cùng rời khỏi Trần gia. Trước khi lên xe, Lộ Nghiên tạm biệt bố mẹ, rồi nắm tay cô bạn nhỏ Hàn Lạc Ảnh.
“Chị dâu
