Disneyland 1972 Love the old s
Búp Bê Bắc Kinh

Búp Bê Bắc Kinh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324122

Bình chọn: 9.5.00/10/412 lượt.

ủa mình. Có thể, bởi

anh là một người tư vấn tâm lý, nên tôi cũng chỉ là một “bệnh nhân”của

anh. Chưa bao giờ anh coi tôi là bạn. Phải như vậy chăng?

Tôi gọi điện thọai để nói tạm biệt với anh. Ngay cả khi nhìn bình nước gội đầu tôi cũng nghĩ đến anh.

Thi hết cấp đã xong; tôi viết thư cho nhiều người bạn thời bấy giờ, rồi đốt nhật ký, và dự định bắt đầu cuộc sống lại từ đầu. Tôi chắc rằng chẳng

có mấy ai tốt nghiệp lại ghét cay ghét đắng cái năm lớp chín như tôi.

Nói tóm lại, đó là một năm kinh tởm. Tôi đã tưởng cái ngày tốt nghiệp sẽ chẳng bao giờ đến, và nếu bị tra tấn thì cách mà tôi ngán ngẩm nhất

chính là phải hâm lại tất cả những gì đã diễn ra. Những ngày đó đã qua,

và tôi chẳng thiết gì đến việc hồi tưởng lại chúng.

Một gián điệp hay một thích khách chẳng nên có quá khứ cũng như tương lai,

ví thế họ có thể biến mất trong khỏanh khắc. Sát thủ Lê Minh trong bộ

phim Thiên thần gục ngã vẫn có một người bạn học cùng tiểu học, và điều

đó đã hủy họai anh ta. Cho dù tôi không phải là gián điệp hay thích

khách, nhưng đó lại là hai nghề tôi thích nhất, bởi lẽ tất cả bọn họ đều gắn chặt với sự bí hiểm, thông tụê, với lằn ranh mỏng manh giữa sự sống và cái chết. Tôi chẳng phủ nhận rằng tôi rất ưa những trò mạo hiểm.

Tôi đã không thi vào trung học bởi vì tôi đã lựa chọn Trung học Bắc Kinh Số Hai như là nguyện vọng thứ nhất, một điển hình của việc đặt mục tiêu

quá xa vời. Dù sao thì cũng chẳng có gì khác biệt, bởi những mơ tưởng

của tôi đều nằm ngòai tầm với, và trong tôi là cả một mớ bòng bong. Nếu

mà tôi lại có may mắn được bước chân trên nền đất tường Sư phạm một lần

nữa, tôi sẽ cảm thấy thế nào? Có lẽ tôi sẽ lại nghĩ về việc mình đã cảm

thấy hạnh phúc và tự hào một cách kỳ cục ra sao khi tham gia kỳ thi

tuyển sinh sớm. Lúc bấy giờ là mùa xuân, vườn trường đầy những hoa tường vi, hương thơm thoang thỏang; những tán cây, những thảm cỏ,… một cảm

giác ngưng đọng của thời gian.

Tôi được nhận vào một trường học nghề, gần bên cạnh Di Hòa Viên. Cách cửa

tây trường Bắc Đại chừng năm phút đạp xe. Cũng chẳng cách xa siêu thị

sách Hải Định. Lý do chính để tôi ghi tên vào trường này vì nó ở gần Bắc Đại, ngôi trường đại học đã hút mất hồn tôi. Thêm một nguyên nhân nữa

là tên trường có chữ “Tây”, tôi thích vậy bởi trước đây ở trường Bắc Đại đã có một thi sĩ tên là Tây Xuyên [dòng sông miền Tây'>. Làm sao mà tôi

có thể biết được là tôi vừa thóat khỏi hang sói chỉ để rơi vào miệng

cọp?

Có một bức thư cho tôi ở dưới lầu, trong phòng thường trực. Tôi xem dấu

bưu cục thì biết thư gửi trong thành phố và đề tên người nhận là “Xuân

Thụ”. Điều đó thật lạ - có người nào lại gọi tôi bằng cái tên đó? Tôi

dùng cái tên này trong vài lần đi phỏng vấn cho các tạp chí âm nhạc và

cũng không hề để lại địa chỉ. Chợt tôi nhớ ra: trong khi tôi phát ngấy

lên trong thời gian học lớp chín, tôi đã gửi một thông báo “Tìm Bạn” cho một tạp chí âm nhạc, và chắc là họ đã đăng nó lên. Việc này đã xảy ra

được gần một năm trước! Tôi mở phong bì, quả nhiên là vậy. Anh ta nói là đã đọc thông báo của tôi và muốn làm quen xem có thể kết bạn hay không. Anh ta xưng là Lý Kỳ, hiện là sinh viên hội họa ở Bắc Kinh. Anh ta nói

nếu tôi có thời gian xin mời đến chơi chỗ anh ta. Cuối thư anh ta còn

viết thêm một câu rất nghiêm túc, rằng anh ta hy vọng tôi có thể là “một người tiên phong trẻ kiểu mẫu”.

Tôi nghĩ lại đến đọan thông báo tôi đã gửi. Tôi nghĩ tôi đã viết rằng tôi

thích U2, Hứa Ngụy, Nirvana, Kafka và cả máy tính. Vào khi đó, nói đến

Nirvana còn chứng tỏ anh là tay sành điệu chứ chưa phải cũ mèm như bây

giờ.

Rất vui, tôi viết thư trả lời và gửi bưu điện ngay, nhưng bức thư trả lời

của anh ta mãi mới thấy đến tôi. Phải hai tuần sau nó mới tới. Anh ta

nói anh ta mới trở lại sau khi về quê ở Sơn Đông.

Rồi một hôm chuông điện thọai reo, và người bên kia đầu dây nói muốn gặp “Xuân Thụ”.

“Tôi đây”, tôi nói.

“Ôi…” Anh ta thốt lên vẻ ngạc nhiên. “Tôi cứ tưởng bạn là một chàng trai!”

Chúng tôi hẹn nhau một ngày tôi sẽ đến gặp anh.

“Em sẽ đến sớm đấy!”, tôi nói thêm, dù tôi biết rất có thể tôi sẽ đến muộn.

Đó là một buổi sớm thứ bảy mù sương khi tôi lên tàu đến đầm Tích Thủy. Anh nói mình là sinh viên ở Học viện Mỹ thuật Lỗ Tấn, và chúng tôi đồng ý

gặp nhau ở ngay cửa chính. Tôi nhìn kim đồng hồ và thấy rằng tôi đã đến

chậm tới mười phút, và thế tôi bước tới, với cảm giác vừa vụng về vừa

hối lỗi. Một người đã đứng tựa lưng vào thân cây ở cạnh cổng học viện

đang nhìn tôi vượt qua đường, nên tôi rảo bước một chút. “Tôi là Xuân

Thụ”, tôi nói. Anh chìa tay ra và chúng tôi cùng bắt tay. Rồi chúng tôi

quay đi và cùng cất bước. Có cái gì đó ngượng ngập. Anh chẳng có gì

giống tôi tưởng tượng. Tóc anh hơi dài, và nom anh ra dáng một văn nhân

đang gặp vận rủi. Anh mặc áo da, da anh rất là trắng, và anh gầy nhom

nhom. Tôi cho rằng tôi cũng chẳng giống người mà anh tưởng tượng.

Anh dẫn tôi vào một ngõ hẻm đối diện với một quán băng đĩa nhạc và video

cách trường anh không xa. Anh ở trong một căn phòng cho thu