XtGem Forum catalog
Cấm Ái Tình Nhân

Cấm Ái Tình Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323464

Bình chọn: 7.00/10/346 lượt.

ông đi, đúng không?”

“Đương nhiên là không. Bọn họ bị chụp là vào cuối tuần lúc trở lại thành phố S đấu tập, đấu xong họ đi ăn cơm, uống rượu, còn anh với em đi ăn thịt

nướng, em không nhớ sao?”

“Em dĩ nhiên nhớ…”

Hôm ấy, bọn họ ăn uống xong thì đã khuya, anh mới đưa cô đến bãi đậu xe lấy xe. Dưới ánh trăng, hai người dọc đường yên lặng sánh vai nhau, bàn

luận về trận đấu, bàn luận về món ăn vừa ăn, còn đứng cạnh xe nói chuyện một lúc lâu, anh giở giọng anh trai lên mặt căn dặn cô đủ thứ, muốn cô

lái xe cẩn thận, sau khi về nhà phải nhắn tin cho anh… Thật lâu sau mới

lưu luyến không rời mà chia tay.

Trừ khi anh biết phân thân, nếu không, Tống Khải không thể nào đi uống rượu để bị chụp ảnh được.

Tống Khải nhận thấy, đây là thời cơ tiện cả đôi đường, có thể chứng minh sự

trong sạch, lại có thể sẵn dịp công khai quan hệ của hai người, sao

không thể kia chứ? Số trời đã định như thế, anh vui vẻ thuận theo số

phận an bài. Nhưng Tống Lăng Tâm rất rối loạn, lúc nào cũng cắn môi, mắt mở lớn mờ mịt, dường như còn mang suy tư.

Làm cô sợ hãi rồi, nên cô gần đây luôn gặp ác mộng. Áp lực tâm lý lớn đến

vậy, thật đáng thương, rõ ràng có thể không cần khổ sở thế này mà!

“Em còn nghĩ… nếu, nếu như phải nói, chúng ta … vẫn là… vẫn là dùng quan hệ anh em để giải thích…” Bị áp lực lâu, câu nói của cô bắt đầu lộn xộn.

Dù sao cũng không phải tiếng mẹ đẻ.

“Vì vậy, em hi vọng mọi người tin tưởng anh nhưng vẫn muốn nói dối?” Tống Khải thở dài. “Bé cưng, em thật mâu thuẫn.”

“Em biết.” Tống Lăng Tâm chán nản, giọng nói hoang mang lo sợ khẩn khoản,

“Để em suy nghĩ thêm được không? Em sẽ nghĩ ra cách mà.”

“Ngốc nghếch, anh làm sao có thể quăng chuyện này cho em giải quyết chứ?”

Tống Khải rất muốn đưa tay chạm vào cánh môi bị cắn in rõ dấu răng kia,

nhưng vừa nhích tay, liền lập tức nắm siết lại, hạ xuống.

Anh sợ bản thân mình chỉ vừa khẽ đụng một đầu ngón tay vào cô, tự chủ sẽ

như núi vỡ, mặt nạ cẩn trọng đã hết sức duy trì sẽ rớt ra, anh sẽ không

chút do dự ôm cô gái nhỏ buồn rầu vào lòng, vỗ về thương yêu, hôn lên

khuôn mặt u sầu của cô.

Nhưng thời gian không cho phép, hoàn cảnh cũng không cho phép, anh chỉ có thể vội vàng rời đi, gác lại một khối áp lực hỗn loạn, gác lại để sau này

tiếp tục giải quyết.

Sau khi bài báo được đăng, Tống Khải không phải là người dính líu trực

tiếp, nhưng vì quá nổi tiếng, hơn nữa không ngừng đồn đãi, áp lực trên

người từ đầu đến cuối chưa hề tan biến.

Anh thật sự không sợ áp lực. Từ nhỏ đến lớn, khả năng chống chọi với sức ép của anh cực kỳ mạnh mẽ, cứ qua từng trận từng trận đấu một, thường là

nhân vật chủ chốt ghi điểm quyết định, áp lực cũng không làm anh sơ

suất.

Nhưng lúc này đây, áp lực tương tự lại đặt trên một người khác, mà người này

lại nhạy cảm mảnh mai xiết bao, một chút đau khổ anh cũng không muốn để

cô chịu… Nghĩ đến đây, Tống Khải suýt nữa phát điên.

Đội bóng bị vây trong trạng thái ngột ngạt quá sức chịu đựng, toàn bộ nhất

cử nhất động của cầu thủ đều bị giám sát chặt chẽ, Tống Khải muốn tranh

thủ thời gian gọi điện thoại cũng không tìm ra được đến mười phút, đến

khi khó khăn lắm mới gọi được thì điện thoại Tống Lăng Tâm lại không có

tín hiệu. Sau đó liên tục mấy lần như vậy, Tống Khải chịu hết nổi, gọi

về nhà, là mẹ anh nghe điện thoại.

“Mẹ, Lăng Tâm đâu?” Anh không có nhiều thời gian hỏi han, mà hỏi thẳng.

“Con sao vậy? Hùng hổ vậy, đã xảy ra chuyện gì sao?” Gần đây bà Tống rất nhạy cảm với những tin đồn, nên vội vã hỏi lại.

“Không có gì, chỉ là…” Sợ mình lỡ miệng lại lộ ra nhiều cảm xúc lo lắng, Tống

Khải ngừng lại, sau đó cẩn thận nói tiếp, “Con tưởng con bé sẽ nghe điện thoại. Con bé có ở nhà không mẹ?”

“Không. Thật không có chuyện gì sao con?” Bà Tống nghe con trai cam đoan,

thoáng yên tâm một chút, nhưng ngay sau đó bắt đầu kể lể: “Chuyện ồn ào

của đội bóng thật lớn, họ hàng bạn bè đều tới hỏi, Lăng Tâm hôm trước về nhà còn kể có phóng viên tới trường tìm nó… Ba con giận quá trời!”

“Có phóng viên đến trường quấy rầy Lăng Tâm?” Tiếng Tống Khải nặng trịch,

cơn nóng giận bắt đầu bùng lên. “Mẹ, mẹ gọi Lăng Tâm tới nghe, con muốn

nói chuyện.”

Xảy ra chuyện như thế này, cô lại dám không liên lạc, cũng không nghe điện

thoại? Thật ra cô đang làm cái quỷ gì, đang che giấu cái gì? Tự cho là

mình có thể xử lý sao? Con bé ngu ngốc này!

“Nó đi vắng rồi! Ba con bảo nó tạm tránh đi, mấy ngày nay đều không ở nhà.” Bà Tống nói. “Con trai, con bên đó rốt cuộc thế nào? Thái độ của mấy

huấn luyện viên thì sao?”

“Trước mắt chưa bị rắc rối, con thật không có đi uống rượu, họ đều biết cả.”

Tống Khải kiên nhẫn giải thích, “Mẹ, Lăng Tâm đi đâu? Sao con gọi di

động cũng không được?”



Tống lúc nào cũng càm ràm, chợt lặng im bất thường. Qua thật lâu, mới

cẩn thận mở miệng, “Tống Khải, ý ba con là trong khoảng thời gian này

các con tạm thời đừng liên lạc với nhau, dù sao con… thân phận đặc biệt, phóng viên lại phiền phức… Lăng Tâm nhút nhát, lại chưa gặp qua chuyện

thế này bao giờ…”

“Mẹ,” Giọng nói Tống Khải nén nhịn, đầy nôn nóng. Anh hỏi l