hìn Hải khẻ nói:
- Mỹ hắn ghen với anh đó à !
Hải lặng thinh không đáp nhưng bổng có tiếng bước chân bên ngoài. Hải vội sang buồng để lúc vục thùng vô cót lúa đem ra xay.
Bà Cai đi vô buồng, chỗ Duyên ngồi xếp đồ đạc trong va ly. Bà ngồi xà bên con gái. Khi đó Hải đã xúc xong lúa nếp ra ngoài, đi qua phòng của Duyên, bà Cai bèn gọi giật Hải lại:
- Hải mi xúc nhiều nhiều, xay khăm khá chút hỉ ! Để còn gửi lên Huế biếu ngoài nớ nữa. Ừ không hiểu chồng con Duyên có thích ăn xôi nếp không. Mấy sào lúa nếp ngoài ni lấy giống từ Thanh Hóa, thơm lắm, để mạ biểu xay nhiều nhiều giử ra ngoài nớ cho vợ chồng con.
Duyên biết mạ không hề biết mặt mũi chồng nàng, người chồng nàng tàn tật chỉ biết bò và tru lên như chó tru. Duyên thấy ngượng nghịu đau đớn cho số phận.
Hải thương Duyên vô hạn. Chàng không trách Duyên đã bỏ chàng đi lấy chồng giàu sang, Hải không ngờ Duyên cũng cay đắng khổ sở. Lòng nàng đã chết, không còn biết yêu là gì nữa. Đối với cậu Chó người chồng tật nguyền mang tiếng là con quan Đầu Triều, nàng không một chút yêu thương. Mỗi lần vào trong chỗ chồng nàng nằm và người chồng ấy, dâm tánh nổi dậy khùng khùng, khật khật, hùng hùng, hổ hổ chẳng một chút quyến luyến xoa dịu. Nếu nói rằng, lấy chồng để thỏa mãn xác thịt thì với Duyên ngày nay quả đã thỏa mãn lắm rồi vì có thể nói rằng, chưa có một người chồng nào lại khỏe đầy đủ sức có nhiều đặc tánh ái ân của người đàn ông như Lao Ái đời Tần Thủy Hoàng và Lã Bất Vi. Chỉ tiếc rằng chồng nàng cậu Chó không biết vỗ về an ủi nàng, không khéo léo nhưng Quan Huyện, không ngây thơ quý hóa như Hải.
Duyên khẻ thở dài, mắt ngấn lệ. Bà Cai tưởng nàng thương nhớ cha mẹ, quyến luyến với gia đình nàng khi nàng sắp phải trở về nhà chồng. Duyên thở dài là chán ngán cho duyên kiếp của nàng. Duyên ứa lệ vì nhớ đến những câu hổn hào của Mỹ.
Hải đã xúc xong đóng lúa nếp mang ra chỗ xay lúa thì Mỹ đã đứng đó rồi. Nàng đã quét sạnh cối xay cho Hải. Mỹ lại gần Hải khẻ hỏi:
- Chị Duyên mần chi trong nớ?
Hải buồn rầu đáp:
- Cô nớ đang xếp quần áo để ngày mai vô Huế.
Mỹ thích thú nhưng nàng vẫn nói giọng đay nghiến:
- Ừ cũng nên về đi thì hơn …
Hải nhìn Mỹ bằng cặp mắt hờn trách:
- Cô Duyên có vẽ buồn lắm …
- Răng mà buồn ai? Ai mần chi chị nớ mà buồn … Mọi việc là tự anh hết …
- Răng tự tui?
- Tự anh tham lam quá hỉ.
Hải biết mình đã trái nên chàng im lặng, cho lúa vào cối, rồi giậm chân chòe ra xay lúa. Tiếng cối xay nghe ì ì đều đều chỉ thoáng một lát là hết thùng lúa nếp. Mỹ cúi xuống lấy chiếc thúng rồi hỏi:
- Lấy nửa không anh Hải?
Hải đáp:
- Cô vô hỏi mạ coi có xay nửa không?
Mỹ cầm chiếc thúng đi vô buồng để lúa. Mỹ đi ngang qua chỗ Duyên ngồi xếp quần áo, thấy Duyên có vẽ buồn, mắt đỏ hoe ngấn lệ. Mỹ lại thấy nao nao thương chị.
Bà Cai vẫn ngồi bên Duyên thấy Mỹ vô xúc lúa bèn nói:
- Mi lấy mớ ngô, mớ đậu đem cho chị mi ăn, ngày mai chị mi vô Huế rồi nó …
Mỹ lẳng lặng đi xúc lúa không trả lời mẹ. Bà Cai tưởng Mỹ không nghe lời bà bảo bèn dục:
- Mỹ mi lấy bắp với đậu bưng lên nói cho chị mi ăn nghen Mỹ?
Mỹ gắt:
- Dợ, để con xúc lúa cho anh Hải xay rồi con đi lấy ngô và đậu ra bưng …
Mỹ xúc gần đầy thúng lúa nếp bưng ra chỗ Hải xay lúa dằn dổi trước mặt Hải:
- Mạ coi chừng chiều mợ Ấm quá … Mạ bưng ngô với đậu cho mợ Ấm để ngày mai mợ Ấm về Huế. Còn anh nữa, có chi biếu mợ Ấm thì đem ra biếu đi không mợ Ấm về Huế mang tiếc mang thương về …
Hải biết Mỹ còn ghen với Duyên nên chàng đành lặng thinh cố xay liền tay cho tiếng cối xay làm át tiếng nói của Mỹ để chàng khỏi phải nghe lời đay nghiến bâng quơ của Mỹ. Nhưng từ lúc nghe Mỹ nói ngày mai Duyên trở về Huế, Hải thấy một nổi buồn len lén dâng lên trong lòng chàng. Dù có Mỹ ở bên, dù Mỹ đã dâng hiến tất cả cho Hải nhưng ở mối tình đầu, Hải không làm sao quên được Duyên. Mấy hôm nay Duyên về quê, Hải thấy đời mình vui hẳn lên, sống một cách đầy đủ và thoải mái. Thế mà hôm nay, chưa vui xum hiệp đã buồn chia ly. Hải thờ thẩn chán nản.
Từ ngoài ngỏ, tiếng chó sủa vang …
Mỹ nhìn ra ngõ thấy một người lính lệ, tay cầm con roi ve vẩy dọn đàn chó đang sổ ra cắn. Gã lên tiếng hỏi:
- Có ai trong nhà không? Tui là Cửu Nghi đây, muốn vô thăm thầy Cai có việc quan cần lắm.
Mỹ vội vả đứng dậy chạy ra cổng đuổi mấy con chó vô nhà, lễ phép nói với gã lính lệ:
- Mời ông Cửu vô chơi xơi nước đã, chú tui lên xóm trên sắp về đó.
Cửu Nghi tươi cười nhìn Mỹ đáp:
- Cám ơn cô đó, nhưng nè cô em coi dùm mấy con cầy con khốn nạn đó nhe răng trông ớn quá. Chúng nó mà tớp tui một miếng thì chết rồi cô em ơi !
Mỹ cười nói:
- Ông Cửu Nghi cứ tự nhiên đi vô tôi dánh chó cho mà.
Cửu Nghi rón rén đi vào trong nhà nhưng tay gã vẫn ngo ngoe con roi dài đánh chó đề phòng mấy con khuyển đang gầm gừ. Mỹ đưa Cửu Nghi vô nhà rồi lên tiếng gọi mẹ:
- Mẹ ơi ! Có ông Cửu Nghi trên Huyên xuống hỏi chú đó.
Nghe Mỹ gọi bà Cai, Cửu Nghi vội lên tiếng chào:
- Dạ thưa bà Cai, tôi ở trên Huyện xuống có thơ cần đưa cho thầy Cai. Thơ của Quan Huyện đó …
Bà Cai Huong Thạnh từ trong nhà đi ra:
- Chào ông Cửu Nghi, nhà tôi vừa đi l