trắng. Thứ nếp ni là nếp cái giống từ Thanh Hóa gửi vô, ngon dẻo lại thơm phức.
Rồi bà Cai quay lại bảo Duyên:
- Mai hãy lên a Duyên con. Chiều nay thằng Hải giã xong mấy thúng nếp, mạ cho mang về kinh biếu Cụ Thượng và cho chồng con nữa … Thứ nếp ni quý lắm hỉ. Chồng mi thích ăn xôi không con, Duyên.
Thầy Cai cười nói:
- Bên nhà chồng hắn thiếu chi, nhà người ta là Quan Huyện nhứt phẩm triều đình thứ chi mà không có.
Bà Cai đồng ý với chồng:
- Ừ hỉ !
Cửu Nghi hưởng ứng đáp ngay:
- Dợ, bẩm trên Cụ Thượng Bộ Lại thì thứ chi mà không có, trong tay Cụ Thượng trông hết trăm quan trong triều cũng như quan ngoài trấn … Dạ, bẩm thầy Cai, nếu tui được nhờ vào bóng của mợ Ấm đây thì chức Đội Lệ là nắm chắc. Dạ, bẩm Cụ Lớn bằng lòng là xong ngay. Tui có người bạn mới được Tòng Cửu Phẩm mà được gửi gắm, chỉ trong một năm là lên đến Tòng Ngã Phẩm rồi đi Đội Lệ Tuy Nghĩa, một đời sung sướng:
Rồi Cửu Nghi gãi tai lễ phép thưa với Duyên:
- Dạ bẩm mợ Ấm, nếu mợ Ấm thương nhà cháu nhận cháu là con cháu thầy Cai đây thì thật là mợ Ấm thương cả nhà cháu, phúc đức nhà cháu đến ngày phát rồi. Nhà cháu được đi Đội Lệ thì ơn đó muôn đời nhà cháu không dám quên ơn thầy Cai, cô Cai và mợ Ấm …
Cửu Nghi suýt xoa tiếc cơ hội ngàn vàng, Cửu Nghi nài nĩ:
- Dạ, bẩm mợ Ấm, nhà cháu xin thưa với mợ Ấm trước, mợ Ấm là dâu con của Cụ Thượng ngoài nớ, xin mợ Ấm chú ý cho hễ có cơ hội thì mợ Ấm giả ơn cho nhà cháu. Nhà cháu xin sống thì tết mà chết thì giỗ, không răng chứ nhà cháu quên ơn mợ Ấm …
Rồi Cửu Nghi làm bộ sốt sắng chăm sóc việc Duyên về Huyện:
- Dạ, bẩm mợ Ấm có về Huyện bây chừ để nhà cháu ra quán Móng gọi xe kéo vô hầu mợ Ấm …
Duyên nhìn mẹ như để dò xét ý tứ. Bà Cai lắc đầu nói:
- Chi mà phải đi lật đật cho khổ. Mai chú con cũng lên Huyện. Hai chú con cùng đi sớm cho mát. Vả lại còn mấy thúng nếp đưa ra ngoài nớ biếu nữa …
Duyên ngoay ngoãi nói:
- Mấy thúng nếp con mang răng được …
- Ngồi xe mà con …
- Xe cũng không nổi …
- Bà Cai nghĩ ngay đến Hải:
- Như ri, để mạ biểu thằng Hải gánh mấy thúng nếp ra Huyện theo con …
Duyên gật đầu quay vô nhà trong …
Hải xuống nhà ngang khi Mỹ đang sàng gạo cho Hải xay nốt mấy cối lúa nếp. Thấy Hải xuống Mỹ hỏi?
- Thơ chi đó anh Hải?
- Thơ Quan Huyện gọi cô Duyên về Huế?
Mỹ vẫn còn tức tối với chị nên khi nghe Hải nói Duyên sắp về Huế Mỹ nguých một cái thật dài rồi nói?
- Không về ngoài nớ, ở đây thêm xấu, thêm hổ chứ chi nữa …
Hải biết Mỹ còn ghen nên chàng không dám hỏi thêm đều chi nữa. Hải lấy lúa đổ vào cối đứng xay Mỹ thấy Hải có vẽ buồn bèn hỏi:
- Nghe tin mợ Ấm về Huế, anh có vẻ buồn lắm hỉ !
Hải đành chống đối:
- Răng mà buồn, người ta về với chồng người ta mắc mớ chi đến mình mà buồn.
- Không buồn nhưng nhớ phải không?
- Nhớ răng được.
Mỹ đay nghiến chuyện cũ:
- Nhớ chuyện trưa ni đó … Trông mặt anh mà người ta phát ghét.
- Ai mần chi mà ghét?
- Không mần chi hỉ !
Mỹ có vẻ ghen uất với Hải nên nàng cầm chiếc sàng đánh xuống chân Hải. Hải đau nhăn mặt vội rụt chân lại nhưng không kịp. Thấy Hải bị đánh đau đâm thương nhưng nàng không bỏ giọng đay nghiến:
- Ai biểu anh tham lam, trưa ni tui mà có con dao, tui vô tui đâm chết anh rồi.
Nghe Mỹ nói Hải đâm ớn … Dám Lắm chứ à, đàn bà đã ghen lên thì họ còn sợ chi nữa. Hải nghĩ đến lưỡi dao dâm vào bụng chảy máu đỏ lòm, ruột ra hàng đống mà đâm sợ, Hải dọa Mỹ:
- Em đâm tui chết, em ở tù nè.
Mỹ trừng mắt đáp:
- Tù cũng được, sợ chi mô !
Hải xay xong mấy thúng lúa nếp thì Mỹ cũng đã sàng xong. Hải cúi xuống lau cối giã gạo. Chàng nghĩ đến câu hò tình tứ của người con gái bên giòng sông bất giác, Hải khẻ hò:
- Tuyền ngược em bỏ sào xuôi.
- Khuê sông bỏ vắng cho người sầu riêng.
Nghe Hải hò Mỹ nhìn Hải mỉm cười, nàng đáp lại bằng giọng hò mái dậy:
- Trèo lên cây tắt, tắt lòng.
- Bước sang cây thị, lại hòng thanh yên.
Hải nghe Mỹ hò, chàng biết Mỹ vẫn còn oán trách chàng. Hải lau xong cối giã bèn quay sang bảo Mỹ:
- Rồi chưa em đổ gạo vô mà giã mau lên.
Mỹ vùng vằng:
- Chi mà vội rứa?
- Thì mần cho mau xong mà nghĩ hỉ !
Mỹ đem gạo đã sàng ra trút vào cối giã gạo. Hải nhón chân cho chầy nhấc bổng lên. Mỹ trọn gạo xong nàng đứng lên phía sau chày giã. Hải vội lùi xuống cho Mỹ đứng trước mình, Mỹ mĩm cười nhìn Hải nói:
- Anh khôn rứa …
Hải cười đáp:
- Chi mà khôn?
- Răng anh không đứng trước?
- Thì anh nhường em đứng đàng trước để anh giã cho khỏe, em hổng cần nhún cũng được …
Mỹ cười:
- Chứ không phải đứng sau người ta để lợi dụng à …
Hải cười:
- Thì cũng nhờ một tý mà …
Mỹ chỉ vào buồng, nói:
- Răng không nhờ mợ Ấm?
- Răng em nói dai như đĩa đói.
- Còn nói mãi nghen. Ai biểu anh đuổi em ra để anh hú hí với chị người ta …
Hải nói liều:
- Thì cũng chiều cô Duyên một tí.
Nghe Hải nói liều, Mỹ đưa tay ra đàng sau bẹp vào đùi Hải làm Hải cuống lên rút đùi lại, Mỹ nắm hụt liền thọi vào bụng Hải:
- Đồ khốn nạn …
Hải mĩm cười đẩy Mỹ ra phía trước rồi nói:
- Thôi giã đi cho mau xong.
Mỹ với tay cầm sợ giây mắc từ sàn nhà xuống, nhún mình giã gạo, đứng phía sau Mỹ Hải thấy người Mỹ t