Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Cậu Chó

Cậu Chó

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328880

Bình chọn: 8.5.00/10/888 lượt.

ng say khi về nhà chồng.

Làm xong hai trái khế, lấy nửa chén nước mắm đưa cho Hải nhậu, Mỹ ra xông thêm mớ gạo nếp còn lại để chút nữa cho Hải giã. Bà Cai Hương Thạnh xuống bếp thấy Mỹ ngồi sàng gạo bèn nói :

- Sàng xong mớ gạo đó, bắp bếp nấu cơm nghen Mỹ, chừ cũng đã chiều rồi, để thằng Hải, hắn ăn cơm luôn bên ni.

Nghe bà Cai bảo mình ăn cơm, Hải vội đáp :

- Con phải về, còn nấu cơm cho mạ con với chị Cò Ty, mấy đứa cháu đi mần bên ông Hào Viền ăn nữa, thưa bà Cai.

Bà Cai đáp :

- Thì mi ăn cơm bên ni rồi lát lấy cơm luôn về cho mạ mi và mẹ con Cò Ty ăn cũng được. Mỹ nấu nhiều cơm nghen con.

- Dợ …

Từ ngày thầy Cai được làm Cai Tổng đến nay mới năm tháng, việc mần ăn rất khấm khá. Bất cứ câu chuyện chi trên Huyện đến thầy Cai cũng xong hết. Cai Tổng tin tưởng vô quyền thế của thầy Cai nhứt là khi nghe tin Duyên lấy con trai út của Cụ Thượng, em ruột Quan Huyện sở tại thì oai phong của thầy Cai càng lên vù vù. Thật ra khi có con gái lấy con trai của Cụ Thượng nhưng thầy Cai chưa hề bước chân đến cỗng nhà Cụ Thượng xuôi gia với thầy.

Còn Duyên, Duyên giấu bịt cả hình dáng kỳ lạ của chồng nàng, con trai út của Cụ Thượng Thơ đầu triều. Duyên không dám kể cho ai nghe cái lối bò thoăn thoắt của cậu Chó khi cậu bứt rức trong người, cậu Chó bò cả bốn chân (hai tay : hai chân) da cậu đen mướt lại có nhiều lông như loài chó mực, tóc cậu dài thậm thượt xũng đen nháy. Lúc cậu còn nhỏ thì Quan Đốc Tờ về thấy tóc cậu dài sợ chấy rận cắt cho cậu nhưng từ khi cậu lớn cậu sợ kéo không cho cắt nên mỗi lần đè cậu ra cắt là cả một chuyện phiền phức. Cậu tru lên như chó tru, cả một khu vực đó nghe tiếng cậu đập chân, đập tay lồng lộn lên nên không ai dám cắt tóc cho cậu.

Thấy em trai lúc nào cũng trần trùng trục, hình thù thật là ghê sợ, Quan Đốc bắt may quần áo cho cậu Chó mặc nhưng chỉ trong vài giờ là bộ quần áo đó tan nát. Cậu Chó dứt ra rồi đưa lên miệng nhai, cắn cho kỳ nát ra. Hình như trời bắt tội cậu không được bận quần áo chi hết.

Ăn uống mỗi ngày phải có người đút cơm cho cậu Chó vì cậu không biết cầm đủa. Bàn tay của cậu chỉ nắm được thôi chớ cầm một cách không khôn ngoan như người ta cậu không cầm được. Có điều rất kỳ lạ, một điều mà người ta cho rằng, đây phải chăng là nghiệp chướng, trừ Quan Đốc Tờ anh ruột cậu Chó là cậu có vẻ nể vì sợ sệt còn thì cậu Chó rất ghét đám đàn ông đực rựa.

Trong buồng cậu Chó ở ngay từ khi còn nhỏ, cậu Chó cũng chỉ thích đàn bà con gái vào mà thôi.

Cho cậu chó ăn cơm cũng phải là 1 mụ đàn bà. Tay chân cậu Chó luôn luôn mấp máy. Cậu ngữa cổ lên mà đút cơm cho cậu rồi tay chân cậu sờ soạng. Đứa mô không chịu là cậu tru lên, đập chân, đập tay là chết với Cụ Bà. Nghe tiếng cậu Chó tru, cụ biết ngay chúng nó trêu cậu Chó rồi, chúng nó không chiều cậu Bẩy.

Rồi Cụ Bà ngồi trên phản quất xuống đen đét. Cụ Bà chửi từ tam đại trở lên vì tội không chiều cậu Chó.

Năm câu Chó 15 tuổi, người cậu Chó đẩy đà, sức vóc to mà cậu vẫn trần truồng nằm giữa giường. Cụ Bà lấy làm lạ, hàng chục con hầu nào đút cơm cho cậu Chó chỉ được một, hai ngày là trốn không dám.

Tuy sanh ra cậu Chó nhưng từ khi trông thấy thằng con người không ra người, chó không ra chó, Cụ Bà thương con mà chẳng bao chừ dám nhìn đến cái quái thai đó. Cụ cho người nuôi riêng cậu Chó trong nhà, dấu biệt trong một căn nhà cách xa nơi cụ ở. Dinh Cụ Thượng lớn rộng lắm kể hàng trăm mẫu tây đất. Trong dinh có thể chạy xe hơi dể dàng. Thế mà mỗi lần tiếng tru của cậu Chó nghe vang lừng khắp trại. Mãi đến khi, bọn con hầu đầy tớ đút cơm cho cậu Chó thay nhau trốn đi, Cụ Bà lấy làm lạ, bắt mụ Tám Canh phải vô hầu cậu Bẩy (tên trong gia đình gọi cậu con trai út) mụ Tám Canh cũng không ngờ cậu Chó lại tai quái kỳ lạ, đến như rứa. Mụ vô buồng cậu Chó, đút cơm cho cậu Chó ăn, cậu bắt mụ phải đặt cậu vô lòng cậu mới chịu ăn cơm, bằng không hể đút cơm vào miệng là cậu lắc đầu.

Mụ Tám Canh cũng đành phải chiều cậu Chó vậy. Mụ đặt cậu vào lòng mụ đút cơm cho cậu ăn, cậu Chó ăn rất ngon lành nhưng rồi bổng mụ Tám giật mình, mặt mụ đỏ rừ, mụ hất tay cậu Chó ra. Mụ đập vào bàn tay cậu Chó, bàn tay ma quái của gã người không ra người mà vật cũng không ra vật.

Bị mụ Tám vứt tay ra, cậu Chó nhìn mụ Tám trân trân dáng điệu tức giận rồi cậu lại bắt đầu đưa bàn tay răm rắp đầy lông lá vào người mụ Tám. Lúc này mụ Tám đã đề phòng nên mụ Tám không cho cậu Chó đưa sâu vào trong người mụ nữa. Mụ hất tay cậu Chó ra, thế là cậu Chó đập tay, đập chân tru lên. Cậu Chó vùng vằng không chịu ăn nữa.

Mụ Tám Canh biết tiếng tru của cậu Chó lanh lảnh nghe xa lắm. Cụ Bà biết thì phiền lắm. Là đầy tớ Cụ Thượng hằng chục năm nay, mụ Tám Canh đi lấy chồng rồi chồng bỏ, lại quay về dinh Cụ Thượng hầu hạ trong nhà, mụ biết tánh Cụ Bà rất hách dịch Cụ Ông còn phải nễ, phải sợ nên mụ đành phải dỗ dành cậu Chó nhưng dỗ thế răng cậu Chó cũng không chịu, cậu Chó lắc đầu ngoe nguẩy. Cậu Chó chỉ thích có một chuyện là sờ soạng. Cậu muốn sờ đâu cũng phải chiều cậu bằng không thì cậu không ăn cơm cậu tru lên như chó tru thì phiền lắm.

Mụ Tám đành phải chiều cậu Chó n