The Soda Pop
Cậu Chó

Cậu Chó

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328784

Bình chọn: 7.5.00/10/878 lượt.

hon chắc, chiếc áo cánh nâu làm nổi bậc màu dau trắng ngần của chiếc gáy đẹp. Đôi mông của Mỹ tròn no nhún nhẩy khi nàng nhún xuống giả gạo. Hai đôi chân đứng nghiêng về phía vách. Bàn tay của Hải vòng ra phía trước đụng vào người Mỹ, Mỹ giật mình cuối xuống thấy tay Hải đang lần mò. Nàng cầm tay Hải kéo xuống …

- Mần chi đây … Vô trong mà mò mợ Ấm …

.................................

Mỹ như không chịu nổi lối khiêu khích của Hải, nàng khẻ hỏi Hải:

- Mạ và chị Cò Ty về chưa?

Hải đáp:

- Chưa, mãi tối mịt mạ với chị Cò và mấy đứa cháu mới về …

- Ở nhà anh nấu cơm à.

Hải gật đầu:

- Ừ, chứ còn ai vô đó mà nấu nữa.

Mỹ nói:

- Để em sang nấu cơm hộ anh hỉ !

- Rang chừ em qua?

- Giã xong mấy cối gạo ni đã.

- Giã hết mấy cối gạo ni thì đến chiều chưa xong.

- Chả lẽ bỏ đi nấu cơm chị Duyên nghi ngay.

- Nghi chi?

- Còn hỏi, nghi chớ còn nghi chi nữa. Tự anh hết, anh làm chi nớ nghi tùm lum hết … Đàn ông các anh tham lam quá.

Thấy Mỹ lái sang chuyện Duyên Hải sợ Mỹ lại ghen nên chàng ghé gần tai Mỹ khẻ nói:

- Giã xong, cối nì thôi mình lẻn về nhà Mỹ nghen.

Mỹ biết Hải tính này nọ, nàng bèn biến kế:

- Rứa thì anh phải về trước đi, để em giã gạo cho rồi em qua sau.

Rềnh ràng mãi người ta biết, lúc ni, chú và mạ đang tiếp lão Cửu Nghi, bà Duyên đang bận xếp quần áo mình sang là yên mà.

Hải gật đầu đồng ý:

- Anh về nghen.

- Sang ngay nghe em.

Mỹ mĩm cười gật đầu.

Hải bước xuống đất, đi trong nhà bếp ra đàng sau, leo qua mấy hàng dâm bụt là về đến nhà Hải. Đứng bên nhà thầy Cai có thể gọi Hải dễ dàng. Về nhà, Hải mở cửa sau cho Mỹ vào. Chàng vào trong buồn nằm chờ.

Người Hải rạo rực mong đợi …

Hải nghĩ đến Mỹ, chàng mường tượng đến con người trắng nỏn nà của Mỹ nằm trong lòng Hải, Hải khẻ mĩm cười …

Bổng từ phía nhà thầy Cai có tiếng gọi :

- Hải ơi, Hải …

Hải giật mình nghe rõ tiếng bà Cai Hương Thạnh gọi mình. Chàng vội vã bật dậy đi ra phía sau lên tiếng :

- Dạ bà Cai gọi con đó à …

- Ừ sang giã nốt hộ tao mấy cối gạo nếp ni … Mi để mình con Mỹ giã mần răng được.

Hải vội đáp :

- Dạ, bà để con sang ngay …

- Mi mần chi đó ?

- Dạ con định thổi cơm cho mạ con với chị Cò Ty ăn …

- Còn sớm mà … Sang giã giúp cho mớ gạo nếp để ngày mai mợ Ấm lên Huyện rồi hãy viền nấu cơm.

Hải dành khép cửa lại đi sang nhà bà Cai Hương Thạnh. Chàng vào nhà ngang thấy Mỹ vẫn còn đứng giã gạo. Thấy Hải Mỹ mĩm cười. Hải cau mặt lại gần Mỹ trách :

- Răng lâu rứa ! Mần người ta đợi hết nước không qua …

Mỹ cười đáp :

- Anh vừa về, em định qua thì mạ xuống thấy em giã gạo một mình mới hỏi đến anh, rồi bà ra đàng sau gọi anh đó … May em chưa qua, chớ em qua rồi mà bả gọi thì chết cả đám.

Hải cười, đứng lên thành cầu cối giã, đàng sau Mỹ khẻ nhún mình đạp trên cần cối giã gạo.

Nhịp chày nện xuống cối đều đều.

Từ trong buồn Duyên đi xuống nhà ngang thấy Hải và Mỹ đang giã gạo, nàng cũng đứng lên thành chày để giã tiếp với Hải và Mỹ, Hải đành phải đứng xích lên phía Mỹ. Mỹ giật mình quay lại thấy Duyên, nàng cáu kỉnh :

- Anh thích giã lối ni lắm phải không ?

Duyên biết Mỹ nói khích mình. Nàng giận dữ :

- Giã thế ni răng ?

Mỹ cũng không vừa :

- Thì hai người giã mí nhau tui không giã nữa.

Hải đành phải giảng hòa :

- Thôi mà cô Mỹ, để Duyên giã với nhau cho xong.

Mỹ nguých Hải, định bước xuống thì bàn tay của Hải nắm lấy Mỹ kéo lại. Mỹ ngừng lại thì bàn tay của Hải đã khẻ bóp vào ngực Mỹ làm nàng rùng mình. Duyên vẫn đưa chân nhún trên cần chày. Nàng đứng đàng sau Hải nên Hải đã lọt vào giữa hai chị em Duyên Mỹ.

Cái tật của Hải là vừa nhún giã gạo tay vừa vun vẩy, Duyên thấy bàn tay của Hải đưa về đàng sau, nàng liền nắm lấy. Hải giựt mình nhưng khi biết bàn tay của Duyên Hải im lặng, khẻ bóp bàn tay nhỏ bé xinh xắn của Duyên rồi buông ra. Duyên mĩm cười thích thú. Nhờ Hải to cao che lấp đàng sau nên Duyên không thể nhìn đàng trước Hải đang làm gì mà Mỹ cũng không thể biết đàng sau Hải đang làm chi. Hải là cả cái đinh cho hai chị em Duyên và Mỹ ghen nhau nên chàng phải làm mọi cách để hai người đều thỏa mãn, đều không ghen dữ.

Giã đã trắng cối gạo, Hải sợ Duyên hay Mỹ xuống bất tử để chọn gạo thì lộ hết chuyện của chàng nên Hải đành giục Duyên đồng thời báo hiệu cho Mỹ biết Duyên sắp xuống chọn gạo để tất cả đều ngừng lại :

- Cô Duyên xuống chọn giúp cối gạo nghen. Tôi đánh vòng chày để cho cô đặt cây vô dở chày.

Duyên ngưng chân giã, bước xuống đất, Mỹ cũng bước theo lấy cây chống chày giã gạo, Mỹ lấy giần ra để giần cám, còn Duyên khệ nệ bưng thúng gạo chưa giã ra giần cối đổ, giã cối khác.

Bà Cai Hương Thạnh từ trên nhà đi xuông thấy Duyên khệ nệ bưng cối gạo chưa giã, bà có vẻ thương con gái :

- Mỹ, mi không bưng hộ chị mi thúng gạo, để chị mi có dạ bưng như rứa không tiện.

Mỹ thấy mạ có vẻ chiều cưng Duyên, nàng nguých Duyên rồi nói :

- Ai biểu chị nớ mần ?

Duyên thấy Mỹ gây với mình hoài, nhân có bà Cai đứng đó, nàng gay gắt em :

- Mần thì răng, mị dạo ni hỗn lắm nghen.

Mỹ cũng không vừa :

- Đã mần thìi đừng than bụng mang dạ chữa …

- Tao than hồi mô.

- Mạ vừa nói đó ?

- Mạ nói ch