Cậu Chủ Hồ Đồ

Cậu Chủ Hồ Đồ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325760

Bình chọn: 10.00/10/576 lượt.

hư ẩn như hiện.

Đôi mắt đen nhánh của cậu không nhìn cô, kéo cái giỏ quần áo ra phía sau, không để cô đụng vào.

“Cậu chủ... em chỉ muốn giúp cậu giặt quần áo...”.

“Thôi. Cô không cần xen vào chuyện của người khác”.

“…”. Cô cụp mắt xuống, hóa ra cô không thể quan tâm tới những chuyện nhỏ nhặt của cậu chủ nữa rồi, “… Vâng. Em biết rồi”.

Cô cúi đầu đi ra khỏi phòng giặt quần áo.

Chiếc nhẫn bạc rẻ tiền được lồng vào một chiếc dây chuyền bạc rơi ra khỏi đống quần áo trong giỏ.

Cậu thừa lúc cô không để ý vội vàng nắm chặt chiếc nhẫn trong lòng bàn tay. Làn khói thuốc lượn lờ trong quán bar khuya.

Chàng trai mặc bộ quần áo thuần một màu ngồi trong phòng riêng hút thuốc uống rượu liên tục.

“Cẩm Ngọc, không phải cậu không thích hút thuốc sao? Dạo này hút kinh quá. Còn chưa làm lành à?”.

"Để tớ nói nhé, cậu cũng chán đời quá đấy, cứ cởi sạch quần áo ra, ôm

cô ấy đè lên giường, nói đúng một câu anh yêu em không phải là xong à,

việc này cứ vòng vo tam quốc làm gì”.

"Ôi giời, các cậu đừng

giày vò cậu ấy nữa, cô người hầu nhà cậu ấy á, trong đầu toàn là gỗ, đầu làm từ gỗ đấy, ám chỉ rồi công khai cách nào cũng thử hết rồi, chỉ biết phục vụ Cẩm Ngọc như cậu chủ, chẳng biết cậu chủ nhà mình cũng có thất

tình lục dục, là tên đàn ông chính hiệu thích cô ta từ thể xác tới tâm

hồn đâu!”.

Chàng trai gỡ điếu thuốc trên môi xuống, dụi tắt,

nới lỏng cà vạt, lẳng lặng tiếp tục uống rượu giải sầu, cố nuốt mọi thất tình lục dục không thể kìm chế nổi với cô gái ngốc nghếch kia xuống.

Anh em xung quanh thấy cậu không trả lời cũng chẳng làm chộn rộn nữa, tản ra chỗ khác ngồi chơi, chỉ cười khẽ lắc đầu với cậu.

“Hồi trước tìm cậu đi chơi, cậu bảo mình kết hôn rồi, đưa hết tiền cho

vợ, không có tiền, giờ thì giàu rồi hả? Mời mọi người uống rượu?”

Chàng trai kia vẫn lờ đi, tiếp tục nhấm nháp ly vang đỏ không trả lời.

“Vợ chạy rồi mới nhớ tới anh em, cậu được lắm”.

Vợ của cậu chạy thật, cậu tận mắt thấy cô lên xe người đàn ông khác,

ngồi trên ghế lái phụ của gã kia, cài dây bảo hiểm, còn cậu thì ngậm bồ

hòn làm ngọt uất ức ngồi trong xe mình, không tìm ra cớ mà nổi giận.

“Đúng đó, hồi trước cậu sống chết cũng chẳng thừa nhận mình có tình cảm với người ta, chạy ra nước ngoài tránh cô ấy lâu thế, rốt cuộc chịu

thua, không chịu nổi mới đồng ý về nước đúng không?”.

“… Sao tôi phải yêu một người hầu hả? Với tôi, cô ấy chỉ giống như Hắc Thủ Đảng thôi…”

“Tớ thì tò mò lắm nhé, rốt cuộc con cún con ấy làm gì với cậu, khiến

cậu càng lúc càng thích, quan tâm hờn dỗi tới mức này hả? Không lẽ chỉ

vì bị người khác phá chuyện kết hôn giả, chứ không phải vì cậu không

chịu được việc cô ấy bị người khác cướp mất?”.

“…”

Cậu nghĩ phải tránh xa cô, phải tránh xa cô người hầu ấy ra, cậu còn nhớ

hồi còn bé mình đã nói, cô ấy như Hắc Thủ Đảng, chỉ là thứ thuộc về cậu, cậu sẽ không có tình cảm với Hắc Thủ Đảng, nhưng tại sao mỗi lần đối

diện với cô, cậu càng lúc càng khó kiểm soát bản thản?

Cậu cao

ngạo lại tự đại, không muốn thừa nhận mình thích một cô hầu, mà cô hầu

này lúc nào cũng trong bộ dạng ngu ngơ chẳng hiểu gì.

Cậu đã

thử hẹn hò với những người khác, cũng từng tính chu­vện tìm người thay

thế cô, không phải là người hầu, cậu phải tìm một cô gái trong gia đình

thượng lưu xứng đôi với mình, nhưng cuối cùng mới phát hiện không làm

được.

Cậu nghĩ rằng tìm người cứ ồn ã ríu rít như cô là được rồi, nhưng không phải cô, cậu cảm thấy ồn ào quá.

Cậu nghĩ rằng tìm người cứ nhõng nhẽo bám người như cô là được rồi, nhưng không phái cô, cậu thấy phiền phức quá.

Hóa ra, cô đơn không phải vì không có người ở bên, mà là vì người ở bên mình đâu phải người trong lòng mình.

Lúc nhìn thấy cái túi Do­rae­mon kia, cậu đã chịu thua rồi, tốt nghiệp xong quay về nước, ngày đầu tiên cô đã cho cậu một đòn.

Cô đang xem măt, lại còn không phải là lần đầu tiên.

Cậu không hạ mình nổi, không mở miệng được, chỉ có thể lúng túng ám chỉ rằng cô có thể có ý với mình.

Nhưng cô vẫn trả lời mình không muốn.

Thế thì kết hôn trước rồi tính, kết hôn! Kết hôn rồi, cô không chạy được nữa...

Nhưng mà, hóa ra kết hôn rồi còn có thể ly hôn, cô vẫn chạy trốn, lần này cậu đành chịu thua.

Cảm giác khó chịu của một người đàn ông cứ nghẹn nơi cổ họng, khát khao chiếm giữ mãnh liệt ấy đè nén chẳng được mà thể hiện ra cũng chẳng

xong, không tài nào giải quyết được, cứ ấm ức trong lồng ngực, gì mà có

tình cảm thì thể xác không quan trợng, gì mà tình cảm không nên nông cạn như thế này, cậu không tài nào không để ý, không tài nào coi như chưa

có chuyện gì xảy ra được.

Cô đã yêu gã đàn ông kia hay chưa? Cô có nghĩ gã quan trọng hơn cậu chủ này, cô có nói với cậu rằng phải đi không?

“Cẩm Ngọc, nếu không bỏ qua được thì chi bằng cứ quên đi”.

“Quên cái gì? “

“Cậu đã không tài nào bỏ qua được chuyện đó, cô ta cũng thực sự không

phải là người mà cậu muốn nữa, cô ta không có tư cách nữa. Chi bằng cậu

hãy ngừng tình cảm dành cho cô ta ở đây đi, bỏ nó đi, buông nó ra. Sẽ

không còn khó chịu nữa”.

Cô ấy không có tư các


Lamborghini Huracán LP 610-4 t