kìa?
Nhận điện thoại… ố? Không phải di động cậu chủ đẹp trai cao quý của mình tặng cho cô ta sao?
“A lô? Phó tổng Thư? Hả? Anh về à? Sao đã về rồi?”.
“Không không không, không phải tôi giữ anh đâu, nhưng mà… anh đã ăn cơm tối đâu?”.
“Hả? Bị cậu chủ đuổi đi à… ôi chao… thực ra cậu chủ nhà tôi tốt lắm,
chỉ có lúc tính tình hơi khó chịu chút thôi, anh đừng để bụng nhé”.
“Phù… anh không trách cậu ấy là được rồi. Cái gì? Anh ghét tôi nói đỡ
cho cậu ấy á? Ừm… cậu ấy là cậu chủ của tôi mà, tôi không nói đỡ cho cậu ấy, không lẽ lén nói xấu cậu ấy với anh chắc?”.
“Hả hả? Mắng
cậu ấy một câu, trừ nợ một trăm tệ á?”. Phó tổng Thư ác quá nha! Tự dưng dùng biện pháp thiếu đạo đức này dụ dỗ cô, đảo mắt kiểm tra xung quanh
một vòng, cô vội vàng lủi vào góc phòng ăn.
“Thực sự được trừ hả? Không đùa giỡn với tâm hồn thiếu nữ đó nhé!”.
Câu trả lời của đầu dây bên kia khiến cô hơi hơi hài lòng, cô nói theo, “Cậu chủ ấy à, vừa nóng tính lại ngang như cua, khó hiểu, vui giận bất
thường, khó hầu hạ, thích soi mói, khảnh ăn, thích hành hạ người… bao
nhiêu tiền rồi?”.
“Óa! Sắp một ngàn tệ rồi à! Phó tổng Thư, anh nói gì?”. Câu cuối cô chưa nghe rõ, phó tổng Thư vừa nói cái gì có chữ
“chuộc” nhỉ?
Tiếng Thư Thành Nhạc bay ra khỏi di động, “Tôi
nói… nếu cậu ta đã xấu tính như thế, đừng dính dáng với cậu ta nữa, tôi
chuộc thân cho cô!”.
“Cạch”.
Di động trong tay Diêu Tiền Thụ bị quẳng xuống đất, tự động ngắt máy. Cô bị dọa tới vãi cả linh hồn ra rồi, phó tổng Thư nói gì? Chuộc… chuộc
chuộc chuộc chuộc thân cho cô?
Ý là mua cô từ tay cậu chủ, sau đó là dắt về nhà, làm người hầu cho phó tổng Thư sao?
Quả nhiên là cậu chủ muốn bán cô đi… còn định vứt gánh nặng là cô cho phó tổng Thư!
Phó tổng Thư tố cáo với cậu chủ à? Để cậu chủ biết cô còn nợ phó tổng
Thư nhiều tiền, vô cùng thất vọng về cô, nghĩ cái đồ quỷ bộp chộp này
không kiếm được tiền còn là loại hàng hạ giá, cho nên muốn bán cô trừ nợ sao?
Cậu chủ sẽ không đối xử với cô như thế chứ? Cô đã làm vợ
của cậu chủ rồi, tuy hai người bọn họ kết hôn giả không có quan hệ thể
xác và cơ sở tình cảm, tuy chỉ làm vợ cậu chủ một năm, nhưng cũng chưa
hề nghe nói chồng bán vợ cho người khác làm người hầu!?
Diêu Tiền Thụ cụp mắt trầm ngâm.
Cô có hữu dụng với cậu chủ không? Là cần thiết? Hay có thể tùy tiện thay thế?
Muốn hỏi cậu chủ, nhưng cô không dám mở miệng, lại không có quyền chất vấn cậu chủ.
Đúng! Cô có thể đi hỏi phó tổng Thư! Hỏi anh ta nói gì với cậu chủ! Có
phải muốn gán cô trừ nợ thật hay không, nếu là tiền sửa xe, cô sẽ thắt
lưng buộc bụng mà trả!
Hôm sau, Diêu Tiền Thụ vừa thay đồng
phục làm việc vào phòng ăn, đang đứng với đồng nghiệp thì quản lý nhà
hàng vỗ tay bảo mọi người tập hợp lại.
“Mọi người mọi người,
thông báo đây, để nâng cao sức khỏe và tinh thần đoàn kết, tổng giám đốc quyết định cuối tuần này tổ chức đại hội thể thao nhân viên, mọi người
hãy chuẩn bị, ai thích có thể ghi tên tham gia!”.
“Đại hội thể thao nhân viên? Quản lý, không bắt buộc tham gia đấy chứ?”.
“Không, có thể chọn tham gia hoặc không”. Quản lý nói xong, phát giấy đăng kí cho mọi người.
Diêu Tiền Thụ không theo kịp tư duy, chuyện tổ chức này kì lạ quá. Cậu
chủ chưa từng nói tới việc tổ chức đại hội thể thao này, hôm nay trước
khi đi làm cũng chỉ nhìn cô rất kì quặc thôi, chưa từng nói cậu ấy muốn
tổ chức đại hội gì đó mà?
Nhận tờ giấy đăng kí, cô chảy cả nước mắt, tờ giấy đăng kí khiến cô buồn ơi là sầu:
Đội phó tổng VS Đội tổng giám đốc.
= □ =|||| Đây… đây là cái gì? Bản đăng kí tham gia đại hội thể thao à? Vô lý! Có mà là phiếu bầu tranh cử mỹ nam thì có!
Cậu chủ với phó tổng Thư đang chơi trò gì thế? Lấy sắc đẹp PK độ nổi tiếng ở khách sạn à?
Quản lý phát bản đăng kí xong kiên nhẫn giải thích, “Có hai đội để mọi
người chọn, à… ý của tổng giám đốc là, mọi người có thể chọn ủng hộ cho
đội mình thích. Không cần giữ lễ tiết, không cần nịnh nọt, cũng không
cần lo lắng cậu ấy là tổng giám đốc mà làm khó dễ cho người đội kia”.
Nói dối, nói dối, điêu trá lừa lọc thiếu nữ! Với độ hiểu biết của cô về cậu chủ hẹp hòi, cái này căn bản là uy hiếp trắng trợn!
Nhất
định cậu ấy sẽ thầm tính xem ai chống đối mình, sau đó mượn dao giết
người, một hòn đá trúng hai đích, làm một đôi giày nhỏ, phát tới tận tay từng người ủng hộ phó tổng Thư!
“Bản đăng kí đã phát tới tay
mọi người rồi, để kích thích ý chí chiến đấu của mọi người, tổng giám
đốc còn quyết định, đội xuất sắc sẽ được một tháng tiền thưởng, còn đội
thua ngược lại, sẽ bị trừ một tháng tiền thưởng! Giờ mọi người có thể
điền tên vào bản đăng kí, ngày mai thống nhất nộp lên trên, giải tán!”.
Mẹ ơi! Còn phiêu lưu tài chính nữa chứ! Cuộc bầu chọn trai đẹp này,
người còn nợ bên ngoài như cô không thể chơi tùy tiện được!
Suy nghĩ cẩn thận của Diêu Tiền Thụ không tài nào truyền cho đám fan đồng
nghiệp xung quanh nổi, hình như các cô nàng rất hứng thú với bữa tiệc
nam sắc thịnh soạn này.
“Cái này vui quá! Tôi phải tham gia!”.
“Tôi cũng muốn đi, cuối tuần này không
