c.
Một chiếc xe thể thao màu bạc tiến vào sân sau khi cô
đã đi, chàng trai bước xuống xe, gương mặt hãy còn mệt mỏi sau buổi tiệc tùng, cà vạt nới lỏng trước ngực, cậu giơ tay ngửi mùi rượu trên ống
tay áo, rồi bực bội vẫy vẫy.
Mở cửa, cậu muốn vào thẳng phòng
tắm, nhưng phát hiện ra con chó yêu của mình đang cúi mặt khó chịu ngồi ở cửa trừng mắt nhìn mình.
Cậu vỗ vỗ lên người nó, nhưng phát hiện nó đang cố sức cắn ống quần mình kéo đi, kéo tới cạnh thùng rác bị đổ.
Hộp quà nhỏ bị chủ nhân vứt trong thùng rác lăn tới bên chân cậu.
Cậu cúi người nhặt lên – chùm móc treo di động quen mắt rớt ra từ trong hộp quà nhỏ…
Trước mắt cậu đột nhiên hiện ra rất nhiều hình ảnh của cô, hình bị cậu
ấn hếch mũi lên, mặt bị cậu nắn bóp rất xấu, hình chớp mắt cau mày mím
môi cắn răng, mớ ảnh được ghép thành một chuỗi hiện ra trước mặt cậu.
Khóe môi cậu khẽ nhếch lên, gần như nghe thấy tiếng kháng nghị của cô
hôm chụp ảnh tự động.
“Cậu chủ, sinh nhật cậu muốn quà gì?”.
“Cậu chủ, chụp như thế này xấu lắm…”.
“Cậu chủ, em với Hắc Thủ Đảng không chụp như thế mà…”.
“Cậu chủ, đừng hôn!”.
Cô chuẩn bị những thứ này làm quà sinh nhật cho cậu? Sao lại muốn vứt đi?
Cậu học theo tất cả những người đàn ông ở bữa tiệc đêm qua gọi điện về xin phép vợ. Cô còn giận cậu vô lý thế sao?
Cau mày ngẫm nghĩ một lúc, cậu vội vàng lao vào phòng tắm, nhưng chú chó yêu vẫn chẳng chịu hợp tác, chắn giữa lối đi của chủ.
“Thôi đi. Tao tắm xong còn phải dỗ vợ nữa, tránh ra”. Cô vợ của cậu,
mũi cũng như người, rất thính rất nhạy cảm, chỉ thích ngửi mùi sữa tắm
cô mua trên người cậu thôi.
“Gâu gâu gâu gâu!”.
“Chuyện mày chụp ảnh với cô ấy tao còn chưa tính sổ đâu nhé, quên đi, giờ tao không muốn nhìn thấy mày nữa”.
“Gâu gâu gâu gâu!”.
“Mày còn cắn cái mũ xanh lắc lắc cái gì?”.
Thấy cậu chủ của mình còn chưa hiểu, Hắc Thủ Đảng nổi giận, nhảy thẳng
xuống dưới lầu nằm sấp lên bàn trà trong phòng khách ra sức lè lưỡi thở
hồng hộc.
Cậu chủ hoài nghi xuống lầu, tới cạnh bàn trà.
Một tờ giấy nhắn để trên bàn.
Không phải nhắn cho cậu.
Phải nói là không có câu nào nhắn lại cho cậu.
Chẳng từ nào để lại cho cậu.
Thậm chí còn quên tiệt sự tồn tại của cậu.
“Tổng quản bảo mẫu!
Hôm nay con phải đi công tác với phó tổng Thư @___@.
Có khả năng tối nay không về nhà đâu >/////<.
Cậu chủ hồ đồ
Phải làm phiền ông cho Hắc Thủ Đảng ăn rồi ^__^
Hôm nay nó muốn ăn cơm trộn trong nồi đá, loại cho thêm mấy miếng thịt vào ấy >3
Tiểu Tiền”.
“Cái quái gì thế! Ai cho cô ấy đi công tác với cái gã họ Thư ấy hả? Cái >/////
“Gâu gâu gâu gâu” đáng đời nhé, ai bảo cậu hôm qua ăn chơi ở ngoài, cái cô hầu ngốc nghếch đầu gỗ nhìn ngu ngơ thế thôi, lúc cần thì tuyệt đối
không ngốc nhé! Mỗi người đều ăn chơi ở bên ngoài một đêm, kiểu ông ăn
chả bà ăn nem, thật hay! Ha ha ha ha!
Vợ cậu thân thiết với tôi lắm nhé, ngay cả việc tôi ăn gì cũng biết, còn hơn cậu có khổ tâm ám
chỉ, quyến rũ trắng trợn mờ ám ra sao cũng vô dụng, bọn tôi gọi cái này
là đi guốc trong bụng nhau, nhưng cô ấy chẳng nhắc tới cậu dù chỉ một
câu, cậu nói xem, cậu trong mắt cô ấy còn chẳng có được địa vị như tôi!
Ghen không? Tức không? Khó chịu không?
Nheo mắt, cậu chủ căm
tức nhìn chú chó yêu quý của mình đang hả hê, nhấc bút gạch hai vạch lên tờ giấy nhắn của cô hầu, cho thêm mấy chứ vào rồi ném bút đi, không kịp tắm, càng chẳng kịp thay cái áo vest nhăn nhúm, mở cửa chạy vào gara.
Tờ giấy nhắn của cô hầu nhẹ nhàng rơi từ trên bàn xuống, chỉ thấy món
cơm trộn với thịt trong nồi đá bị cậu chủ kiên quyết vung bút lên gạch
hết, phía sau ghi vội một chữ, khiến Hắc Thủ Đảng suýt chút nữa rơi nước mắt…
“Chay”
Hôm nay nó muốn ăn… chay
TT____TT Cậu chủ, thế này có coi là ngược đãi vật nuôi kiêm lấy oán trả ơn không?
Thư Thành Nhạc bấm nút bật cần gạt nước, gạt đi những giọt nước mưa nhỏ
rơi trên của kính ô tô. Xe đã đi vào đường cao tốc, cô gái ngồi trên ghế lái phụ còn đang dựa vào cửa ngủ ngon lành.
Đêm qua làm kẻ
trộm à? Đã nói với cô ta hôm nay phải đi công tác rồi còn không chịu
nghỉ ngơi cho cẩn thận, vác cặp mắt sưng đỏ lên tới gặp anh, khiến người là phó tổng như anh biến thành lái xe cho cô ta, còn cô ta tiện thể
đánh một giấc ngon lành trên xe, rốt cuộc là ai làm trợ lý cho ai hả?
Anh cười khẽ lắc đầu bất đắc dĩ, xe chạy nhanh về phía chi nhánh của khách sạn Hoàng Tước.
Dừng hẳn xe lại, anh đưa tay đẩy cô gái vẫn còn ngủ mơ màng, “Này! Ngủ đủ chưa? Tới rồi”.
“Ưm... tới rồi à...”. Cô dụi mắt, lắc đầu.
“Gì mà tới rồi, cô đã ngủ hơn hai tiếng rồi. Xuống xe đi”.
“Vâng vâng”. Cô cầm túi Doraemon, ôm cổ xuống xe, đi vào đại sảnh khách sạn.
Thư Thành Nhạc đỗ xe xong cũng vào theo, mấy nhân viên tiếp tân vừa
thấy phó tổng tới thị sát, vội vàng đưa anh tới trước bàn tiếp tân làm
thủ tục check-in.
“Chào anh, phó tổng Thư”. Cô gái ở bàn tiếp
tân tươi cười nói. “Giám đốc đã dặn sắp xếp một căn phòng cho anh trước
rồi. Là phòng ở trên tầng cao nhất có thể ngắm được cảnh đêm, anh thấy
được không ạ?”.
“Một phòng?
