”.
“Vâng. Trước giờ đều là anh tới thị sát một mình, ở lại một đêm, lần này chúng tôi cũng dựa theo đó để sắp xếp…có gì không được ạ?”.
“…Còn phòng nào nữa không?”.
“A…Phó tổng Thư, anh cũng biết đấy, giờ đang vào mùa du lịch, nếu không biết anh tới mà sắp xếp trước, phòng cho anh cũng khó mà có nữa”.
“Được rồi. Tôi biết rồi”. Sớm biết câu hỏi này là thừa, giờ là thời
điểm khách sạn bận rộn nhất. Anh quay đầu quét mắt qua Diêu Tiền Thụ còn ôm cổ gật gà gật gù đằng sau, anh đã tính toán sai chỗ nào mà đem theo
một cô gái chẳng có tác dụng gì tới gây phiền phức chứ.
“Cô cứ ôm cổ làm gì?”
“Tôi…cổ của tôi…cứ…chắc vì ngoẹo cổ ngủ trên xe lâu nên giờ không quay lại được, phó tổng Thư…”
Lắc lắc chìa khóa trong tay, anh cau mày, “Một phòng, có chuyện gì à?”.
“Hả? Cái gì? Một phòng?”.
Anh gật đầu.
“Hai người chúng ta?”.
Anh lại gật đầu
“Hai người chúng ta ở chung một phòng?”. Sao được chứ! Giờ cô đã là gái có chồng rồi, sao tự nhiên ở chung phòng với người đàn ông khác được
chứ!
“Có vấn đề gì cô có thể lắc đầu”. Anh khoanh tay đợi cô nói.
“Nhưng mà…phó tổng Thư…”. Chuyện này không phù hợp với luật hôn nhân!
“Không lắc đầu được hả? Được, thế thì tôi coi như cô đồng ý rồi. Một phòng, không thành vấn đề, check-in đi”.
~~~>__
Thang máy kêu “ding” một tiếng rồi mở ra ở tầng cao nhất, Thư Thành
Nhạc sải chân bước ra khỏi thang máy, theo sau đó là cô trợ lý cứ quang
quác.
“Phó tổng Thư, chúng ta phải ở cùng với nhau thật à?”.
“Lợi dụng lúc làm việc đi thuê phòng, chuyện này quá xấu xa rồi!”.
“Không thì tôi có thể thuê khách sạn bên cạnh!”.
“Cô muốn cống tiền cho người khác hả? Để công ty trả thêm phí cho cô à? Cậu chủ nhà cô sẽ hài lòng chắc?”. Thư Thành Nhạc nói một câu mà dẹp
hết mấy câu lảm nhảm của cô, nhưng cô không cam lòng, ôm lấy cái cổ tê
dại, vẫn còn nuôi ý định tiếp tục tranh đấu.
Thư Thành Nhạc
không định nghe cô lảm nhảm nữa, đẩy kính lên nói phủ đầu luôn, “Trừ khi cô có lý do đặc biệt để không ở chung phòng với tôi, ví dụ như: có
chồng, chắc cô đã kết hôn rồi”.
Phó tổng Thư, anh đoán cũng chuẩn quá rồi đó! Nhưng cô sẽ không thừa nhận đâu!
“Chuyện…chuyện này sao có thể chứ! Sao tôi lại là gái có chồng mất giá được hả! Tôi không có chồng con gì hết!”.
“A, thế thì tốt. Hoan nghênh ở cùng phòng với tôi, vào đi”.
Cửa phòng vừa mở ra, cái con vịt tới chết vẫn cứng miệng bị đẩy vào một căn phòng sang trọng.
Cửa phòng đóng lại, con vịt chết bắt đầu hoàn lại hồn, khoanh tay đứng
trong phòng khách huýt sáo nhìn trần nhà giả vờ bình tĩnh, chỉ là không
sao ngăn được mắt cứ liếc liếc về phía chiếc giường king size sang trọng ở phòng bên.
Thực sự là chỉ có một cái giường, vậy cô phải làm sao bậy giờ? Thế giới đầy những chuyện như trai đơn gái chiếc thuê
phòng nhưng chỉ có một, cố ý ném người ta vào chuyện đê tiện, đẩy tới bờ vực phạm tội chứ. Chẳng lẽ cô là gái có chồng còn phải ngủ cùng giường
với phó tổng Thư à? Tuy cái giường này đủ lớn, cô nằm ép sát ra ngoài
thì cũng chẳng đụng tới phó tổng Thư, nhưng mà…nhưng mà…
Vẫn rất kì quặc!
“Cô cứ liếc cái giường đó, trông có vẻ rất muốn ngủ nhỉ, có muốn thử
chút không?”. Thư Thành Nhạc vừa nói vừa cởi áo khoác vứt bừa lên trên
ghế sofa rồi đưa tay lên cởi cà vạt.
“Phó tổng Thư! Tôi tuyệt
đối không muốn thử! Thật đấy! Anh tin tôi đi!!!”. Tại sao anh ta phải
cởi quần áo! Tại sao tại sao anh ta phải cởi quần áo lúc nhắc tới
giường? Anh ta quả nhiên là muốn giở luật ngầm với mình đúng không? Cô
nên cảm thấy may mắn vì sức mê hoặc nữ tính của mình hay nên cảm thấy u
sầu cho thân phận gái có chồng của mình đây?
Thấy cô vừa xua
tay, vừa ráng sức lui ra đằng sau, bộ dạng ngốc nghếch quýnh quáng rồi
lại giả vờ chẳng có chuyện gì, tính đùa dai của anh bỗng nhiên nổi lên,
bước tới ép cô lùi tới trước bồn rửa tay trong toilet, chống hai tay
lên bệ bằng đá cẩm thạch xanh, cúi người về phía trước nhếch môi mỉm
cười, “Có sao đâu? Dẫu sao cô cũng nói mình chưa kết hôn, lại chưa có
bạn trai còn gì? Thế cui vẻ với tôi một chút, có gì mà không được? Làm
gì có ai tố cáo cô là ngoại tình đâu nào”.
Chính là sẽ có người tố cáo cô đó!
“Phó…phó tổng Thư, cậu chủ nhà tôi sẽ không đồng ý, cậu ấy không đồng
ý, tôi không thể tự tiện này nọ kia khác với đàn ông được…”.
“Chúng ta có thể bí mật, không nói cho cậu ta biết”. Cái giọng trầm trầm dụ dỗ kèm theo hơi thở dồn dập.
“Tôi…”. Vành tai của cô cũng nóng lên.
“Tôi không nói, cô cũng không nói, sao cậu ta biết được?”.
“…”.
“Chẳng ai ngốc nghếch khờ khạo như cô cả, vì cậu chủ mà ngay cả quyền lợi tìm bạn trai cũng bỏ qua à?”.
“…”. Cô thực sự rất ngốc sao? Nhưng cô rất để ý tới thái độ của cậu chủ mà!
“Hay là, cô muốn để cậu ta biết, để cậu ta để ý ghen tuông hả?”.
“…Hả”. Cô gạt phăng đi như bị nói trúng tim đen, “Không có! Tôi không
nghĩ như thế nhé! Tôi chỉ nghĩ chuyện này không phù hợp với đạo đức nghề nghiệp của mình thôi! Tôi là người hầu được rèn luyện chuyên nghiệp!
Mấy chuyện nam nữ gì đó, tôi chưa từng quan tâm! Cho dù anh có bán khỏa