Old school Easter eggs.
Chào Em, Như Hoa!

Chào Em, Như Hoa!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324694

Bình chọn: 7.00/10/469 lượt.



“Gì ? Vẽ nguyên buổi chiều không bằng tôi quẹt một giây.”

“Lỗ -- Như -- Hoa!”

“Quẹo à, quẹo!” Lỗ Như Hoa cưỡi xe đạp, giọng cô dần dần biến mất sau rừng phong.

Văn Sơ cầm tập thơ, nhìn bức tranh bị Lỗ Như Hoa tô thành một tấm vải xanh lè, khóc không ra nước mắt......

***

Văn Sơ buồn bực trở lại ký túc xá. Cá voi và Phó Tâm Thành không thấy

đâu, Lỗ Tự Ngọc đang ở rửa bút vẽ, trên bàn là mấy bức chân dung vừa

hoàn thành.

Văn Sơ liếc nhìn. Ở miệng Lỗ Như Hoa, em trai cô là Da Vinci chuyển thế!

Hắn và Lỗ Như Hoa chiến tranh không nên dính thêm Lỗ Tự Ngọc vào, nhưng không biết tại sao, nhìn Lỗ Tự Ngọc, trong lòng Văn Sơ thấy không thoải mái, vì thế lơ đãng đánh giá những bức tranh cậu vẽ. Hắn không thể

không thừa nhận: Màu sắc, độ sáng tối, nước da, thủ pháp...... của bức

tranh này giống như thật.

Nghĩ nghĩ một hồi, hắn mở miệng, “Vừa vẽ à?”

Ký túc xá chỉ có hai người, Lỗ Tự Ngọc thấy Văn Sơ nói chuyện, hơi ngạc nhiên nhưng vẫn mỉm cười gật đầu.

“Đều là vẽ chân dung, vì sao cậu không chịu vẽ chị cậu?” Văn Sơ ho nhẹ, bỗng nhiên cảm giác mình giống như kẻ khả nghi can thiệp vào chuyện

riêng của người khác, không lịch sự cho lắm.

Kỳ lạ là, Lỗ Tự Ngọc vẫn rất thản nhiên, hoàn toàn bình tĩnh.

Văn Sơ cảm thấy trong lòng bốc lên một cơn giận vô cớ, cố đè nén, “Đừng hiểu lầm, tôi không phải chất vấn, chỉ là tò mò thôi.”

“Cám ơn.” Lỗ Tự Ngọc lau đầu bút, chậm rãi đáp, “Cám ơn cậu quan tâm đến chị tôi.”

“Tôi quan tâm đến chị cậu?” Văn Sơ cường điệu chỉ vào mũi mình, “Cô ta

luôn tìm cách tra tấn tôi...... ủa quên...... Tra tấn người khác. Cậu

không biết đâu, nhắc tới cậu, cô ta sẽ nổi điên. Một bức tranh thôi mà,

đâu có mất nhiều thời gian, coi như chiều cô ta, tùy tiện vẽ đại đi.”

Lỗ Tự Ngọc chăm chú nhìn Văn Sơ, lại mỉm cười lắc đầu.

Văn Sơ bực mình, nhưng trong lòng tự cảnh cáo: Bình tĩnh ! Đây là

chuyện nhà người ta, chuyện riêng...... của người ta ...... của Lỗ Như

Hoa!

Đêm, phòng 205 mọi người đều đã say giấc.

Trừ một mình Lỗ Tự Ngọc.

Mất ngủ.

Từ trước tới giờ đều là thế.

Lỗ Tự Ngọc đặt tay lên ngực, nhịp tim dồn dập liên hồi, rồi dừng lại......

Đập rất nhanh, nhưng, so với người bình thường luôn luôn chậm hơn.

Tuy nhiên … chậm lại vẫn tốt hơn là ngừng vĩnh viễn.

Cố thêm một chút, được không? Nếu không chị hai làm sao bây giờ? Lỗ Tự

Ngọc, cố lên chút nữa, cố thêm năm năm nữa thôi, ít nhất phải đến khi

chị hai tốt nghiệp đại học, trở thành kiến trúc sư vĩ đại, cuộc sống

thảnh thơi hơn bất cứ người nào.

“Bán giang lạnh rung...... Bán

giang hồng. Lưng ta, lưng ...... Đẹp...... Màu sắc......” Văn Sơ bỗng

nhiên nói mớ, dọa Lỗ Tự Ngọc nhảy dựng.

Hắn đang đọc thơ? Lỗ Tự

Ngọc bật cười. Văn Sơ này thật thú vị, từ lúc về phòng cứ cầm tập thơ

lật lật. Cậu ta hứng thú với thứ này từ lúc nào?

Nếu ...... Cậu ta thực sự quan tâm chị hai thì sao?

Nhìn bóng Văn Sơ trên giường, Lỗ Tự Ngọc bỗng nhiên cảm thấy, có lẽ sắp tới cậu và chị cậu sẽ phải đối mặt với một điều gì đó.

****

Lễ Giáng Sinh sắp đến. Trong quá khứ, chưa bao giờ phòng 205 lại náo

nhiệt như thế. Quà tặng từ “bốn phương tám hướng” ào tới \\"F4”. Nhất

là Văn Sơ. Nhiều người biết hắn từ nước ngoài về, cho rằng hắn coi trọng ngày lễ nước ngoài, vì vậy hắn nhận được hàng đống quà tặng đủ loại,

lớn thì cây thông Noel, nhỏ thì chuông bạc.

Hắn lười mở ra, cứ để

thành đống trên bàn. Ban đầu hắn có vài ý tưởng với đống quà tặng “phế

phẩm vô dụng” này, như...... Đưa cho Lỗ Như Hoa tham tiền cầm về, nhưng

dạo này hình như cô bộn bề công việc, đã vài ngày không tới công viên .

“Lỗ Tự Ngọc, chị cậu hai ngày nay bận việc gì vậy?” Cá voi ăn quà tặng chocolate, nằm ườn trên giường hỏi Lỗ Tự Ngọc.

Văn Sơ đang đọc thơ một cách lơ đãng vô thức dỏng tai lên, trong lòng

chợt thấy cao hứng mà không biết tại sao, thầm nghĩ: Cá voi thật đúng là người tốt......

“Buôn bán.” Lỗ Tự Ngọc đang đọc sách, lơ đãng trả lời.

“Ha ha, nói đến Lỗ Như Hoa, tôi gặp cô ấy hai ba lần rồi, mỗi lần sau

xe đều cột một cây thông Noel. Tự Ngọc, chị cậu Noel này thật là quá

thoải mái, bán được mấy cây rồi?” Phó Tâm Thành nói chen vào.

“Cái xe tồi tàn cỡ đó mà cô ta còn « thồ » thêm cây thông Noel?” Văn Sơ nhịn không được.

“Cây nhỏ thôi, vẫn đi được, cậu cũng không phải không biết Lỗ Như Hoa sức lực hơn người.” Cá voi vừa ăn vừa xua tay.

Văn Sơ cảm thấy trong lòng buồn bực, không biết làm thế nào. Nhìn thần sắc Lỗ Tự Ngọc không chút gợn sóng, hắn càng tức giận.

Được rồi, Lỗ Như Hoa, cô không phải tài giỏi lắm sao? Tôi tạo cơ hội cho cô kiếm lời!

Hắn lấy di động, hung tợn bấm dãy số « gọi là có mặt », sau đó cố ý gào to, “Nè, Lỗ Như Hoa.”

Lỗ Tự Ngọc nhìn sách, chẳng buồn ngẩng đầu.

“Lập tức lại đây! Ừ...... Đương nhiên, nếu không có việc tôi gọi làm gì...... 20 phút, nhớ đó.” Văn Sơ cúp điện thoại.

Lỗ Tự Ngọc vẫn chăm chú đọc. Không ai chú ý, đã một lúc lâu cuốn sách vẫn chưa lật sang trang mới.

Quả nhiên, 20 phút sau, phòng 205 vang lên tiếng đập cửa, Văn Sơ lập tức nhảy xuống giường, nhanh chóng mở cử