với quỹ đạo thường nhật. Chỉ có tôi bắt đầu
đờ người ra nhìn máy vi tính, tưởng tượng tới một chuyện tình New York
thê lương đầy bi ai …
Hôm nay đang ngồi đờ người ra thì bị giám đốc Điền kêu tới phòng làm việc,
cười tủm tỉm dặn dò: “Mười hai giờ trưa nay tới sân bay đón tổng giám
đốc.”
Tôi từ chối: “Cháu không biết lái xe ạ.”
Giám đốc Điền lại đề nghị: “Ngồi xe đi.”
Tôi nói cao một thước: “Không biết chỗ ạ.”
Ông ta đáp cao một trượng: “Đi taxi.”
Chối sao cũng không được, tôi lúng túng một hồi rồi hỏi chuyện khiến cho tâm can vẫn đau đớn bấy lâu: “Thế tiền xe ai trả ạ?”
Ông ta xua tay: “Công ty.”
Tôi đi được mấy bước rồi lại thấy lo lo, vội quay lại hỏi: “Nhưng…đi taxi có hóa đơn không ạ?”
Cuối cùng giám đốc Điền không thể nhịn được nữa, rúi ví ra dúi cho tôi một tờ tiền màu hồng hồng: “Không cần trả lại.”
Tôi cầm tờ tiền màu hồng ra khỏi công ty, đi mấy bước thì vẫy được một cái taxi: “Chú ơi, đi sân bay hết bao nhiêu tiền?”
Tài xế hạ cửa kính xuống: “Tám mươi.”
Ha ha, được lời tận hai mươi tệ, trong lòng vui vẻ hẳn lên, biển thủ a
biển thủ, sau khi đần mặt ra nhìn nắng rồi cười ngu một hồi, tôi quyết
định – đi xe bus tới sân bay, tiền thừa sẽ nhiều hơn đươc một chút!
Tuy không biết phải ngồi tuyến nào để tới sân bay, nhưng dựa vào hệ thống
hỏi đường sống mạnh mẽ thế này, tôi chắc chắn có thể mò được tới chỗ
đó!! Mang theo lòng tự tin dâng trào, tôi bắt đầu tìm đường tới sân bay.
Hỏi đường mấy lần, đổi xe hai lần, tôi sung sướng hài lòng cầm nguyên tờ
một trăm tệ ngồi bus tới sân bay. Liếc nhìn đồng hồ, mới mười một giờ
mười lăm, còn ba trạm nữa mới tới sân bay, tất cả đều hoàn hảo.
Thực sự là hoàn hảo, chợp mắt một lát, không lâu không mau, chỉ có mười
phút. Lúc tỉnh lại, tôi vội vàng dỏng tai lên nghe chừng nào tài xế kêu
là tới sân bay. Nhưng xe cứ chạy mãi, chạy mãi, càng chạy càng thấy
hoang vắng, càng ngày càng hoang vắng, thế mà mãi vẫn không nghe tài xế
thông báo gì. Cuối cùng, xe dừng lại ở một trạm vắng tới mức cả một bãi
phân chim cũng không có, tài xế lớn giọng nói: “Tới trạm cuối rồi.”
Cái mười phút nó dài cỡ nào mà lại đưa tôi tới cái trạm xa tít tắp này chứ!
Tôi lại nhìn đồng hồ, đã hai giờ rồi.
Không cần nhắm mắt cũng tưởng tượng được sắc mặt xanh xám của Tống Tử Ngôn,
suy đi tính lại, tôi quyết định tự mình thông báo trước để được hưởng
lượng khoan hồng. Bên kia bắt máy rất nhanh, tôi còn chưa kịp tố khổ đã
nghe giọng nói lạnh lùng của Tống Tử Ngôn truyền tới bên tai: “Tôi đang
đợi em.”
Tôi xấu bụng tố cáo trước: “Em đã bảo là không biết chỗ nào rồi, giám đốc
Điền còn cứ bắt em đi, làm bây giờ em còn không biết mình đang ở đâu
nữa.”
Ngừng lại một chút, hắn hỏi: “Không biết đang ở chỗ nào?”
Tôi ngẩng đầu nhìn lên cái bảng trạm dừng, trên cái nền sơn loang lổ là hai chữ, huyện X, hự, nói sao thì tôi cũng bám cái đất này bốn năm, sao
chưa từng nghe tới chỗ này vậy. Tôi sụt sùi: “Tổng giám đốc, giờ em đang ở trạm cuối xe bus rồi, đợi em tới thì trời tối mất, nếu anh không muốn đợi lâu thì về trước đi ạ.”
Hắn trầm mặc một lúc lâu rồi nói: “Em qua đây đi, bao lâu tôi cũng chờ được.”
Rồi không đợi tôi nói, hắn ngắt máy.
Nghe tiếng tút tút truyền tới bên tai, tôi lắc đầu sụt sịt: đây là điển hình cho việc thông minh có thừa mà năng lực quá thiếu, rời người ra một cái thì tới nhà mình cũng không mò về được!!
Lại ngồi xe bus quay trở lại sân bay, tới lúc tôi vào bên trong thì đã hơn
sáu giờ tối. Sân bay không thể nào đem đi so sánh với ga tàu ầm ĩ được,
rộng mà sáng sủa, người cũng đông. Nhưng người đông như vậy mà vừa liếc
mắt tôi đã nhận ra ngay Tống Tử Ngôn. Hắn mặc áo sơ mi nhạt màu, ngồi
yên lặng trên ghế, hơi nghiêng đầu lật giở tạp chí, dường như ngăn mình
ra khỏi mọi thứ chung quanh, nhẹ nhàng yên tĩnh.
Tim tôi bỗng nhiên đập dồn dập, ngay cả bước chân cũng chậm lại, còn chưa đi tới bên cạnh, hắn đã ngẩng đầu lên.
Trong mắt hiện lên ý cười, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười, hắn hỏi: “Tới rồi à?”
Tôi ngơ ngẩn gật đầu: “Dạ vâng.”
Hắn xoa xoa bên thái dương, dường như thở dài ra một hơi: “Em ấy, bắt tôi đợi lâu như thế.”
Tổng giám đốc đang oán giận tôi đấy à?! Một tiếng chuông vang lên, bùa phép
bị giải trừ, thân phận một nhân viên nhỏ không quyền không thế trở về
ngay lập tức, tôi kiên quyết: “Không có ạ, lần sau tuyệt đối sẽ không để tổng giám đốc đợi em nữa!”
Khóe miệng hắn càng nở rộng hơn: “Thật không?”
Tôi gật đầu cái rụp đảm bảo.
Hắn khẽ lắc đầu rồi cũng chẳng nói gì thêm, chỉ đứng dậy nói: “Chúng ta đi thôi.”
Tôi vội vàng đi tới, cầm lấy valy của hắn, rồi nhắm mắt nhắm mũi đi theo sau.
Đứng bên ngoài sân bay chờ taxi, tôi vẫn muốn hỏi sao không gặp Tóc Vàng,
nhưng ngẫm lại, quan hệ của bọn họ trong xã hội bây giờ càng giấu kín
càng tốt, thế nên đành bỏ qua ý định muốn hỏi trong đầu. Tới trước cửa
chung cư, tôi định chào ra về, nhưng nhìn hắn chẳng có phản ứng gì lại
đành rón rén đi theo. Nhưng tới tận khi hắn đã mở cửa thì chân tôi như
gắn chặt xuống đất, miễn cưỡng kéo ra một nụ cười, tôi nói: “Tổng giám
đốc, em