n vòng, rất đáng sợ. “Vậy có phải là… Đông Thiên Vân đã thành công hay không?”
Viêm cập cười khổ thở dài, “Thành công rồi. Lắng nghe đi. . . . . .”
Hương Tô nghiêng tai lắng nghe, bên kia Cửu U quả nhiên truyền đến tiếng kêu thảm thiết không dứt, còn chói tai hơn cả tiếng kêu của gai quỷ hạn ở cốc Tù Long.
“Hắn đã đại khai sát giới .”
Hương Tô cắn môi, nàng rất ghét Thiên Tộc, nhưng khi nghe những tiếng kêu thảm thiết lấp đầy cả tai, cho dù cách xa như vậy, vẫn có thể mơ hồ thấy trong đám mây thi thể rơi xuống giống như hạt mưa, nàng không hy vọng Đông Thiên Vân làm như vậy, nàng không muốn chàng biến thành người tàn nhẫn.
Viêm Cập cũng nhìn thấy cảnh giết chóc máu tanh phía trước, “Hắn đã không cần sự giúp đỡ của ta, nhưng thật ra Thiên Tộc. . . . . . Đi thôi, Hương Tô, hy vọng nàng có thể khuyên hắn đừng đuổi cùng giết tận” Ngón tay hắn chỉ về phía những thi thể ào ào rơi như mưa xuống U Hà, “Đây đều là Kim Linh, Hỏa Linh vô tội, chết vì Thiên Tộc như vậy, thật không đáng .”
Hương Tô gật đầu lia lịa, “Chúng ta đi mau đi.”
Khi tới chỗ của Đông Thiên Vân, cuộc tiến công của Thiên Tộc đã dừng lại giữa chừng, không biết là Thiên Đế ra lệnh, hay là đám Tiên Linh bị cảnh tàn nhẫn vừa rồi giữ bước, nâng binh khí bao vây xung quanh Đông Thiên Vân nhưng lại không tiến về phía trước.
Dựa vào thần lực của Minh Ngư, Hương Tô thật dễ dàng chen vào khoảng không chiến trận, ngay bên cạnh Đông Thiên Vân, cả người Đông Thiên Vân đều là máu, y bào vốn rực rỡ đã không nhìn ra màu sắc ban đầu, Cô Vấn trong tay cũng dính đầy máu tươi, lưỡi kiếm tanh hồng, nhìn thấy làm cho lòng người kinh hoảng bất an.
“Đông Thiên Vân!” Hương Tô không biết chàng có bị thương hay không, muốn nhảy khỏi Minh Ngư để xuống dưới kiểm tra một chút, lại bị Viêm Cập giữ chặt.
Đông Thiên Vân nghiêng mặt qua, nét mặt không chút thay đổi mà nhìn Hương Tô và Viêm Cập, lại lạnh lùng đưa tầm mắt trở về. Sau khi chàng nhập ma, ma văn trên trán càng trở nên rực rỡ lại đẹp đẽ, chiếm hai phần ba vầng trán, trong mắt Hương Tô không những không xấu, ngược lại càng uy phong hơn so với trước kia, càng đẹp mắt. Cái nhìn lạnh nhạt thoáng qua của chàng, giống như lưỡi đao đâm vào ngực Hương Tô. Chàng còn đang hiểu lầm nàng!
“Không phải!” Hương Tô hô to một tiếng, cho dù trước mặt có nhiều Tiên Linh nhiều như vậy, nàng cũng phải nói cho rõ ràng, bằng không nàng sẽ bị oan uổng đến chết mất!
Nhóm Tiên Linh vây quanh Đông Thiên Vân lặng lẽ nhìn bọn họ, Đông Thiên Vân ngoảnh mặt làm ngơ với tiếng gọi của nàng. “Ta. . . . . .” Hương Tô cắn cắn môi, dù sao trước mặt toàn bộ Thiên Tộc làm sáng tỏ chuyện riêng của nàng và Đông Thiên Vân vẫn cần một dũng khí rất lớn. Nhưng nàng mới vừa mở cái đầu, nhóm Tiên Linh đối diện đột nhiên tách ra làm hai, nhường ra một con đường rộng, cuối đầu bên kia là bóng dáng của một cô gái áo đỏ xinh đẹp.
“Ta. . . . . .” Hương Tô còn muốn nói lại, Viêm Cập kéo lấy cánh tay nàng, lắc đầu.
“Trước hết nàng đừng làm hắn phân tâm.” Viêm Cập quay mặt đi, nhìn Xích Lâm đang chậm rãi đi trên lối đi mà đám Tiên Linh nhường ra, đứng ở trước mặt Đông Thiên Vân. Xích Lâm là Tư Hỏa Đế Quân, đến bước đường này cũng không tránh khỏi một trận sinh tử với Đông Thiên Vân. Viêm Cập thở dài, Xích Lâm này hà tất phải làm khổ mình, Hỏa Linh tử thương vô số, Thiên Đế lại bảo nàng ta ra chịu chết.
Hương Tô cau mày, ngày này nàng trông mong rất lâu rồi, nhưng khi thật sự thấy Đông Thiên Vân và Xích Lâm gặp nhau trong cảnh binh đao, không hiểu vì sao tâm trạng vô cùng nặng nề.
“Đông Thiên Vân, cuối cùng chúng ta cũng có ngày như vậy.” Xích Lâm nhìn dáng vẻ của chàng sau khi nhập ma, thời khắc mà chàng tự cầm lấy Cô Vấn, nàng đã biết mình tuyệt đối không có đường sống, thế nhưng khi đối mặt với chàng, ngược lại nàng có cảm giác ung dung thoải mái vượt qua sống chết.
“Bớt nói lời vô ích, dựa vào bản lĩnh đi.” Đông Thiên Vân lạnh lùng cười, hoàn toàn không có hứng thú nghe lời bộc bạch cuối cùng của Xích Lâm.
Xích Lâm lại bởi vì giọng điệu không cần thiết của chàng mà nở nụ cười, lời của nàng, chàng chưa bao giờ thật sự lắng nghe. “Được! Hôm nay chúng ta nhất quyết một trận sinh tử, từ nay về sau. . . . . . hai ta không ai nợ ai.” Cho dù tới phút cuối cùng của sinh mệnh, nàng vẫn hy vọng, chàng có thể không hề hận nàng.
Nàng thúc giục Hạo Thiên Tháp, còn không chờ lửa Hạo Thiên phóng ra, tiếng gió lợi hại, cực nhanh đã đánh thẳng đến trước mặt, ngọn lửa chưa thành hình đã bị chia làm hai, trong nháy mắt bị thổi tắt. ‘Bùm’ một tiếng, Hạo Thiên Tháp bị vỡ vụn, lúc này đám Tiên Linh mới nhìn thấy rõ Đông Thiên Vân đã vung một kiếm bổ tới, mũi kiếm đã kề sát trán của Xích Lâm. Hạo Thiên Tháp ở trong tay Xích Lâm ‘ầm’ một tiếng, hóa thành bụi đá, đám Tiên Linh phát ra tiếng hô kinh ngạc, không thể tin được, Hỏa Linh thần khí thế nhưng trong nháy mắt đã bị chém nát.
“Ha.” Xích Lâm ngay dưới mũi kiếm thế nhưng phát ra tiếng cười khẽ tự chế giễu, “Thần vật do phụ thân truyền lại mà không chịu nổi một nhát chém như vậy.” Nàng ta nhắm mắt lại, chờ đợi thời khắc