XtGem Forum catalog
Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323391

Bình chọn: 10.00/10/339 lượt.

thành xoa xoa lòng bàn tay, đem vụn giấy ném vào thùng rác phía sau, đứng lên, tiếp nhận chén canh, nói câu: ” cảm ơn!”

” có chút nóng, uống chậm một chút.”

Ôn Hi Thừa gật đầu, từ từ uống canh gừng, cô đứng ở bên cạnh anh, nhìn sắc mặt của anh, vẻ nhợt nhạt mới đỡ hơn phần nào.

Chờ anh uống xong, cô xoay người hướng buồng vệ sinh cầm một cái khăn lông ướt, thời điểm đưa cho anh, đụng phải đầu ngón tay trước sau như một lạnh như băng không chút ấm áp, vẫn truyền tới trong lòng của cô đau đớn lan tràn.

Ôn Hi nhận lấy khăn mặt nhè nhẹ lau sạch trán, hô hấp hơi có chút trầm trọng.

” tiểu Ny nói anh mấy ngày nay đều không có muốn ăn, chuyện gì xảy ra? đau dạ dày sao?”

Anh không cần nghĩ ngợi phun ra hai chữ: ” không có.” sau khi nói xong, rũ mí mắt, bổ sung: ” không có đau dạ dày, chỉ là có chút nóng lên.”

” vậy là tốt rồi, tôi nấu ít cháo, anh ăn một chút.”

Cô đứng dậy, đồng thời người bên cạnh cũng đứng lên, tại thời điểm không có bất kỳ dấu hiệu, từ phía sau ôm lấy eo của cô.

Cô lập tức liền cầm cánh tay của anh, nhưng vẫn là không có lực đẩy ra, căn bản bất động, cảm nhận được ở cổ tiếp xúc với khí nóng, cô cảm thấy bất đắc dĩ, ” không nên như vậy!”

” anh thu hồi lời nói lúc trước.” mặt của anh chôn ở phần gáy của cô, nhẹ nói .

” nói cái gì?”

” muốn em làm bạn gái cũng không thể sao, chẳng phải thời điểm tại đảo Hải Nam thời chũng ta còn tốt như vậy sao? anh sẽ không hỏi, không bao giờ … hỏi nữa, cứ như vậy ở chung được không?”

Cô thở dài, đặt ở trên cánh tay của anh kháng cự, im lặng trong chốc lát, cô thấp giọng nói: ” Hi Thừa, anh cảm thấy tôi còn yêu anh sao?”

Thân hình dán chặt lấy phần lưng của cô lộ vẻ cứng lại, anh không nói chuyện, chỉ là cấp bách ôm cô.

Cô tiếp tục mở miệng: ” Lưu Ny Ức nói tôi quá làm kiêu, hãy làm lành với anh, Phùng Tô Xuyên cũng nói chỉ cần yêu nhau, có thể một lần nữa bắt đầu, nhưng tôi cũng không thể xác minh xác lòng mình để trả lời bọn họ rốt cuộc là yêu hay đã không còn, tôi có thể cảm nhận được tôi đã động tâm với anh một lần nữa, nhưng là lòng dạ lại trở nên hẹp hòi, sẽ bởi vì một chút gió thổi cỏ lay liền trở nên dao động, không thể một lần nữa, tôi đã không còn hiểu được anh, thông cảm anh, như vậy, vẫn là tình yêu sao?”

Người đứng phía sau trầm mặc một hồi, cô từ từ cúi đầu, đưa tay đặt ở mu bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt ve, kỳ thật cô biết rõ anh căn bản không cách nào trả lời vấn đề này, cũng biết nói ra ý nghĩ trong lòng như vậy, đối với anh có nhiều tàn nhẫn.

Bao nhiêu năm như vậy, động lực duy nhất khiến anh kiên trì chống đỡ được đến giờ chính là phải vững tin cô vẫn như cũ yêu anh, mà tại thời điểm này cô lại như vậy thẳng thắn nói ra nội tâm rối rắm của mình, nếu như để anh phát hiện dộng lực này ngay từ đầu chính là ảo ảnh sẽ có ngày tan thành bọt biển, có lẽ thật có thể giải thoát rồi!

Về sau Ôn Hi Thừa không có ăn chút cháo nào mà rời đi, đối với vấn đề kia, anh ccho cô câu trả lời là: ” anh không cần!”

Lúc anh nói những lời này thanh âm đều đang phát run, cô đứng ở trên ban công nhìn theo bóng dáng anh đi không có một tí dừng lại rồi lái xe rời đi, trong lòng như khoét một lỗ sâu, đau đớn chảy khắp toàn thân không ngừng.

Anh làm sao có thể không cần, nếu như là Phùng Tô Xuyên nói ra những lời này, cô tin tưởng, chỉ có nội tâm vô cùng mạnh mẽ mới có thể làm được.

Mà Ôn Hi Thừa, bất luận hiện tại trở nên kiên cường như thế nào, nội tâm của anh cuối cùng vẫn là yếu ớt, anh so với bất luận kẻ nào đều khát vọng yêu thương, khát vọng được yêu.

Hiện tại, cô rốt cục có thể giải thích, lúc anh nói ra cái câu chất vấn kia: ” đã như vậy, ban đầu tại sao phải đối với anh tốt như vậy!”

Nếu như biết rõ sẽ là kết quả như bây giờ, cô nghĩ cô sẽ không đối với anh tốt như vậy, sẽ không để cho anh bị vây trong ảo tưởng thoát ra không được.

Tình yêu, rốt cuộc là cái gì?

Thứ bảy, cô ngủ đến tự nhiên tỉnh cho đến khi Phùng Tô Xuyên gọi điện thoại, hắn nói: “Em lại đây đi, anh chờ em.”

Không có biện pháp, cô đành thu thập gì đó trước khi đi bệnh viện.

Chạy tới, trong phòng bệnh chỉ có một mình hắn, như cũ là mở máy tính bề bộn công việc, cô đem mở bao cháo đậu đỏ ra, đưa cho hắn, “Anh không thể nghỉ ngơi một chút à, bác sĩ nói, bệnh tim cần tĩnh dưỡng, như anh vậy lúc nào mới có thể ra viện à?”

Trên giường, người đàn ông rối rắm, mi tâm chậm rãi giãn ra, rất nghe lời tắt máy vi tính,nhận chén sứ nhỏ, tựa ở đầu giường chậm rãi uống vào, ánh mặt trời lúc trên mặt của hắn lộ ra nhàn nhạt thích ý.

Hắn giống như rất hưởng thụ hiện tại, chẳng lẽ người nọ là hành hạ thể chất không đủ? Ở cái viện cũng vui vẻ như vậy?

Hàn huyên một ít chuyện công việc, hắn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, đứng dậy xuống giường, “Khí trời tốt, giúp anh xuống dưới lầu đi một chút.” Giọng nói kia như cô thật sự chính là chăm sóc tư nhân của hắn.

Ánh nắng tươi sáng sau giữa trưa, ấm hò hét chiếu vào trên thân người, cô cùng Phùng Tô Xuyên sóng vai ngồi ở trên ghế dài trong hoa viên, toàn thân thoải mải.

“Anh bao lâu không có hưởng thụ thanh nhàn như thế sau buổi trưa rồi?” Cô ng