Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324282

Bình chọn: 9.5.00/10/428 lượt.

lôi đình , mà nó chỉ là trầm mặc nhìn vào cô, ánh mắt kia tựa như nhìn một người xa lạ.

“Tại sao như vậy nhìn tao?”

Nó nghĩ nghĩ rồi nói: “Hạ Thiên, mày đối với Phùng Tô Xuyên rốt cuộc là loại tình cảm gì? Như vậy tín nhiệm cùng nhân nhượng, thực sự chỉ là cảm kích sao?”

“Không chỉ là cảm kích, còn có tôn kính, sùng bái, xin lỗi.”

Nó trầm mặc vài giây , nhẹ nói: “Mày xác định không phải yêu?”

Cô sững sờ ngơ ngác một chút, kiên định lắc đầu, “Đương nhiên không phải, tao chưa bao giờ có yêu hắn!”

Nó thở dài một tiếng, sờ lên tóc của cô, “Vậy mày yêu ai? Hi Thừa sao? Lúc trước tao không chút nghi ngờ mày đối với hắn ta là yêu, nhưng là, hiện tại tao không biết, có lẽ, tựa như mày nói, tình yêu đã sớm biến mất.”

Tuy rằng cô vẫn luôn cường điệu mình đã không thương Ôn Hi Thừa nữa, nhưng khi những lời này theo người khác trong miệng nói ra, trong lòng của cô khó chịu không nói ra được, bản năng phản bác, “Không phải, cùng anh ấy cùng một chỗ, tao có thể cảm giác được trống ngực xấu hổ.”

“Khi thương tổn hắn ta thì sao? Mày sẽ cảm thấy rất là thỏa mãn?”

Cô cảm thấy rất ủy khuất, hốc mắt đều đỏ, “Mày tại sao nói như thế, tao sẽ đau lòng, sẽ rất khổ sở.”

Lưu Ny Ức vỗ vỗ đầu của cô, đứng dậy, “Tao đây xem không hiểu tình yêu của mày nữa rồi!”

Cô bắt lấy cánh tay của nó, ngửa đầu, “Mày nói tao nên làm cái gì bây giờ?”

Nó nhìn nhìn cô, “Mày hỏi tao?”

Cô nhẹ nhàng gật đầu.

“Từ chức đi, rời khỏi Phùng Tô Xuyên, dứt bỏ những sùng bái cùng kính ngưỡng mày nói, nhìn rõ hắn rốt cuộc là cái hạng người gì, cũng nhìn rõ ràng chính bản thân mày!”

Cô buông nó ra, đóng cửa phòng bệnh , bắt đầu nghiêm túc tự hỏi đề nghị này của nó.

Hai ngày cuối tuần cô lại không nhìn thấy Ôn Hi Thừa, thứ hai hội nghị thường kỳ anh cũng không tham gia, Tống Dĩnh nói anh xin nửa ngày nghỉ bệnh, lòng của cô thót lên tới cổ họng, gọi điện thoại qua như cũ không người tiếp nghe.

Cô nghĩ hắn có thể về sau cũng sẽ không để ý cô.

Trong nội tâm vắng vẻ thấy đau, cảm thấy rất bất lực!

Bệnh viện tư nhân trả giá rất gấp bách, hơn nữa thiết kế trên có rất nhiều chỗ không thích hợp, bộ thiết kế lại bắt đầu mỗi đêm tăng ca, Ôn Hi Thừa đã muốn hợp với hai buổi tối không đi bệnh viện, Tống Dĩnh nói mỗi ngày đều muốn tăng ca đến trời vừa rạng sáng, mà anh như cũ chưa có đi.

Từ lúc hai lần không có tiếp nghe điện thoại, cô đây nhu nhược ngay cả tin nhắn ân cần thăm hỏi cũng không dám gửi, đối mặt Lưu Ny Ức cùng Hạ Tử Phi than thở, cô chỉ có thể giả bộ!

Phùng Tô Xuyên bên kia, cô đương nhiên cũng không có lại đến, có cần ký tên, cô đều đuổi Tiểu Tranh chạy đi, cô trở về vẻ mặt mê trai nói: “Lão đại mặc quần áo bệnh nhân, bộ dáng nhu nhược thật đẹp!”

Khóe miệng cô bắt đầu run rẩy, nhu nhược cọng lông ah nhu nhược, nói sói đội lốt cừu chính là hắn!

Theo lẽ thường thì trả giá buổi chiều hôm trước danh sách cấp cho cô, trước đây, Ôn Hi Thừa gửi xong, đều tới tìm cô thương lượng một chút, có đôi khi anh không có việc gì cũng sẽ cùng ở bên cạnh cô, lần này anh đem điều cần chú ý toàn bộ đều ghi trong mail, giải quyết việc chung.

Cô lặng yên trong chốc lát ngây người, bắt đầu công việc.

Toàn bộ sau khi hoàn thành, đã hơn chín giờ, bởi vì không được ăn cơm chiều, trong dạ dày cảm thấy trống trơn , sửa sang lại tốt thương vụ tiêu, cô thu thập máy tính chuẩn bị đi bệnh viện tìm Phùng Tô Xuyên.

Đi ngang qua bộ thiết kế, cô nhìn thấy bên trong có ánh sáng lộ ra, phòng Ôn Hi Thừa vẫn sáng đèn, cô nghĩ không muốn đi vào, quay người rời đi.

Cửa thang máy lên tiếng mà mở ra, theo một hồi mùi thơm nhàn nhạt, cô nhìn thấy Amy đứng ở bên trong, trên mặt của cô ta là lo lắng không che dấu được .

Thấy cô, cô ta nhanh chóng thay thành dáng ngọt ngào tươi cười, “Vừa tan tầm?”

Cô gật đầu, “Đi tìm Hi Thừa?”

Cô ta cười nhẹ giương lên túi trên tay, đáp: “Đem cho anh ấy bữa ăn khuya.”

Cô mím môi cười cười cùng cô ta sải thân mà qua, thẳng đến hai cánh cửa khép lại, mới cảm giác uể oải một chút cũng không sức, có lẽ hẳn là nghe theo Lưu Ny Ức đề nghị lựa chọn từ chức, cũng không cần như vậy để cô chạm mặt hít thở không thông.

Tới phòng bệnh , Lục Hướng Đông còn đang ở đấy, thấy cô tùy tiện cười chào hỏi, cô cũng bất hảo không phóng khoáng, cùng hắn mở vài câu vui đùa, chờ hắn sau khi rời đi, nụ cười trên mặt cũng đã biến mất.

Cũng đã ở bệnh viện hai tuần, Phùng Tô Xuyên sắc mặt cũng chẳng hề tốt so với vừa mới đến tốt bao nhiêu, nhìn hắn bên gối một đống tài liệu cùng trong cái gạt tàn thuốc tràn đầy đầu mẩu thuốc lá, cô cái gì đều lười phải nói rồi.

Bật máy tính lên, hắn thấp giọng nói: “Em xem TV nghỉ ngơi một chút, có nghi vấn anh sẽ hỏi em.”

Cô lên tiếng ngồi ở bên cạnh cùng ngồi trên giường xem tivi.

Trung gian về thiết bị cùng tài liệu giá cả tiến hành rồi đơn giản điều chỉnh, hơn 11 giờ Phùng Tô Xuyên theo cô cùng nhau rời đi bệnh viện, thuê xe đến công ty.

Thoáng nhìn phòng Ôn Hi Thừa như cũ đèn sáng, cô nhíu mày.

“Anh đi trước vào văn phòng đóng dấu.” Phùng Tô Xuyên thản nhiên nói một câu, tiếp tục đi thẳng về phía trước.

Cô hít sâu một hơi quẹo vào


The Soda Pop