ông thể bỏ qua công lao, hiện tại mày cũng không thể làm hắn đoạn tuyệt quan hệ, hơn nữa, mày suy nghĩ một chút mày đối với Phùng Tô Xuyên có tình cảm sao, đem Amy tưởng tượng thành Phùng Tô Xuyên, kỳ thật cũng thật đáng thương không phải sao? cô ta chỉ là đã yêu Hi Thừa, mà Hi Thừa lại không yêu cô ta, cũng không phải là cái loại người xấu gì, hiện tại Hi Thừa nếu để cho mày cùng Phùng Tô Xuyên đoạn tuyệt quan hệ, mày có thể tiếp nhận sao?”
Cô ngừng mân môi, một lát sau nhỏ giọng phản bác: “Amy đâu có đủ tư cách cùng Phùng Tô Xuyên so sánh!”
” nếu là mày mày sẽ cảm thấy hắn rất tốt, mà theo tao việc này người ngoài cuộc nhìn vào, hai người bọn họ đều giống nhau, tao đối với cả hai chưa từng có hảo cảm, tại lúc đối đãi Phùng Tô Xuyên, Hi Thừa thành thục mà khoan dung nhiều lắm, hắn biết rõ bốn năm nay Phùng Tô Xuyên chăm sóc cho mày rất tốt, cho nên cho dù lòng không muốn, lại chưa từng có can thiệp qua tình cảm của 2 người, hắn cùng Amy đã từng có qua hôn ước, giống như mày chẳng phải cũng đã từng làm bạn gái của Phùng Tô Xuyên đấy thôi? phải công bằng, cuộc đời con người khổ ngắn, có mấy người phí phạm 4 năm .”
Nói một đống, trong lòng của cô lại không có bao nhiêu rung động, vẫn cảm thấy nó đem Amy cùng Phùng Tô Xuyên so sánh vẫn là không công bằng.
” dù sao tao hiện tại cũng không muốn nói tốt cho hắn, hắn ưa thích làm đại ca ca ôn nhu, ưa thích làm anh hùng cứu mỹ nhân, tao đều không can thiệp!”
Lưu Ny Ức một tay vỗ vào trán cô, nghiến răng nghiến lợi nói: ” làm sao mày bướng bỉnh như vậy, mày làm bằng sắt à, ngày nào đó Hi Thừa thực sự không còn nhớ mày, tao xem mày tìm ai để khóc!”
” không cần cũng không bao giờ có, tao sẽ không khổ sở!” nhìn cô nàng thở phì phì hướng phía trước đi, cô đuổi theo, ” ai! mày đi đâu vậy?”
Nó quay đầu lại hung dữ trừng mắt nhìn cô liếc mắt một cái, ” cách tao xa một chút, tao nói không được mày!”
Lúc bọn cô trở lại phòng bệnh, Ôn Hi Thừa đã đến, đang cùng Hạ Tử Phi hút thuốc, tại lúc Lưu Ny Ức dùng ánh mắt có thể nói hung ác, hai người mới dập tắt đầu mẩu thuốc lá, Ôn Hi Thừa sắc mặc nhìn không tốt, Lưu Ny Ức nhìn cô liếc mắt một cái, nhẹ giọng hỏi: ” lại không ăn cơm chiều a? còn có chút rau cải, để trong lò vi sóng tôi vào coi thử?”
Ôn Hi Thừa lắc đầu, đứng lên, ” đừng phiền toái, tôi không có khẩu vị.”
Chứng kiến Lưu Ny Ức cùng Hạ Tử Phi càng không ngừng hướng cô nháy mắt, cô thấp giọng nói: ” tôi cùng anh đi ra ngoài ăn một chút gì, không ăn cơm chiều, đối với dạ dày không tốt.”
Lưu Ny Ức mãnh liệt gật đầu, ” hắn mấy ngày nay đều nhịn ăn, mày trông nom cho cẩn thận, người còn hình như có chút nóng lên, đúng không, Tử Phi?”
Hạ Tử Phi sững sờ, ” làm sao em biết? Gần tối anh mới phát hiện ra.”
Lưu Ny Ức ho hai tiếng, trợn mắt nhìn thẳng, Hạ Tử Phi biết ý đi qua, cười sờ lên cái mũi, nhìn về phía cô, ” anh nhớ lộn, là đêm qua mới nóng rần lên.”
Cô nhìn đôi mắt hằn đầy tơ máu của anh hắn, không nói gì, hướng bọn họ khoát khoát tay đi theo Ôn Hi Thừa ra khỏi phòng bệnh.
Thời điểm trong thang máy, cô quay đầu, ” thật sự sốt sao?”
” không có.”
Cô gật gật đầu, ra thang máy.
Sau khi lên xe, không khí xấu hổ trầm mặc được anh làm dịu đi, ” quản lý kinh doanh bọn em có đỡ hơn chút nào không?”
” tinh thần còn chưa phải quá tốt, luôn dễ dàng mệt mỏi.”
” vậy nghỉ ngơi thật tốt, công ty để cho anh ra mặt nói chuyện một chút, em xem lúc nào thì được?”
Ngữ khí bình tĩnh không có sóng, cô lại nhẹ khẽ cắn chặt bờ môi, ngày đó câu nói kia vẫn là kích thích đến anh, nghĩ đến một chút lời của Lưu Ny Ức, cô len lén dò xét thần sắc của anh, thật là nhìn không ra khổ sở hoặc là khó chịu, nhưng là bên trong trái tim đó thật sự như nét mặt bình tĩnh như vậy sao?
Xem ra, thật sự là anh so với cô thành thục khoan dung nhiều lắm! cũng hoặc là, yêu tương đối sâu a!
Cô giọng điệu mềm đi một tí, không đầu không đuôi giải thích: ” anh ta ở bên cạnh không có thân nhân, tôi sau khi tan việc cầm văn bản tài liệu để anh ta phê duyệt, thuận tiện cùng anh ta nói chuyện.”
Ôn Hi Thừa trên mặt đã ôn hòa đi không ít, xuất hiện tia vui mừng, anh nhẹ nhàng lên tiếng, ồi khởi động xe.
Anh kiên trì không đi ăn cơm, trực tiếp đưa cô về căn hộ, cô bất đắc dĩ quay đầu, chứng kiến phần thái dương của anh đã xuất hiện 1 tầng một mồ hôi, mới hiểu được Hạ Tử Phi nói là sự thật.
” không thoải mái?”
” không có gì, nhanh lên đi, sớm một chút nghỉ ngơi.”
Cô nhìn anh một cái, xoay người xoa trán của anh, một mảnh nóng rực truyền vào tay.
Mở cửa xe đồng thời, cô nhẹ nói: ” đi lên ngồi một chút a.”
Cô đi vào hành lang không bao lâu, Ôn Hi Thừa cũng tiến đến, hai tay của anh đặt ở trong túi quần cúi thấp đầu, nhìn không ra cảm xúc trên mặt.
Trở lại căn hộ, cô trực tiếp chuyển hướng phòng bếp, nấu nồi cháo, lại bắt đầu luộc canh gừng, cô biết rõ cô không nên cảm thấy tâm lý không thoải mái , là chính cô cự tuyệt, nhưng khi nhìn anh khó chịu ngay cả cô cũng phát hoảng.
Bưng canh gừng từ phòng bếp đi ra, đúng lúc Ôn Hi Thừa đang rút ra một tờ giấy lau, hẳn là muốn lau mồ hôi, nhìn thấy cô, anh chuyển