XtGem Forum catalog
Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322795

Bình chọn: 10.00/10/279 lượt.

, đã từng rất nhiều lần cô bởi vì Amy kéo cánh tay của anh mà tâm tình phiền muộn, có lẽ không chú ý tới, mỗi lần anh tay kia đều là trong túi áo, chưa bao giờ như như bây giờ cầm tay của cô, mặc dù chỉ là một chi tiết nho nhỏ, đạo lý đơn giản như vậy ban đầu làm sao lại chết sống xem không rõ ràng đây!

Sông đào hai bên cây dương và cây liễu theo gió bay động lên, cô tựa vào vai Ôn Hi Thừa ngửa mặt nhắm mắt lại phơi nắng.

Cái cằm của anh trên trán của cô nhẹ nhàng ma sát, mang đến một tia xao động.

Một lát sau, cô mở mắt ra, nhìn về phía anh: “Nói cho anh chuyện này!”

“Cái gì?”

“Em có bạn học cấp 3 đồng học mở tiệm chụp ảnh, muốn em đi làm người mẫu ảnh.”

“Tốt, lúc nào, muốn anh cùng em đi không?”

Cô nghĩ rồi gật đầu, “Cô ấy còn muốn anh cùng chụp.”

Ôn Hi Thừa nhíu mày, cúi đầu nhìn cô: “Thế anh cũng phải đi sao?”

Cô rất kiên định gật đầu.

Anh thở dài, “Được rồi.”

Cô níu lại cánh tay của anh, có chút bất mãn nói: “Anh cũng không hỏi là chụp loại ảnh gì sao?”

Ôn Hi Thừa cười nhẹ, vuốt vuốt tóc của cô, “Chụp kiểu gì vậy?”

Cô không nháy mắt nhìn anh, qua rồi vài giây mới nói: “Ảnh cưới!”

Người đàn ông bên cạnh lập tức ngây ngẩn cả người, trong mắt dần dần tràn đầy kinh ngạc.

Cô quay người, ôm cổ của anh, mặt chôn ở cổ áo của anh cọ xát, có chút ủy khuất nói: “Anh rốt cuộc muốn tới khi nào mới hướng em cầu hôn?”

Một giây, hai giây, ba giây về sau, cô bị người gắt gao ôm, bên tai là một thanh âm phát run: “Hạ Thiên, lấy anh nhé?”

Cô không có một chút do dự gật đầu: “Em đồng ý!”

Câu hôn hoàn toàn không có không khí lãng mạn đáng nói, nhưng làm cho cô lập tức đỏ mắt.

Cô đã đợi không kịp, chờ không được muốn lấy Ôn Hi Thừa, chờ không được muốn hạnh phúc hơn nữa!

Vào lúc ban đêm, cô cùng Ôn Hi Thừa về nhà lúc ăn cơm, nói ý định kết hôn của 2 người.

Hạ Lỗi cầm lấy chiếc đũa trong tay không ngừng vung lên không trung, hướng cô giơ ngón tay cái lên, vẻ mặt cười xấu xa dùng môi mấp máy nói: ” Có gan lớn!”

Cô trừng mắt liếc hắn một cái, quay đầu nhìn về phía đối diện, ” Cha, mẹ, hy vọng 2 người có thể đáp ứng.” đồng thời, Ôn Hi Thừa dưới bàn nhẹ nhàng cầm tay của cô, ” Chú, dì, cháu nhất định sẽ chiếu cố thật tốt Hạ Thiên .”

Mẹ cô nhìn cha của cô liếc mắt một cái, một bên thêm cơm vừa nói: ” Cả 2 cũng không còn nhỏ, cũng nên kết hôn, đúng không, lão Hạ?”

Cha của cô trầm mặc, mọi người đều ngừng thở, nửa ngày, mới nghe được thanh âm trầm thấp của ông: ” Làm cái gì đều nôn nôn nóng nóng như vậy, kết hôn là chuyện lớn, cũng không cùng thương lượng một chút, việc này các người quyết định liền là được hả?”

” Lão Hạ!” mẹ cô kéo ống tay áo của ông, trên mặt có chút ít xấu hổ.

Cô vừa muốn mở miệng, cảm giác được Ôn Hi Thừa nắm chặt bàn tay.

” Chú, chú hiểu lầm, chúng cháu không phải tự mình quyết định, chỉ là đưa ra ý kiến, cuối cùng vẫn còn muốn chú quyết định.”

Cô nhìn nhìn Ôn Hi thừa, trên mặt của anh một mảnh chân thành.

Cha của cô không có nói, qua thêm vài phút đồng hồ, ông đột nhiên đứng lên đi về hướng thư phòng, trong miệng lầm bầm lầu bầu : ” Không được, tôi phải đi dò tra hoàng lịch, xem ngày nào có thể làm tiệc rượu, nên xem mời những người nào, con gái của tôi rốt cục cũng phải xuất giá rồi, nhìn xem về sau ai còn dám nói mình khó coi .”

Bọn họ hai mặt nhìn nhau, Ôn Hi Thừa cúi đầu xuống, bả vai run lên run lên nở nụ cười.

Xác định ngày kết hôn, tất cả mọi người trở nên bề bộn nhiều việc, Ôn Hi Thừa vội vàng mua nhà, đặt tiệc rượu, cha của cô vội vàng in ấn thiếp mời, mẹ cô vội vàng chuẩn bị đồ cưới, Hạ Lỗi vội vàng tìm xe hoa, hắn nói nhất định phải xử lý một hôn lễ thật hoành tráng.

So sánh mà nói, cô là thoải mái nhất, liền liên lạc một chút bạn học của cô bàn chuyện kết hôn, ngẫu nhiên thảo luận chi tiết tham dự thử hôn lễ, nhưng trên cơ bản đều bị phủ quyết.

Bọn họ nói cô chỉ số thông minh không đủ, kỳ thật cô chính là ngại phiền toái.

Mỗi một ngày qua đi , bận rộn mà phong phú.

Thẳng đến khi Lục Hướng Đông xuất hiện ở cửa ra vào của hiệu sách, mới nhớ tới, giống như từ năm sau, hắn sẽ không có tới.

Cô ngẩng đầu nhìn hắn, cười cười, ” Lục tổng” .

Lục Hướng Đông mím môi hướng cô đi tới, ” Đã sớm biết em mở nhà sách, nhưng vẫn không dám lại đây, Hạ Thiên, thật lâu không gặp.”

Nói xong, cho cô một cái ôm nhẹ nhàng, hốc mắt cô liền nóng một chút, ngực có chút buộc chặt, cảm giác được có chút cảm động, kỳ thật cô cùng hắn cũng không quen thuộc cho lắm, nhưng thời điểm hắn làm như vậy, cô cũng không biết là đường đột, nhìn thấy hắn, khơi gợi lên rất nhiều kỷ niệm mơ hồ, về thiếu niên xinh đẹp thành Giang Nam đã lâu nhớ lại, cho dù là nhìn thấy Phùng Tô Xuyên cũng sẽ không có cảm giác.

Sau khi ngồi xuống, cô mở miệng: ” Tìm tôi có việc?”

Lục Hướng Đông khẽ cúi đầu, uống một ngụm trà sữa, hắn nói: “Anh nghĩ anh hẳn là nói trước câu thật xin lỗi.”

Cô khuấy muỗng nhỏ, kinh ngạc nhìn, “ Xin lỗi tôi?”

” Đúng, tại lúc mở thầu trong ngày hôm ấy, Tô Xuyên đem ý nghĩ của hắn nói cho anh để cùng bàn bạc, anh lúc ấy nên nói cho em.”

” Có cái gì khác nhau sao?”

Lục Hướng Đông nhìn cô