ết tác giả nói cái gì.có gì sai xót mọi người góp ý hen.
Cửa phòng làm việc Ôn Hi Thừa không khóa, cô đi qua thấy anh không làm việc mà gục xuống bàn ngủ, trong phòng cửa sổ đều mở ra , tháng chín thì khí trời không lạnh, nhưng ban đêm gió cũng vẫn còn có chút cảm giác se se .
Cô thấy anh không có phản ứng, tay trên cửa nhẹ nhàng gõ hai cái.
Ôn Hi Thừa thân thể căng chút, chậm rãi ngồi dậy, sắc mặt của anh có chút trắng bệch, ánh mắt sương mù mịt mờ , vẻ mặt mê man mịt mờ nhìn cô vài giây đồng hồ mới hồi phục tinh thần lại.
“Hạ Thiên?” Thanh âm của anh tràn ngập không xác định, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.
Cô cảm thấy được ngực có chút cấp bách, cười cười nói “Như thế nào muộn vậy lại còn không về?”
Anh không có trả lời vấn đề của cô, chỉ là nhìn chằm chằm cô, một lúc lâu sau, nhẹ nhẹ thở ra một hơi nói “Tại lúc sửa chữa thiết kế, loay hoay quên thời gian.”
Cô khoanh tay trước ngực tựa ở trên khung cửa nhìn anh cười “Là cùng Chu công* sửa chữa đấy sao? Lão nhân gia ông ta có nói cho anh ý kiến xây dựng gì hay không?”
(*Chu công: ngủ)
Ôn Hi Thừa cúi đầu cười khe khẽ hai tiếng phía sau nói “Ông ấy nói đã lâu không gặp.”
“Phốc!” Cô trực tiếp phun ra, nhìn anh cười nói “Anh ko về sao? Vẫn bề bộn nữa?”
“Chờ anh với, lập tức đi ngay.” Anh nói xong cũng tắt máy vi tính, chống bàn đứng dậy, lông mày không để lại dấu vết nhíu xuống, ngẩng đầu nhìn khi đi tới đã muốn giãn ra.
Cô nhấp miệng môi dưới không nói chuyện.
Trong thang máy, hai người đứng song song, cô nhìn chằm chằm con số nhảy lên, nghĩ đến đánh vỡ cục diện bế tắc như thế nào thì Ôn Hi Thừa trầm thấp mở miệng “Không phải đi hẹn hò sao? Khi mới đi?”
“Ăn cơm xong, có một bản án tương đối gấp trở lại xử lý.” Sau khi nói xong cô mới ý thức tới vấn đề hàm nghĩa này, dừng lại một chút nói “Anh không phải là đã cho rằng em cố ý dùng cuộc hẹn để lấy cớ không ăn cơm với anh chứ?”
Anh nhẹ khẽ lắc đầu, không nói gì.
Trên xe, Ôn Hi Thừa chuyên tâm lái xe nhìn không chớp mắt, cô quay đầu con ngươi nhìn bên ngoài, đối với việc sinh sống bốn năm không nửa điểm hiếu kỳ, cũng không nguyện ý thu hồi ánh mắt, trong xe không khí gượng gạo tới cực điểm.
Thời điểm tới một cái đèn xanh đèn đỏ, bên cạnh nhẹ nhàng kêu cô một tiếng.
Cô quay đầu nhìn anh đáp lời “Ừm?”
Anh khẽ cười cười “Đừng thò đầu ra, cẩn thận cảm mạo.”
Cô đem cửa sổ đóng lại bắt đầu nghiên cứu CD, lật ra mấy tờ phía sau buông tha cho, đều là bài hát tiếng Anh, nghe không hiểu.
Anh nhìn cô một cái, lấy ra một cái đĩa thả đi vào, theo tiếng nhạc vang lên, không khí gượng gạo có chỗ giảm bớt.
Tới một giao lộ, anh quay đầu nhìn cô nói “Nói chút gì đó đi.”
Cô buông tay “Tìm không thấy chủ đề phù hợp, cảm thấy rất nhiều thứ đã thành cấm kỵ.”
“Nói ví dụ?” Thanh âm của anh rất nhu hòa, giống ánh trăng ngoài cửa sổ .
“Chuyện từng qua lại, còn có bốn năm anh sống ở Mĩ .” Cô nhìn về phía trước bình tĩnh mà nói.
“Vậy nói một chút mấy năm này của em đi, tùy tiện cái gì đều được, anh muốn biết rõ.” Thanh âm của anh cũng không có bất kỳ chấn động.
Cô nghiêng đầu nghĩ nghĩ nói “Anh muốn biết cái gì? Là em bị anh vứt bỏ sau thống khổ vẫn bắt đầu một đoạn tình cảm lưu luyến mới?”
Nhìn anh lập tức biến hóa sắc mặt, cô biết rõ trong cơ thể cô tuyến thận trên kích thích lại phân bố quá thừa rồi, làm cho cô căn bản không cách nào khống chế tâm tình của mình.
Cô xoay tay tục chải tóc nói “Vẫn là bảo trì trầm mặc đi.”
Một lúc lâu sau, anh nói “Nói chuyện em cùng anh ta đi.”
Cô không thấy anh nói “Không biết thì nói, anh muốn biết cái gì cứ hỏi đi, em sẽ trả lời.”
Một lát sau cô nghe đến vài tiếng nhẹ nhàng ho khan, anh đem cửa sổ đi xuống dưới một ít, sau đó mới mở miệng “Các người cùng một chỗ đã bao lâu?”
“Không tới ba tháng.”
“Hắn đối với em tốt ko?”
“Ừm, rất tốt.”
“Em dẫn hắn gặp qua người nhà em chưa?”
Cô quay đầu nhìn anh, nhàn nhạt nói “Anh xác định còn muốn tiếp tục nói chuyện như vậy sao?”
Ôn Hi Thừa con mắt nhìn thẳng phía trước, bên mặt đường cong dị thường căng cứng, vài giây đồng hồ sau anh thở phào một hơi, quay đầu nhìn cô có chút đắng chát cười cười nói “Coi như hết.”
Cô gật đầu tiếp tục hướng ngoài cửa sổ, tâm mọc lên bực bội không hiểu, cô rất không thích Ôn Hi Thừa đàm luận về Phùng Tô Xuyên, phi thường không thích!
Quãng đường còn lại không nói chuyện với nhau nữa, xe đứng ở dưới lầu trọ, cô quay đầu nhìn anh, “Cảm ơn anh đưa em về, trên đường lái xe cẩn thận, hẹn gặp lại.”
Ôn Hi Thừa nhìn cô, ánh mắt rất ảm đạm, cô nhìn không rõ cảm xúc bên trong, cũng không nguyện nhìn rõ ràng, chỉ là theo dõi bờ môi anh mất màu sắc chờ anh nói “Gặp lại” sau xuống xe rời đi.
“Thành phố này có kênh radio nào hay không? Có thể trị mất ngủ.” Trên mặt của anh không có nụ cười, thanh âm có chút khàn khàn, có chút trầm thấp.
Cô sửng sốt một chút, cắn cắn bờ môi nói “FM94. 8 là 24h trực tuyến , 102. 8 là câu chuyện radio, buổi tối sẽ phát một ít kịch kinh điển rất có ích, không tệ, anh có thể nghe một chút.”
Anh khẽ gật đầu một cái, thần sắc hòa hoãn rất nhiều, khóe miệng cong cong nói “Lên