XtGem Forum catalog
Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324001

Bình chọn: 7.00/10/400 lượt.

ũi.”

Phùng Tô Xuyên nơi nới lỏng cà- vạt miễn cưỡng dựa vào ở trên sô pha cười nói “Vốn chính là các huynh đệ tụ họp, nói nghiêm trọng như vậy làm gì.”

Hắn sau khi nói xong mấy kỹ sư đi theo phụ họa, nói cái gì tất cả mọi người là huynh đệ, còn nói rùa biển chính là tinh quý, xem thường bọn hắn cái gì và vân vân, cô nghe cảm thấy có chút không thoải mái, mà Phùng Tô Xuyên chỉ là cười nhạt cũng không có phản bác.

Bọn họ ca hát chơi xúc xắc, cô đi ra ngoài tìm nơi thanh tĩnh gọi điện thoại Ôn Hi Thừa .

Chờ thật lâu mới gọi được, nhưng là đầu bên kia điện thoại không có thanh âm.

Cô trầm mặc một chút nói “Anh về rồi?”

“Ừm.”

“Tống Dĩnh nói anh không thoải mái, là dạ dày đau phải không?”

“Không có việc gì.” Anh tiếng nói rất trầm thấp, dừng lại một chút còn nói “Đã uống thuốc rồi, không sao.”

“Vậy là tốt rồi, sớm một chút nghỉ ngơi, ngủ ngon!”

“Hạ Thiên.” Anh gọi cô.

“Ừm?”

“Anh hôm nay rất vui vẻ.” Thanh âm của anh khinh khinh phiêu phiêu , nghe không xuất ra chân thật tâm tình.

Cô không hiểu nói “Sao cơ?”

Ống nghe lặng im thời gian ngắn, sau đó anh nói “Lại nhìn thấy em vui vẻ, anh rất vui vẻ.”

Cô hốc mắt dần dần ướt át, nghe được anh nhẹ nói câu “BYE!” Điện thoại liền cắt đứt.

Cô đưa điện thoại di động bỏ vào trong bí, xoa xoa khóe mắt, cười đi trở về phòng, cô nghĩ cô hẳn là vui sướng đấy!

Sáng sớm thứ bảy cô nhận được tin nhắn của Hạ Tử Phi nói hắn đã đến, ở căn hộ Ôn Hi Thừa, ban ngày bọn họ muốn đi ra ngoài xử lý ít chuyện, buổi tối nhân tiện gọi thêm Lưu Ny Ức lại đây cùng nhau ăn cơm.

Cô lên phòng thu thập một chút, sau đó gọi điện thoại cho Phùng Tô Xuyên.

” Alo? Hạ Thiên!” Anh hiển nhiên còn đang ngủ, thanh âm khàn khàn , lộ ra ý cười.

Cô cân nhắc một chút mở miệng” Buổi tối có rảnh không?”

Vài tiếng cười truyền đến” Hình như là lần đầu tiên em chủ động hẹn gặp anh, dù thế nào anh cũng dành thời gian rỗi đến gặp em.”

Cô nhăn nhăn cái mũi nói” Lưu Ny Ức cùng Tử Phi hôm nay đến đây, em đã nói với anh , bằng hữu là tốt nhất, buổi tối bọn họ muốn tụ họp, anh theo em cùng đi được không?”

Phùng Tô Xuyên hắng giọng một cái nói” Đi, không có vấn đề, đến lúc đó anh đi qua đón em.”

Cô lên tiếng còn nói” Còn có người khác, đều là bạn học thời đại học.” cô không biết nên nói như thế nào với anh, người bạn học kia chính là Ôn Hi Thừa, mà anh cũng không có hỏi nhiều.

Sau khi cúp điện thoại, cô gãi gãi đầu, tâm cảm thấy có chút quái lạ , nhưng rốt cuộc quái lạ chỗ nào lại nói không ra.

Lưu Ny Ức tới trực tiếp bị Hạ Tử Phi lôi đến căn hộ Ôn Hi Thừa, còn cô theo Phùng Tô Xuyên đi qua bên kia đường, cô thấp giọng nói” Nói cho anh chuyện này.”

Anh quay đầu nhìn cô liếc mắt một cái, nhăn lông mi hỏi” Việc gì?”

” Buổi sáng gọi điện thoại không phải em nói còn có một bạn học đấy sao? Người kia là Ôn Hi Thừa.”

Phùng Tô Xuyên đánh mạnh tay lái, xe trượt ra một đoạn đường cong S mới khôi phục bình thường, anh cau mày trầm giọng nói” Lúc trước sao không nói cho anh?”

Cô mím môi có chút đuối lý nhìn anh không biết nên giải thích thế nào.

Phùng Tô Xuyên cũng không nói thêm lời nào, sắc mặt vẫn căng thẳng, lái xe thẳng đến khu trọ, mới thoáng hòa hoãn một ít, đứng dưới lầu trọ, anh tắt máy, tháo dây an toàn, nhưng không có xuống xe.

Cô kéo cánh tay của anh nói” Thật xin lỗi.”

Anh quay đầu nhìn cô, trong mắt thâm trầm che đậy tất cả tâm tình, cô cái gì đều nhìn không ra.

Một lúc lâu sau, anh vỗ vỗ đầu của cô nói”Lên trên đi, khi nào xong việc anh sẽ tính sổ với em sau.”

Cô thở dài một hơi, tính sổ so với việc bị xử trảm thì còn tốt chán!

Đứng bên ngoài căn hộ Ôn Hi Thừa, Phùng Tô Xuyên lui về phía sau quan sát, cô trước nhấn chuông cửa, sau đó là một hồi tiếng bước chân, cửa mở ra, thanh âm Lưu Ny Ức nhẹ nhàng mỉm cười vang lên.

” nha đầu chết tiệt kia, mày……” Thấy người đàn ông phía sau cô, Tiểu Ny mở to hai mắt nhìn, nuốt một ngụm nước bọt mới nói” các người như thế nào giờ mới đến?”

Cô đổ mồ hôi, trong lòng vì năng lực phản ứng nhanh nhẹn của cô nàng mà không ngừng vỗ tay, cô vừa thay giầy vừa nói” Tô Xuyên, đây là Lưu Ny Ức, Lưu Ny Ức, đây là Phùng Tô Xuyên.”

Lưu Ny Ức thoáng xấu hổ nở nụ cười hai tiếng, phóng cho cô một cái liếc mắt đối với Phùng Tô Xuyên nói” Nghe đại danh đã lâu, không ngờ thật đẹp trai nha, cảm ơn anh đã chiếu cố Hạ Thiên không đầu óc của chúng tôi!”

Cô mở lớn 2 con mắt, xoa xoa cái mũi trừng liếc con bạn một cái.

Phùng Tô Xuyên thay xong giày cười cười, đưa tay vuốt vuốt tóc của cô nói” khá tốt, phần lớn thời gian vẫn là rất thông minh.”

Lưu Ny Ức hơi sững sờ, sau đó liền nở nụ cười, cánh tay khoác lên trên vai của cô nói” Xem ra anh Phùng đẹp trai của chúng ta đã không chỉ một lần lĩnh giáo qua cái người không đầu óc a.”

Cô gạt cánh tay đang khoác trên vai mình đi vào phòng.

Trong phòng khách Hạ Tử Phi đứng ở bên cạnh sofa, hai tay chống trên ghế con mắt nhìn về phía cửa ra vào, mà Ôn Hi Thừa đang sắp xếp bát đũa trên bàn cơm , hai người trên mặt cùng không có dáng vẻ tươi cười, cô cảm thấy không khí có chút lạ, đi đến bên người Hạ tử Phi vừa nói” Làm sao vậy