? Nhìn thấy mỹ nữ nên mất đi năng lực ngôn ngữ?”
Trên mặt hắn thần sắc hòa hoãn một ít, hơi hơi thở dài một hơi, nhưng sau đó xoay người nhẹ nhàng ôm cô ” Hạ Thiên, anh đây rất nhớ em.”
Cô cười cười nói” Em cũng nhớ anh, đại ca!”
Hắn tại trên trán cô đánh một cái sau đó nhìn về phía Phùng Tô Xuyên đang đi tới.
“Chào, tôi là Hạ Tử Phi.” hắn vươn tay nhàn nhạt nói, dáng tươi cười lễ phép mà làm bất hòa
Phùng tô Xuyên khẽ gật đầu, cùng hắn bắt tay, cười nói” Phùng Tô Xuyên.” thanh âm càng thêm trong trẻo nhưng lạnh lùng.
Cô cảm thấy thời điểm này bầu không khí có chút quỷ dị, nghe Ôn Hi Thừa nói” Tới dùng cơm đi.”
Hạ Tử Phi trước quay người rời đi, Lưu Ny Ức đi theo hắn hướng phòng bếp.
Cô nhìn Phùng Tô xuyên liếc mắt một cái, ánh mắt của anh thản nhiên, ánh mắt bình tĩnh không có sóng.
Cô đi qua cầm tay của anh ấy nói” Đi thôi, đi ăn cơm.”
Phùng Tô Xuyên nhìn cô một cái cầm bàn tay cô đi vào.
Cái bàn hình chữ nhật, cô cùng Phùng tô Xuyên ngồi ở một bên, đối diện là Hạ Tử Phi cùng Lưu Ny Ức, Ôn Hi Thừa ngồi ở vị trí chủ nhân, có vẻ rất cô độc.
Tất cả mọi người không nói gì, mà cô theo ngồi xuống nhìn thấy trên bàn một bàn bàn sủi cảo liền hoàn toàn biến thành một người ngu ngốc, không có bất kỳ năng lực tự hỏi, chỉ là cúi đầu cắn chặc bờ môi.
Một lát sau, Lưu Ny Ức gắp một cái sủi cảo vào trong chén cô” Cúi đầu làm gì, mày thích ăn sủi cảo nhất, mau ăn!”
Cô còn chưa nói ra lời, Phùng Tô Xuyên mỉm cười thanh âm tại bên tai cô vang lên ” Em không phải không thích ăn sủi cảo đấy sao?”
Những người còn lại đều là sững sờ, cô ngẩng đầu nhìn anh một cái không biết nên nói cái gì, đã từng vì quên những đau xót kia, cô đem chính món ăn mình yêu nhất là sủi cảo từ bỏ , nhưng chuyện này chỉ có Phùng Tô Xuyên biết rõ.
Nhìn Ôn Hi Thừa ánh mắt càng ngày càng ảm đạm, cô cảm thấy bữa cơm tối mọi người đều không thể tiêu hóa nổi.
Lưu Ny Ức ho nhẹ một tiếng giúp cô giải vây “Mày là không thích ăn cơm ngoài, chính mình bao liền đặc biệt thích, đúng không, Hạ Thiên?” hai chữ cuối cùng cơ hồ là theo từ kẽ răng mà đi ra .
Cô gật gật đầu không nói chuyện, đem sủi cảo bỏ vào trong miệng.
” Hương vị thế nào?” Ôn Hi Thừa thanh âm trầm thấp êm ái trong căn phòng an tĩnh có vẻ có chút đột ngột.
Cô không dám nhìn anh, chỉ có thể có chút luống cuống gật đầu.
Bên người truyền đến hai tiếng cười khẽ, chén của cô lại thêm mấy cái sủi cảo.
Phùng Tô Xuyên khẽ cười nói” Xem ra sau này anh phải học làm vằn thắn’’
” Ngô!” Lưu Ny Ức đối diện cắn một nửa sủi cảo nửa còn lại đánh rơi trong chén, bên trong giấm chua bắn ra bên ngoài tung tóe, Lưu Ny Ức vô lực nhìn Ôn Hi Thừa sắc mặt trắng bệch lại đối với Phùng Tô Xuyên cười ôn hòa, bưng ly rượu lên nhìn cô nói” Hạ Thiên, bạn trai mày đối với mày thật tốt, tao quá TM hâm mộ mày .” nói xong hùng hục hùng hục đem ly rượu đỏ một hơi uống cạn.
Hạ Tử Phi vội vàng giúp cô ấy mang đồ uống ra chỗ khác, hơi có chút bất đắc dĩ nhìn cô thở dài một hơi.
Ý tưởng duy nhất của cô bây giờ chính là hi vọng người nào cho cô một gậy, để cho cô ngất đi a!
Sau vài giây đồng hồ yên tĩnh, Ôn Hi Thừa nâng ly rượu nhìn về phía cô cùng Phùng Tô Xuyên, trên mặt của anh đã đổi thành nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt thanh tịnh ôn hòa, trước nhìn cô liếc mắt một cái, sau đó chuyển hướng Phùng Tô Xuyên cười nói” Hạ Thiên là đứa trẻ tốt, cũng là huynh đệ tốt nhất của tôi, hy vọng anh hảo hảo trân trọng, chúc 2 người hạnh phúc!”
Phùng Tô Xuyên trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, bất quá cũng chỉ là thoáng qua, anh ấy nâng ly rượu lên cùng cái chén trong tay Ôn Hi Thừa nhẹ nhàng đụng một cái nói” Tôi biết rõ, cảm ơn!”
Chiếc đũa trong tay cô giờ phút này không có bất kỳ động tác nào, Lưu Ny Ức dưới bàn dốc sức liều mạng đá chân của cô, cô hít sâu một hơi, bưng ly rượu lên nói câu” Cảm ơn.” thời điểm vừa muốn uống xong, Phùng Tô Xuyên đem cái chén trong tay cô lấy qua, không nói gì ngửa đầu uống cạn.
Cô vẫn luôn cúi đầu, không có dũng khí đi nhìn ánh mắt của bất cứ người nào.
Sau khi ăn xong, ba người đàn ông ở phòng khách nói chuyện phiếm, cô cùng Lưu Ny Ức tại phòng bếp rửa chén, mẹ nó cô vừa rửa bát đũa vừa không ngừng thở dài, cuối cùng quay đầu nhìn cô bạn bằng vẻ mặt thất bại nói” Này, tao cảm giác mình chính là cái đầu óc heo!”
Lưu Ny Ức hừ lạnh một tiếng” Đừng, mày cũng đừng vũ nhục heo!”
Cô quệt mồm trừng mắt liếc nhìn cái đứa mồm độc địa kia một cái, xem Tiểu Ny cười vẻ mặt nhìn có chút hả hê, hận nghiến răng nghiến lợi” Mày thiếu đức không đấy? tao hiện tại nội tâm đang giống như là đang bị lửa dày vò, làm một người bằng hữu phiền toái mày hơi có chút tẫn trách một chút được không?”
Cô nàng lau khô tay cười cười, cẩn thận đem cửa phòng đóng lại quay lại nhìn cô nói” Mày muốn dẫn Phùng Tô Xuyên lại đây vì cái gì trước đó không có nói lời nào với chúng tao?”
Cô có chút không chắc nói” Tử Phi nói muốn trông thấy hắn, tao cho rằng đúng lúc này là một cơ hội tốt”
” Mày thật đúng là heo ah! Mang bạn trai hiện tại đến căn hộ của bạn trai cũ, còn nói là cơ hội tốt, cho tao bìa đậu hũ để cho tao đâm chết