Old school Easter eggs.
Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323781

Bình chọn: 8.00/10/378 lượt.

Hi Thừa còn chưa khỏe, giống như có chút nóng lên, mày lại đây chăm sóc một chút, thật sự không ổn thì trước hết đi phòng khám bệnh ngoài cư xá.”

Nghe được tên Ôn Hi Thừa , cô bật người thanh tỉnh, xuống giường vừa nói “Như thế nào nóng lên? Nghiêm trọng sao?”

“Chắc thế, buổi sáng phát đổ mồ hôi một chút, hiện tại ngủ thiếp đi, không nói, tao đem cái chìa khóa đặt ở thảm để ở phía dưới cửa, mày lại đây tự mình mở cửa, BYE!” Lưu Ny Ức gọn gàng mà linh hoạt cúp điện thoại.

Đưa điện thoại di động ném lên giường, cô giẫm dép lê chạy chậm vào buồng vệ sinh.

Thuê xe tới lầu trọ của Ôn Hi Thừa , ba bước cũng làm hai bước vào thang máy, cô nhìn chằm chằm trên bảng số nhảy lên, một bên thở dốc, một bên điều chỉnh tâm tình, tối hôm qua cô phân tích suốt cả đêm, hôm nay chỉ là nghe được anh không thoải mái liền hoảng hồn, cô cảm thấy chán nản triệt để!

Ra thang máy, cô theo đệm cúi xuống lấy ra chìa khóa, mở cửa, thời điểm cúi đầu đổi giày nghe được một thanh âm khàn khàn “Hạ Thiên? Em tại sao tới?”

Cô ngẩng đầu, Ôn Hi Thừa mặc đồ ngủ trong tay ôm một cái chén nước vẻ mặt kinh ngạc nhìn cô, ánh mắt sương mù mịt mờ hiển nhiên vừa tỉnh ngủ không bao lâu.

Đem giày Canvas* đặt ở giày trên kệ, cô gãi gãi đầu nói “Tiểu Ny nói anh sốt để em sang đây coi sao, hiện tại cảm giác như thế nào? Đo nhiệt độ chưa?”

(*giày thể thao, kiểu như converse)

Ôn Hi Thừa lắc đầu bộ dáng tinh thần không tốt đi đến sô pha trước mặt sau đó ngồi xuống nói “Trong nhà không có nhiệt kế, không có việc gì, anh cảm thấy tốt hơn nhiều.”

Cô đi tới đứng ở bên cạnh anh, nhìn anh vô lực dựa vào sô pha nhắm nửa con mắt, gương mặt tiều tụy, cảm thấy có chút đau lòng, do dự một chút, cô tay đặt trên trán anh sờ lên, vừa chạm lên, thân thể của anh ngơ ngác một chút, sau đó liền gắt gao kéo căng , nhưng không có trợn mắt.

Cô dời tay ngồi chồm hổm trước hòm thuốc đảo mắt nhìn anh, “Vẫn còn có chút nóng, dạ dày còn khó chịu sao? Uống thuốc hạ sốt chưa?”

Không có nghe thấy trả lời, cô ngẩng đầu, anh mở mắt ra, đang có chút ít thất thần nhìn cô, đối lại tầm mắt của cô , anh nhấp miệng môi dưới dời đi ánh mắt nhẹ nói “Còn có chút không thoải mái, không hạ sốt .”

Cô buông xuống cái hòm thuốc đứng lên nói “Em đi nấu một chút canh gừng, anh tốt nhất là đi nằm trên giường đi.” Nói xong cũng quay người đi về hướng phòng bếp, bước chân có chút liêu xiêu, giống như nỗi lòng của cô lúc này.

Mới vừa động tác kia của cô kỳ thật cũng không có muốn xảy ra, giống như là theo bản năng làm như vậy, có thể lại không hoàn toàn vô ý thức, tóm lại chính là rất khó giải thích, mà phản ứng của anh đã ở trong vòng dự liệu của cô, trong mắt của anh chảy xuôi kỳ vọng để lòng của cô đặc biệt khó chịu, cô luôn cho rằng Ôn Hi Thừa so sánh với bất luận kẻ nào khát vọng đều bị giam trong lòng, khát vọng ôn hòa, lúc trước cô đều là tận hết sức lực muốn cho càng nhiều, nhưng là bây giờ lại chỉ có thể lựa chọn trốn tránh, bởi vì cô có thể cảm giác được rõ ràng tâm lý bài xích cùng khủng hoảng, đối mặt anh với ánh mắt yếu ớt cô lại lần nữa cũng không kìm được tấm lòng chuyên tâm săn sóc, bản năng muốn lựa chọn không đếm xỉa cùng trốn tránh.

Không rõ là bi ai của anh hay là bi ai của cô, bốn năm, trôi qua tuyệt không chỉ là thời gian, cô nghĩ cho dù hiện tại họ đều có thể buông xuống đi qua cũng sợ rằng không tìm được cảm giác yêu thương đã từng có.

Lưng của anh quay lại vứt bỏ phá hủy tín niệm đối với tình yêu của cô, không bao giờ … là tên kia nữa đã từng đối với cô mọi cách sủng nịch, cẩn thận che chở Hạ Thiên, tên kia Hạ Thiên từ lúc bốn năm trước đây sau giờ ngọ bị thân thủ của anh giết chết*!

(*ngày xưa, khi tội nhân bị xử trạm vào lúc giờ ngọ ba khắc, lúc mặt trời lên đỉnh đầu)

Bây giờ Hạ Thiên, sáng sủa, kiên cường, lạc quan, lại không muốn đi sủng nịch bất luận kẻ nào, kể cả Ôn Hi Thừa!

Thời điểm cô mang canh gừng bưng đến phòng ngủ, Ôn Hi Thừa hai tay ôm chân ngồi thẳng trên giường ngẩn người, ánh mặt trời nhàn nhạt xuyên thấu qua nửa bức màn che dừng ở trên người của anh, có cảm giác không vướng khói lửa nhân gian cô tịch.

Cô gõ cửa, anh ngẩng đầu nhìn lại, đáy mắt vẫn là dáng vẻ tươi cười nhu hòa, đầu gối trên cánh tay nói” có cho thêm đường phèn không?”

Cô cười cười đi qua đem chén canh đưa cho anh” có.”

Tiếp nhận chén, chàng trai lông mày đẹp chớp chớp nói” thật?”

Cô gật đầu” Không tin anh thử xem.”

Ôn Hi Thừa cười bưng chén bắt đầu uống, uống được một nửa, lông mày khẽ nhăn lên.

Nhìn anh muốn dừng lại cô nhẹ nói” không cho phép ngừng, uống một hơi hết, nếu không không có hiệu quả .”

Anh dừng lại một chút, giương mắt nhìn cô cứ thế trợn tròn mắt mà uống hết, đem bát sứ đặt ở trên tủ đầu giường, khuôn mặt nhăn nhó nói” thật cay!”

” không cay không dùng được, tốt lắm, anh bọc lấy chăn lại ngủ một giấc đi, em đi ra ngoài, có cái gì cần gọi em là được.” cô lấy chén quay người rời đi, thẳng đến khi ra đến cửa cũng không nghe thấy anh mở miệng kêu gì, cô cũng không quay đầu lại đóng cửa rồi đi ra.

Nhanh đến buổi trưa, cô vào phòng ngủ, trên giường chàng trai đ