Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323723

Bình chọn: 7.00/10/372 lượt.

ắp cái chăn dày đang ngủ say, trên trán có đổ mồ hôi thành một tầng mỏng, cô thử thử độ ấm, đã không quá nóng, sửa sang lại bỗng chốc không có muốn đánh thức anh.

Đi phòng bếp, cô mở tủ lạnh, tủ lạnh bên trong, tràn đầy sủi cảo, mỗi phần ăn được để cẩn thận trong từng túi một, cô cảm thấy trái tim có chút co rút lại một chút, lấy một túi ra.

Ngồi ở trên bàn cơm, cô từ từ ăn sủi cảo, không đầy một lát trước mắt liền mơ hồ.

Năm đó lễ mừng năm mới theo trở về nhà, Ôn Hi Thừa cứ ba ngày thì có đến hai ngày làm vằn thắn cho cô ăn, nhân thịt nhồi phong phú, rất nhiều đều là thứ cô muốn đều không nghĩ tới, có chút rất thành công, có chút rất thất bại, thế nhưng anh lại làm không biết mệt, hoàn toàn đem cô trở thành chuột bạch, cuối cùng xác định ba loại ngon nhất : rau cần thịt dê, trứng gà tôm bóc vỏ, rau nấm hương.

Anh xuất ngoại đêm hôm trước, bao hết rất nhiều rất nhiều sủi cảo, cô mỗi lần cơ bản cũng chỉ có thể ăn 10 cái, anh từng bước từng bước đếm xong cất vào trong túi giữ tươi, sau đó từng li từng tí bỏ vào tủ lạnh, cô nhớ được lần đó tổng cộng có 15 túi, cô ăn hơn nửa tháng mới tiêu diệt hết.

Về sau mỗi lần ăn sủi cảo cô đều sẽ nghĩ tới anh giả bộ chăm chú lúc làm sủi cảo mà thần sắc hạnh phúc, cho nên mới quyết định từ bỏ.

Bây giờ ngồi ở chỗ này lại một lần nữa ăn vào những viên sủi cảo anh làm cho cô, trong lòng là nồng đậm cảm động, muốn cởi chuông phải tìm người buộc chuông nói một chút cũng không sai, về sau thời điểm ăn sủi cảo, cô chắc chắn sẽ không đau long nữa.

Ôn Hi Thừa này một giấc ngủ thật lâu, trời chiều nhanh xuống núi mới từ phòng ngủ đi ra, cô đang đứng tại trên ban công nhìn xa xa ngẩn người, nghe được động tĩnh lúc xoay người anh đã đứng ở phía sau của cô.

Sắc mặt như cũ có chút tái nhợt, bờ môi cũng phát khô, anh cúi đầu nhìn cô cười cười nói” Anh ngủ cả ngày.”

Cô cũng cười gật gật đầu” trong khoảng thời gian này công việc mệt lắm không? Hay là dạ dày đau mà không biết.”

Anh lắc đầu, nhìn nhìn phương xa nói” Trời sắp mưa sao? có vài đám mây đen.”

Cô theo tầm mắt của anh nhìn sang, nghĩ nghĩ nói” có khả năng, dự báo thời tiết có bão .”

Ôn Hi Thừa không nói gì thêm lẳng lặng nhìn phía xa ánh nắng chiều, một lát sau nhìn cô nói” anh đói bụng, Tử Phi bọn hắn lúc nào trở về?”

Cô quay người đi về hướng phòng bếp” Bọn hắn ở bên ngoài ăn, sau đó đi xem phim, anh muốn ăn cái gì? Sủi cảo được không?”

” Anh muốn ăn mì sợi.” anh đi theo đằng sau cô thấp giọng nói.

Cô nghĩ một chút gật đầu” Em nhìn thấy trong tủ lạnh có mì trứng gà, nấu một gói đủ không?”

” Nửa gói là đủ rồi.”

” Được.”

Thời điểm cô nấu xong mì, Ôn Hi Thừa dựa vào cửa phòng bếp yên lặng nhìn cô, không gian nho nhỏ trong tràn ngập mùi thơm nhàn nhạt, cô không bởi vì anh nhìn chăm chú mà có bất kỳ bất an gì hoặc là xấu hổ, trong khoảng thời gian này trong lòng có ít bình tĩnh.

Trên bàn cơm, Ôn Hi Thừa cúi xuống ăn đến không cả nhìn thấy gương mặt, cô rót một chén nước ngồi ở bên cạnh anh nhìn anh từng miếng từng miếng nuốt vào.

Ăn được một nửa anh ngước mắt nhìn cô cười đến dị thường ôn nhu” Ăn thật ngon.”

Cô mím môi cười cười” Vậy ăn nhiều một chút, trong nồi còn.”

Anh trầm thấp lên tiếng tiếp tục ăn .

Ban đêm yên tĩnh, ngoài cửa sổ từng giọt mưa nhỏ tí tách, cô cùng Ôn Hi Thừa ngồi ở trong nhà ăn, không có nói chuyện với nhau, không khí ấm áp đã lâu, nếu như có thể, cô cỡ nào hy vọng 2 người có thể vĩnh viễn như vậy hài hòa ở chung, chưa đi qua, không nói chuyện tương lai, chỉ là như vậy ngồi yên lặng.

Kỳ thật hạnh phúc như vậy mới thật sự là điều cô mong muốn , đáng tiếc chỉ là ảo ảnh, tất cả hình ảnh đẹp đẽ đó khi trở về sự thật lập tức sẽ hoàn toàn tan vỡ, bọn họ không có khả năng vĩnh viễn sống ở trong giả thiết, mặc kệ nhiều khó khăn, đều muốn dũng cảm đi đến đối mặt sự thật.

Hơn chín giờ Lưu Ny Ức cùng Hạ Tử Phi vẫn chưa về, cô cũng chuẩn bị trở về, Ôn Hi Thừa kiên trì đưa cô về, giằng co trong chốc lát cô thỏa hiệp, anh đã quyết cô trên cơ bản không có một chút biện pháp phản kháng, lúc ra cửa cô nói” Sủi cảo trong tủ lạnh không đưa cho em cầm một ít về sao?”

Đang chuẩn bị đổi giày Ôn Hi Thừa nghe được lời của cô, mạnh mẽ chuyển đi qua, nhìn về phía ánh mắt của cô tràn đầy vui mừng lẫn sợ hãi.

Mũi của cô đau xót một chút nói” Em nhìn thấy có rất nhiều, em lấy mấy túi trở về đêm có cơm ăn.”

Ôn Hi Thừa nhìn cô không ngừng gật đầu, quay người đi về hướng phòng bếp, mở ra tủ lạnh, đem toàn bộ sủi cảo bên trong ra, để trong một cái túi lớn mang theo ra cửa, trên mặt giãn ra tràn ngập ý cười.

Nếu như như vậy có thể làm anh có thể mỉm cười từ nội tâm, cô nghĩ cô sẽ không keo kiệt mà cho !

Sáng sớm hôm sau cô đúng giờ rời giường, thời điểm đánh răng mới ý thức tới hôm nay không có chuyện gì, tâm mọc lên một tia thất vọng, bởi vì muốn lách vào giao thông công cộng, không kịp ăn điểm tâm tiện tay lấy một hộp sữa vừa muốn ra ngoài, chuông điện thoại di động vang lên, lòng của cô thẳng thắn rạo rực, thế nhưng khi thấy rõ người gọi, có cảm giác thất vọng chợt lóe lên rồi mất tích không dấu vết.

” Alo?”

” R


Polly po-cket