một ngàn vạn rồi, nếu ngay cả vòng thứ nhất đều làm không được, chi nhánh công ty Thượng Hải nhóm người này có thể trực tiếp cuốn gói rời đi.”
Cô kinh ngạc, đầu óc lập tức thanh tỉnh không ít, “10 triệu! Ôi trời ơi!! Bây giờ tiền boa đều cho được dữ dội như vậy sao?”
Phùng Tô Xuyên cười khẽ, “Hạng mục 1 tỷ, không có 50 triệu em nghĩ cũng đừng nghĩ.”
Cô cảm thấy rất hoang mang, giọng điệu có chút không tốt lắm nói: “Đã như vậy, chúng ta lại còn liều mạng như vậy làm cái gì, trực tiếp đập vỡ tiền cho rồi!”
Phùng Tô Xuyên nhìn cô lắc đầu, đứng dậy vỗ vỗ đỉnh đầu của cô, cười nói: “Đây là quy tắc ngầm ngành sản xuất bây giờ, đường đi đều trải tốt rồi,em mới có thể đổi lấy một cơ hội cạnh tranh công bằng, nếu không cũng chỉ có thể bị cướp phần, được rồi, những thứ này em cũng không cần rõ ràng, cũng không cần tán thành, chỉ cần làm tốt bản chức công việc của mình là được, anh đi nhìn xem tài liệu đấu thầu xong chưa, em lần nữa nghỉ ngơi một chút đi.”
Cô nhìn bóng lưng hắn quay người rời đi, đầu một mảnh mê man mịt mờ , bốn năm nay tài bồi Phùng Tô Xuyên đối với cô chưa bao giờ giữ lại gì, thế nhưng hắn lại chưa bao giờ để cho cô tham dự xã giao, với tư cách phụ tá của hắn cô không cùng hắn dự họp tiệc rượu một lần, bất kể là cùng chủ tịch công ty, Tống Dĩnh đã từng lại còn thay cô bênh vực kẻ yếu, đã nói nơi nơi đều một mình hắn chiếm, đối với mình lại cảm thấy hắn không phải là người như thế.
Giờ khắc này, cô suy nghĩ, có lẽ hắn là không muốn để cho cô đối với xã hội này sinh ra cảm xúc phản đối, dùng phương thức của mình đem cô bảo vệ, làm người làm việc sạch sẽ!
Phùng Tô Xuyên đem cô đưa về khách sạn, cô cảm giác mình toàn thân như mệt rã cả rời , con mắt đều không mở ra được rồi, hắn đi theo cô vào gian phòng, cô trực tiếp ngã xuống giường không nguyện ý cử động nữa, đầu óc choáng váng nặng nề, cảm thấy có người giúp cô cởi giày, giúp cô đắp chăn, khi trên mặt truyền đến ấm áp xúc cảm , cô mở mắt ra, nhìn thấy chính là một người đàn ông đang cầm khăn mặt giúp cô lau mặt, ngây thơ một chút, ngồi dậy.
Tiếp nhận khăn trong tay hắn, cô có chút lúng túng nói: “Tự em lau là được rồi.”
Phùng Tô Xuyên vẻ mặt bình tĩnh cười cười, vuốt vuốt tóc của cô, “Ngâm chân ngủ tiếp, anh đi, giữa trưa trở lại đón em.”
Cô nhẹ gật đầu không nói chuyện, chờ hắn sau khi rời đi, cô nhìn bên giường đặt chậu rửa mặt, bên trong tỏa ra nhiệt khí để cho trước mắt của cô không tỉnh táo, cô hít mũi một cái đem chân thả đi vào, cơ hồ là lập tức cô liền cho cảm thấy thân thể thoải mái rất nhiều, nhưng là tâm có chút khổ sở, cuối cùng cô không cách nào nữa thản nhiên tiếp nhận sự quan tâm của hắn rồi.
Phùng Tô Xuyên không phải một người dong dài, hắn hiện tại cử động như vậy, để cho cô cảm thấy rất hoang mang, là cô ban đầu nói không đủ rõ ràng sao? Cô giống như thật không có xác định rõ cự tuyệt hắn, chỉ nói là cô làm không được điều kiện tên kia kèm theo, cô đây muốn lại đi đến nói với hắn rõ ràng một chút được không? Nhưng nếu như hắn kỳ thật không có ý khác, chỉ là đem cô làm bằng hữu thì sao đây?
Hai chân của cô trong chậu phịch hai cái, nhìn giọt nước tràn ra cảm thấy phi thường khổ não, rốt cuộc lúc nào mới có thể đoán được tâm tư Phùng Tô Xuyên ah!
Cô không biết mình lúc nào ngủ , chẳng qua là cảm thấy giấc ngủ này cực kỳ lâu, mở mắt ra đầu tiên đập vào mắt chính là ngoài cửa sổ một mảnh cảnh sắc sáng lạn, ánh nắng chiều đem trọn cái chân trời nhuộm đỏ, xinh đẹp đến làm cho cô có chút mê muội, trong khoảng thời gian ngắn không biết người ở chỗ nào, thẳng đến một thanh âm trầm thấp mỉm cười vang lên.
“Rốt cục đã tỉnh.” Phùng Tô Xuyên ngồi ở cách đó không xa trên ghế sa lon, đưa tay nhìn đồng hồ rồi chuyển hướng cô, “Từ sáu giờ sáng đến bốn giờ chiều, suốt 10 giờ, em thật đúng là giỏi ngủ!”
Cô đầu óc còn không có hoàn toàn thanh tỉnh, ôm chăn,mền ánh mắt có chút mê ly nhìn hắn, một lát sau lay tóc ngồi dậy, “Em đói bụng!”
Người đàn ông trên salon đứng lên, thân hình thon dài cân xứng bọc lấy tầng một vầng sáng nhu hòa chậm rãi hướng cô đã đi tới, hắn xoay người lấy đôi dép lê đặt ở bên giường, nhìn cô cười, “Cũng đã đói bụng, rửa mặt một cái , chúng ta đi ăn cơm.”
Cô nhảy xuống giường, ngáp hỏi hắn: “Chúng ta tiến vào vòng tiếp theo không?”
“Vào.”
“Ah, buổi tối đó có phải có hoạt động chúc mừng hay không?”
Phùng Tô Xuyên gật đầu, trong ánh mắt có nhàn nhạt vuốt ve an ủi.
Cô nhíu mày, “Phiền quá à, đồng nghiệp chi nhánh công ty Thượng Hải đẳng cấp nháo số 1.”
Phùng Tô Xuyên nắm chặt lấy bờ vai của cô quay người, “Nhanh đi rửa mặt, buổi tối chúng ta một mình hành động, không theo chân cùng bọn họ.”
Cô mắt sáng rực lên một cái, quay đầu nhìn hắn, “Anh nói thật?”
“Nói nhảm!” Hắn trên đầu cô bắn một cái, quay người đi về hướng sô pha.
Cô sờ sờ cái trán, ngậm miệng đi về hướng buồng vệ sinh, đánh răng suy nghĩ, quan hệ của bọn cô rất vi diệu ah!
Buổi tối Phùng Tô Xuyên mang cô đi ăn món ăn hải sản, bên cạnh sông Hoàng Phổ, rất xa xỉ rất tráng lệ rực rỡ, sau khi ăn xong, thấy hắn đem hóa đơn bỏ vào bóp da, cô đem đầu q