ua nhìn nhìn, cười hì hì hỏi: “Này anh có thể trả chứ?”
Hắn sững sờ, sau đó nghiêng đầu xem cô, trong ánh mắt lộ vẻ giảo hoạt, “Em cứ nói đi?”
Cô quýnh, mò mò cái mũi, “Em đây bối tử ghét nhất đoán trò chơi với anh!”
Phùng Tô Xuyên cười to, như xách con gà con dắt lấy cô rời khỏi nhà hàng.
Ngồi trên xe, đi một đoạn đường, cô quay đầu hỏi hắn: “Không trở về nhà khách sao?”
Phùng Tô Xuyên làm biểu lộ rất khoa trương kinh ngạc, “Em rõ ràng còn nhận thức không phải trở lại đường về khách sạn? Thật là làm cho anh nhìn với cặp mắt khác xưa!”
Cô mắt liếc thấy hắn, “Anh một ngày không nói móc em sẽ chết ah!”
Hắn nín nghẹn cười, thân thủ muốn đập đầu của cô, cô né oán hận nói: “Đừng động thủ động cước , với anh không quen!”
Nét mặt của hắn cứng, dáng tươi cười nhạt một ít, thu tay lại, hắn nói: “Như thế nào không quen, dù sao anh cũng coi như bạn trai cũ.”
Cô quay mặt nhìn về phía ngoài cửa sổ, không để ý đến hắn nữa.
Trên đường đi bọn cô không nói chuyện với nhau, thẳng đến xe dừng ở một cái ngõ.
“Chúng ta đi đâu?”
“Quán bar!”
Cô trợn tròn tròng mắt, trực tiếp nuốt nước miếng, “Không phải chứ, lúc trước anh đã nói không cho em đi quán bar .”
Phùng Tô Xuyên ngoéo … một cái khóe miệng, nói: “Lúc trước anh là sợ em bị dạy hư.”
Cô đi theo hắn xuống xe, “Hiện tại không sợ rồi?”
“Hiện tại anh là chuẩn bị đem em dạy hư!”
“. . .”
Trong quán rượu tiếng người huyên náo, sân nhảy bốn phía là một vòng bàn vòng tròn, tìm cái chỗ ngồi xuống về sau, Phùng Tô Xuyên kêu nhân viên phục vụ chọn món.
Cô nghĩ muốn nước trái cây, bị hắn ngăn lại, cuối cùng hắn chọn một ly tên là “Ba la ba la” rượu cốc-tai.
(hồi trc có tìm được hình của món này, sau đó quên ko lưu giờ tìm lại trong vô vọng TT, nhớ là bên ly nước màu cam có quả bí ngô)
Một lát sau, đồ được bày lên, cô cầm một ly chất lỏng màu cam có chút mông lung, mà Phùng Tô Xuyên chính là màu xanh nhạt trong suốt, cô uống một ngụm , nghĩ nghĩ nói: “Có chút ngọt, hương vị cũng không tệ lắm, anh thì sao?”
Phùng Tô Xuyên cười khẽ, đem ly rượu giao cho cô, “Em nếm thử.”
Cô nhìn hắn một cái, bưng ly rượu lên thoáng nhấp một miếng, sau đó liền cau chặt lông mày.
“Uống không được?”
“Ừm, cùng rượu Bắc Kinh vị gần giống.”
Phùng Tô Xuyên rất cởi mở cười cười, bưng ly rượu quay người nhìn về phía sân nhảy.
Dưới đèn neon bóng người tích lũy động, nương theo tiếng nhạc mạnh mẽ, mọi người điên cuồng mà chuyển động thân thể của mình, giống như là muốn đem tất cả cảm tình bên trong đều phát tiết sạch sẽ.
Tại nơi quốc tế hóa đô thị lớn này, phải thừa nhận áp lực quá lớn, cô suy nghĩ dưới những thứ này quên hết tất cả mà phát tiết , ban ngày có lẽ là thành phần tri thức hoặc là kim lĩnh bên trong nhà cao tầng nào đó , từng thân thể của con người đều kéo căng một cây dây cung, không biết ngày nào đó sẽ đứt rời, cho nên bọn họ cần không ngừng mà cho mình giảm sức ép.
Cô khẽ cười cười rồi quay đầu, Phùng Tô Xuyên ngón tay thon dài nhẹ nhàng cầm ly rượu chuyển động, con mắt nhìn chằm chằm điểm phía trước nào đó, nhưng không có tiêu cự, hắn thừa nhận áp lực không thiếu so với những người này, nhưng cô chưa bao giờ thấy hắn thất lễ thái độ qua, càng đừng nói cùng loại với như vậy phát tiết, cho dù là hiện tại, ngay cả nội tâm của cô cũng bắt đầu xao động, mà trên mặt của hắn nhưng như cũ duy trì lấy bình tĩnh.
Ngụy trang, đã trở thành một loại tập quán, cô thật sự hoài nghi hắn bộ mặt kết cấu đã muốn đã xảy ra căn bản tính thay đổi, những hỉ nộ ái ố kia công năng phỏng chừng đều thoái hóa không sai biệt lắm.
“Chắc không phải cảm thấy anh bên cạnh rất mê người?” Phùng Tô Xuyên không có quay đầu, khóe miệng ôm lấy một vòng cười yếu ớt, khàn khàn nói trong không khí kích nho nhỏ rung động.
Cô trừng hắn, uống một ngụm rượu, “Tự phụ!”
Phùng Tô Xuyên nhìn cô liếc mắt một cái, đặt ly rượu xuống, chuyển giật cái ghế mặt hướng cô, “Hỏi em 1vấn đề?”
“Cái gì?”
“Em thật sự cảm thấy cùng Ôn Hi Thừa có thể một lần nữa bắt đầu?”
Cô sửng sốt một chút mân chặt bờ môi không nói lời nào.
Hắn tự tay đẩy cánh tay của cô, “Anh đặc biệt nhớ biết rõ em là suy nghĩ như thế nào, ban đầu hắn không nói một tiếng rời đi, vài năm kia em là như thế nào tới, phỏng chừng không có người nào so với anh rõ ràng hơn, đã muốn bốn năm qua đi rồi, em xác định đối với tình cảm của hắn không có biến chất?”
Cô không còn nói lời nào.
“Kia đổi lại vấn đề, thành thực nói với anh, có yêu anh không?” Ánh mắt của hắn nhìn về phía phía trước, giọng điệu bình tĩnh không có sóng.
Cô kinh ngạc, quay đầu nhìn hắn, một lát sau dùng rất nhỏ thanh âm nói: “Khả năng không có .”
Bên cạnh quay đầu, con mắt híp híp, có chút âm lãnh nói: “Vậy em ban đầu tại sao phải đáp ứng anh? Rõ ràng là chơi anh? !”
Cô nuốt một ngụm nước bọt, tránh đi ánh mắt sắc bén, uống một hớp rượu lớn đè ép an ủi, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Anh gần đây cường đại như vậy, lại biết ăn nói, anh cũng không phải không biết mình đàm phán kỹ xảo cỡ nào tinh xảo, em tại sao có thể là đối thủ của anh, hơn nữa, dùng tính cách của anh làm sao sẽ cho phép em không đồng ý,