ị như vậy dáng người mặc áo ngực nhìn được không?”
“Vậy chị tốt nhất khoác thêm áo choàng.”
“Chị cũng cảm thấy thế, chị tia được một bộ hồng nhạt , sau khi tan việc em theo giúp chị đi thử một chút.”
Cô không nói gì, “Tỷ tỷ, chị đã hai mươi tám rồi, lại còn mặc hồng nhạt , chị để cho những sinh viên kia vừa tốt nghiệp làm sao kham nổi ah, chị phải cụ thể một ít, mặc màu vàng nhạt đi, trang nhã một ít, em buổi tối nếu không có gì sẽ theo chị đi, OK?”
Tống Dĩnh liếc mắt trừng cô một cái, sau đó níu lại cánh tay của cô, nhìn quanh khắp nơi mới hạ giọng nói: “Hiện tại trong công ty bàn tán em cùng lão đại của em có gian tình có phải thật vậy hay không?”
Ngụm súp trong mồm cô chỉ kém chưa phun ra ngoài, điều chỉnh lại tâm tình, “Đương nhiên không phải, em cùng hắn quen biết suốt bốn năm, nếu có sớm đã có, còn chờ tới bây giờ sao.”
“Có phải quan hệ của 2 người có quá thân mật không, chị nhiều lần tại phòng giải khát chứng kiến hắn đối với em động thủ động cước .”
Cô nổi giận, “Cái gì gọi là động thủ động cước? Hắn không phải gõ đầu của em, chính là đánh ót, cái loại mạnh yếu này tuyệt đối không mang theo một chút mập mờ!”
Tống Dĩnh bĩu môi, “Dù sao chị cảm thấy được các ngươi cố gắng mập mờ, hắn có yêu cầu em làm bạn gái hay không?”
Cô nghiêng đầu nghĩ nghĩ nói: “Còn chưa có nói với em, nhưng, chị phải biết rằng quy định của công ty rất cứng nhắc, nếu là hắn cầm chức vụ quản lý kinh doanh tới dọa em, em không có cách nào nói NO .”
Tống Dĩnh chớp tròn mắt căng mắt nhỏ nhìn cô nịnh nọt cười cười, “Như vậy đi, em nếu giúp chị thuyết phục lão đại của bọn chị mời chị làm bạn nhảy, chị về bác bỏ tin đồn!”
Cô đứng lên, “Em nói rồi, em cũng giúp chị đưa tới, nhưng quyền quyết định là ở hắn, em cùng lão đại bọn em chính trực không sợ gian tà, không cần bác bỏ tin đồn!”
Tại lúc Tống Dĩnh oán hận trong ánh mắt, cô nàng nheo nheo mặt tròn nhỏ nhắn cười chạy đi.
Lên lầu thời điểm đi ngang qua bộ phận thiết kế, cô nghĩ không muốn đi vào, trở lại chỗ ngồi, đem thỉnh cầu của Tống Dĩnh thông qua MSN cho Ôn Hi Thừa, trước sau như một không có hồi âm.
Tin tức truyền ra từ tiệc tối, cô đã thỉnh cầu anh 10 lần rồi, Ôn Hi Thừa hết thảy không đáp lại, cô nghĩ anh hẳn là giận cô rồi.
Thời điểm Phùng Tô Xuyên nói với cô để cô làm bạn nhảy của hắn, cô chỉ do dự vài giây liền đáp ứng, hắn nói đã giúp cô chuẩn bị lễ phục, cô cũng không chối từ.
Thời điểm năm đầu tham gia tiệc cuối năm, cô mới đến công ty chưa tới nửa năm, nào biết đâu rằng cái gì lễ phục, mặc một bộ áo lông, tại cửa ra vào vừa vặn gặp Phùng Tô Xuyên được một thân quần áo tây màu xám bạc, tác phong nhanh nhẹn bộ dạng làm cho cô có một chút thất thần, hắn nhìn cô vài giây đồng hồ, vẻ mặt ý cười mím môi lắc đầu, sau mang cô đi đến cửa hàng, mua một chiếc váy ngắn màu trắng tinh trên ngực có đính lá sen, giá cả đừng nói là lúc ấy ngay tại lúc này cũng làm cho cô líu lưỡi.
Tiệc tối kết thúc cô đem váy ngắn trả lại cho hắn, hắn đương nhiên không muốn, chỉ nói là công ty này chi trả, mà cô rõ ràng còn tin, có thể thấy được cô là cỡ nào tín nhiệm hắn ah!
Trước giờ Lễ Giáng Sinh, Hạ Tử Phi cùng Lưu Ny Ức như thường lệ có xã giao, cô vẫn như cũ lựa chọn tăng ca, Phùng Tô Xuyên sau khi tan việc rời đi, cô ngồi ở văn phòng, mở nhạc, hoàn thành một phần báo giá mặc dù không phải rất vội, tâm có chút tâm thần bất định bất an chờ mong, khi Ôn Hi Thừa xuất hiện ở cửa phòng làm việc, cô cả ngày tâm tình bất ổn lập tức bình phục rất nhiều.
Anh đi tới nhìn thoáng qua văn phòng đã tắt đèn, cau mày nói: “Như thế nào một mình em lại tăng ca? Anh ta đâu?”
Cô cười cười ngửa đầu không có trả lời vấn đề của anh, “Anh thì sao? Cũng là tăng ca? Em nhớ được gần đây không có công việc gì gấp gáp nha.”
“Không muốn về, bọn họ cũng không ở đây, không có ý nghĩa.” Thanh âm của anh nhẹ nhàng theo sau tiếng thở dài.
Cô nói: “Ừ.”
Vài giây trầm mặc, anh nói: “Ăn cơm tối chưa?”
Cô lắc đầu.
“Muốn ăn cái gì, anh đi mua về .”
Cô hít sâu một hơi, đem văn bản cất giữ cẩn thận, tắt máy vi tính đứng dậy, “Không cần, chúng ta đi ra ngoài ăn đi.”
Ôn Hi Thừa tròng mắt đen nhánh hiện lên một tia ánh sáng, thân thể anh đứng thẳng, đưa tay bỏ vào trong túi áo, khẽ gật đầu, lúc xoay người trên mặt đã có ý cười ôn hòa.
Bởi vì cả 2 không có dự định, cho nên rất nhiều nhà hàng đều không có chỗ ngồi trống, cuối cùng đi đến một quán thịt dê trong hẻm nhỏ, mùa đông hai người muốn một nồi lẩu, tái chín có chút rau trộn, cảm giác cũng rất ấm áp.
“Các người lại cãi nhau?” Ôn hi thừa đem vài miếng thịt dê bỏ vào trong chén của cô, thấp giọng hỏi .
“Không.” cô thản nhiên đáp lời.
“Anh ta có xã giao?”
“Không biết.”
Anh ngẩng đầu nhìn cô, trong mắt có hoang mang, nhíu mày nói: “Giáng Sinh cũng không ở cùng em sao?”
Cô cười cười, cúi đầu nói: “Hàng năm ngày này em đều tăng ca, anh ấy biết rõ.”
Ôn Hi Thừa sững sờ, hầu kết giật giật, có chút khó khăn nói: “Vì sao?”
Cô ngẩng đầu nhìn anh, “Bởi vì bốn năm trước anh cho em một cái lễ Giáng Sinh quá mức tốt đẹp, không, phải nói một phần quá mức tốt đẹp đó chín