Insane
Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324572

Bình chọn: 9.5.00/10/457 lượt.

ến luyến tâm chỉ còn lại có điềm mật, ngọt ngào.

Đi hai con đường, Ôn Hi Thừa hôn một chút gương mặt của cô, nói: “Buổi tối tiệc rượu làm bạn gái anh đi.”

Cô trên lưng anh hướng lên trên trèo, “Em đã đáp ứng quản lý của em rồi.”

“Thoái thác hắn!”

Cô liếc mắt, “Sao có thể chứ! Đắc tội hắn, em về sau liền không có một ngày tốt lành trôi qua đâu.”

Ôn Hi Thừa đứng lại, quay đầu nhìn cô, vẻ mặt ủy khuất, “Anh đây làm sao bây giờ?”

Cô nghiêng đầu nghĩ nghĩ, cười hì hì nói: “Nhiều yêu cầu như vậy, anh tùy tiện đáp ứng một cái thì tốt quá rồi!”

Anh hé mắt, “Còn dám nói? ! Toàn những chuyện vớ vẩn, cẩn thận sau này anh thu phục em!”

Cô le lưỡi, không có phản bác, một lát sau cô nói: “Nếu không mời Tống Dĩnh làm bạn gái đi?”

“Tại sao là chị ấy?”

“Chị ấy uy hiếp chứ sao.”

Ôn Hi Thừa bật người cứ vui vẻ rồi, “Em còn rất giảo hoạt, coi như hết, anh ứng phó không được.”

Cô đem mặt tiến đến trước mắt anh, “Vậy anh không phải muốn chiếc bóng cô đơn? Đáng thương quá ah!”

Anh mặt không thay đổi nói: “Em có thể lại lần nữa nhìn cho hả hê một chút!”

Cô mở trừng hai mắt ngậm miệng lại, gối lên trên bờ vai anh gầy gò nhìn trời trăng sáng, cười khe khẽ.

Lúc này đây cô vững tin chính mình rốt cục bắt lấy được hạnh phúc, bốn năm chờ đợi, từng đã là đau xót gần chết, đều bù không được một câu “Anh yêu em!” đã từng bỏ qua, may mắn tình yêu còn tiếp tục, anh không đính hôn, cũng không có vị hôn thê nào đó, trở lại tới tìm cô, mà cô như cũ yêu anh, vậy cùng một chỗ thôi.

Cô tin tưởng cuối cùng có một ngày anh sẽ đối với cô mở rộng cửa lòng, nói cho cô biết tại Mĩ bốn năm kia rốt cuộc xảy ra chuyện gì!

Tiệc tối định tại lúc tám giờ tối, cô cùng Phùng Tô Xuyên đến, hết thảy đều đã bố trí thỏa đáng.

Đại sảnh khách sạn tráng lệ, ánh sáng từ chiếc đèn 5 màu khiến ánh mắt cô có chút không mở ra được, cô lấy tay ngăn cản, nghe được người đàn ông bên cạnh cười khẽ hai tiếng.

“Cười cái gì?”

“Một chút khí chất cũng không có, một chút đẳng cấp cũng không hơn!” Phùng Tô Xuyên cúi đầu nhẹ nhàng cười chế nhạo nói.

Cô chỉnh lại bộ âu phục vàng nhạt trên người, ưỡn ngực ngẩng đầu, nhìn thẳng ánh mắt của hắn, “Như vậy được chưa?”

Phùng Tô Xuyên tiếp tục cười cười, lập tức trên tay cô là cánh tay của hắn.

Cô có chút ngẩn người một cái, “Anh đừng kéo tay của em, bị người ta thấy không tốt.”

“Bị người nào thấy không tốt, hả?”

Cô trừng hắn, “Không cho phép lấy em làm trò cười! Em sẽ trở mặt đấy!”

Hắn đưa một ly rượu sâm banh cho cô, lôi kéo cô đi về hướng khu tiệc đứng, “Có chất lượng tốt, còn sợ người ta nói sao? Đừng có lại trừng anh, một bức tượng kiều nộ như vậy, làm anh có cảm giác xúc động phạm tội, hiện tại thật là xem như phạm tội!”

Cô nghe đến thanh âm hắn trong tiêu điều, cắn cắn bờ môi buông cánh tay của hắn ra, hướng hắn làm cái mặt quỷ đi lấy đồ ăn.

Mấy phút sau cảm giác được có gì đó không đúng, cô quay đầu nhìn sang, sau đó mà bắt đầu cười ngây ngô.

Ôn Hi Thừa một thân quần áo tây vàng nhạt xuất hiện ở cửa ra vào, cái loại khí chất ôn nhuận này có chút nhan sắc thêm trên người anh càng tô đậm vô cùng tinh tế, ngũ quan xinh xắn, khuôn mặt anh tuấn, khí chất ưu nhã , làm anh rất nhanh trở thành tiêu điểm.

Anh một tay để ở trong túi áo nhìn nhìn khắp nơi, gặp tầm mắt của cô, trên mặt xuất hiện ý cười nhu hòa, đi qua đến gần nữ đồng sự hàn huyên vài câu, tác phong nhanh nhẹn của vương tử như trong cổ tích hướng phía cô đi tới.

Cô liền như một cô bé lọ lem vừa xuống xe ngựa bí đỏ, suy đoán một hồi có chút tâm thần bất định, có chút vui mừng trong lòng ngơ ngác đứng tại chỗ chờ anh tới gần.

Bả vai bị ai đó nắm, cô quay đầu có chút bất mãn nhìn về phía Phùng Tô Xuyên.

Hắn cười khẽ, nhìn thoáng qua Ôn Hi Thừa đứng trước mặt vài bước, ghé sát tai cô thân mật nói nhỏ: “Đêm nay, em là bạn gái anh.”

Cô áo não liếc mắt, vẻ mặt vô tội nhìn Ôn Hi Thừa, còn đối với nét mặt chàng trai trong mắt cũng không có khó chịu, khẽ mỉm cười cùng Phùng Tô Xuyên chào hỏi, biểu lộ đúng mực, rất có phong phạm của một vị đại tướng quân.

Lúc rời đi anh đột nhiên nghiêng thân tới gần cô, trầm thấp nói: “Đừng uống rượu, sau khi kết thúc anh đưa em về.”

Cô quay đầu nhìn ánh mắt chứa đầy nhu tình, ngơ ngơ ngẩn ngẩn cứ thế cười gật đầu.

Ôn Hi Thừa sau khi rời đi, ôm cánh tay của cô cũng buông lỏng ra, Phùng Tô Xuyên hừ lạnh một tiếng, lúc xoay người, nói: “Hạ Thiên, em thật sự là có khả năng!”

Cô quýnh rồi, dẫn theo làn váy như một chó xù đi theo phía sau hắn, “Lão đại, ngài đừng sinh khí ah, phải biết rằng tình đến tự nhiên trong lòng cũng ngọt ngào, đó là thân bất do kỷ nha!”

“Im miệng!”

Cô cười hắc hắc hai tiếng, nịnh nọt giúp hắn hướng trong bàn ăn gắp thức ăn, lừa một hồi lâu, hắn mới chịu để con mắt nhìn cô, chỉ là quay người nhìn thấy trong bàn ăn toàn là rau, thở dài một hơi, vẻ mặt thất bại.

Tiệc tối mở màn, Trương tổng phát biểu, sau đó là Phùng Tô Xuyên, có thể thấy được hắn ở công ty tuyệt đối là nhân vật hết sức quan trọng, cô đứng ở trong góc ẩn nấp bưng nước trái cây, ánh mắt cũng không có dừng ở trên đài nhìn người đàn