về phía sau lưng của cô, âm thanh phát ra từ cuống họng nói: “Hạ Thiên, em như vậy anh nhìn rất sợ hãi.”
Cô thở phào một hơi, nói: “Em không sao rồi, cảm ơn anh!”
Phùng Tô Xuyên ôm bờ vai của cô để cho cô tựa ở trên người của hắn, nhẹ nói: “Có lạnh không? Anh hút xong điếu thuốc sẽ đưa em về.”
Cô nhẹ gật đầu không nói chuyện.
Vài giây sau, hắn còn nói: “Phát hiện em rời đi, hắn theo anh cùng nhau chạy ra, có lẽ là có hiểu lầm gì, muốn gọi điện thoại cho hắn không?”
Cô lắc đầu, nhìn ngoài cửa sổ nhẹ nói: “Lần này, em rốt cục có thể triệt để giải thoát rồi, lão đại, em có cảm giác như sống lại, về sau, em có lẽ sẽ không khó qua, rất tốt!”
Phùng Tô Xuyên trố mắt chỉ chốc lát, vuốt vuốt tóc của cô, cười nói: “Không khó qua là tốt rồi, hết thảy đều sẽ là quá khứ.”
Cô nhẹ nhàng đáp lời, sau đó liền nở nụ cười, ai nói Hạ Thiên không cách nào quên Ôn Hi Thừa, đó là bởi vì còn có hy vọng, khi chỉ còn lại có tuyệt vọng, những ký ức kia cũng liền cùng nhau tiêu tán!
Phùng Tô Xuyên đem cô đưa đến căn hộ là hơn 2h trời đã sắp rạng sáng , thấy bên cạnh con xe màu đen chính là cái bóng dáng thon dài kia, cô lại không cảm thấy kinh ngạc cũng không có phẫn nộ, tâm một mảnh bình tĩnh.
Ôn Hi Thừa nghe thấy thanh âm quay đầu lại, nhìn thấy cô, anh bóp tắt tàn thuốc chạy tới.
“Hạ Thiên!” Thanh âm của anh thâm trầm lợi hại, trong mắt tràn đầy bất an.
Phùng Tô Xuyên buông ra cánh tay đang ôm cô, nói: “Các người nói chuyện, tôi đi hút điếu thuốc.”
Cô níu lại góc áo của hắn, “Không cần.” Sau đó chuyển hướng Ôn Hi Thừa, “Đã muộn, tôi nghĩ nên trở về nghỉ ngơi trước.”
Anh cản trở đường đi của cô, có chút vội vàng nói: “Hạ Thiên, anh không có lừa em, anh thật không có cùng cô ấy đính hôn, lần 4 năm về trước ông nội từng gạt anh âm thầm muốn đính hôn cho anh với cô ấy nhưng sau khi anh phát hiện anh liền rời đi, về sau anh có nghĩ tới rất nhiều biện pháp về nước, nhưng chưa từng thành công, lại lần nữa về sau đã xảy ra một việc, Amy giúp anh rất nhiều, cho nên…”
Cô khoát tay cắt ngang lời nói của anh, mỗi chữ mỗi câu nói: “Anh không cần theo tôi giải thích, mặc kệ anh cùng với ai đính hôn, có đính hôn hay không, cũng không cần cùng tôi giải thích, Ôn Hi Thừa, về sau, anh cũng không còn là bằng hữu của tôi!”
Thanh âm của cô bình tĩnh không có sóng, nhìn về phía ánh mắt của anh cũng như thế.
Đối diện trong mắt của chàng trai là khiếp sợ cùng khủng hoảng không nói ra được, Ôn Hi Thừa có chút kích động bắt lấy hai vai của cô dùng sức nắm, “Hạ Thiên, em hãy nghe anh nói, không phải anh không giải thích với em, thật sự không biết nói như thế nào, nếu như em chịu nghe, anh hiện tại sẽ nói cho em biết bốn năm trước xảy ra chuyện gì, anh toàn bộ đều nói cho em biết, chúng ta tìm một chỗ nói chuyện được không?”
Cô cố gắng thoát ly khống chế của anh, hướng bên cạnh né nhìn anh nói: “Tôi không có hứng thú, cũng không muốn biết, về sau trừ phi chuyện công việc tôi không muốn lại lần nữa với anh có bất kỳ tiếp xúc, hy vọng anh có thể khống chế tâm tình của mình, nếu như làm không được, tôi sẽ từ chức, sẽ rời khỏi cái thành phố này.”
Cô không có bất kỳ lưu luyến xoay người, đi hai bước, lại quay đầu lại nhìn anh, nghĩ nghĩ nói: “Tôi chỉ là muốn sống được thoải mái một ít, hy vọng anh có thể thành toàn, cảm ơn!”
Trở lại căn hộ, Phùng Tô Xuyên không lập tức rời đi, cô đem lễ phục thay, đi ra thấy hắn lẳng lặng đứng ở trên ban công, thân hình cao ngất dưới ánh trăng có vẻ càng thêm cao to.
Cô rót hai chén trà sữa qua, nhìn thoáng chiếc xe dưới lầu biến mất trong bóng đêm cùng người đàn ông đứng ở bên cạnh, đem ly đưa cho hắn.
Phùng Tô Xuyên tiếp nhận, xoay người tựa ở trên lan can ngăn trở tầm mắt của cô.
“Có lẽ hắn nói là thật.”
“Thì tính sao, không liên quan gì tới em!”
Phùng Tô Xuyên gật gật đầu, đứng thẳng thân thể, “Về phòng đi, gió lớn.”
Cô quay người đi theo hắn rời đi, ánh mắt lại không nhìn về phía dưới lầu nữa.
Phùng Tô Xuyên sau khi rời đi, cô nằm ở trên giường nhìn chằm chằm trần nhà ngẩn người, trên người cảm thấy rất lạnh, rất đau, trên thực tế cô cũng không biết ở đâu đau, chẳng qua là cảm thấy rất khó chịu, trong đầu của cô trống rỗng, cự tuyệt suy nghĩ bất cứ chuyện gì, bỗng nhiên có đoạn ngắn hiện lên, cảm giác có thể cũng chỉ có hai từ: trái tim, băng giá!
Nếu như nói thời điểm bốn năm trước cô bị Ôn Hi Thừa vứt bỏ, là đau xót muốn chết, nghĩ đến từng đã là tốt đẹp, sẽ lệ rơi đầy mặt không cách nào tự kềm chế lời…, hiện tại thì là tâm như tro tàn, kỳ thật, bốn năm nay trong lòng của cô vẫn còn có một chút tâm ý may mắn, đó chính là Ôn Hi Thừa không có hôn thê, mà anh lúc trở về ngày hôm sau cũng chính miệng theo cô thừa nhận không có đính hôn, cô đối với anh tất cả cảm tình toàn bộ đều dựa trên cơ sở này, cho nên khi một công chúa sống sờ sờ đứng ở bên cạnh hoàng tử, cô bé lọ lem mộng liền triệt để tan vỡ, tín nhiệm, hứa hẹn, đau lòng, không muốn hết thảy theo đó biến mất, tuy rằng cô không muốn thừa nhận, nhưng là cô biết rõ đáy lòng oán hận bị tỉnh lại, đúng vậy, hiện tại nghĩ đến tên người ấy, cô tấ