một bước về phía trước đỡ lấy cánh tay của anh, nhìn cô cùng Lưu Ny Ức nói: “Ngày hôm qua tại tiệc tối nghe dady nói tôi cũng rất khiếp sợ, tôi cùng Hi không có đính hôn, I promise!”
Lưu Ny Ức hừ lạnh một tiếng không nói chuyện, trong lòng của cô chỉ còn lại có bực bội, không nói chuyện ngồi ở cái ghế mặt xoay hướng nơi khác, Hạ Tử Phi đi tới đỡ Ôn Hi Thừa ngồi xuống, thấp giọng hỏi: “Sắc mặt sao khó coi như vậy? Chỗ nào không thoải mái?”
Ôn Hi Thừa cúi đầu nhẹ nhàng phe phẩy, Amy nhìn Hạ Tử Phi nói: “Nhận được tin nhắn , Hi đang ở phòng khám bệnh treo nước, còn tới một nửa chai nước anh ấy liền rút kim tiêm chạy tới.”
Ngữ khí của cô ấy có nhàn nhạt oán trách, cô cúi đầu nhấp một ngụm trà, nếm đến toàn bộ là đắng chát.
Hạ Tử Phi đặt mông ngồi ở bên người Ôn Hi Thừa, cánh tay khoác trên bờ vai anh, nhìn Amy cười cười nói: “Tiểu mỹ nữ đây là đang trách tôi sao?”
Amy sững sờ, nhìn Ôn Hi Thừa liếc mắt một cái không nói chuyện.
Hạ Tử Phi tiếp tục cười, vỗ vỗ bả vai Ôn Hi Thừa bả vai, nói: “Sớm biết mày sẽ mang theo vị hôn thê dự họp như vậy, đánh chết tao cũng sẽ không bán đứng Hạ Thiên, huynh đệ ah, chúng ta thật sự là đã tách ra lâu lắm rồi, ngay cả một ít ăn ý cũng không có.”
Nói xong hắn quay đầu nhìn về phía Lưu Ny Ức, ” Buổi tối anh với em cùng nhau đi, đến mai phải đi tìm một phòng ở lớn chút, để cho Hạ Thiên cùng chuyển đến ở, anh này không có vị hôn thê chỉ có thể dựa vào bằng hữu mà sống!”
Cô cúi đầu ngoéo … một cái khóe miệng, thấy Ôn Hi Thừa trên trán nhễ nhại mồ hôi lạnh theo gương mặt chảy xuống, cảm giác rất thoải mái.
Chúng bạn xa lánh cũng chẳng qua như vậy mà thôi, anh đã có bằng hữu mới, chính là người yêu, họ đây cũng nên tránh đi, sau này, anh đi đường dương quan của anh, bọn họ đi cầu độc mộc của mình, không còn có quan hệ gì nữa!
Hạ Tử Phi sau khi nói xong an vị trở lại bên người Lưu Ny Ức, Amy ngồi ở bên người Ôn Hi Thừa không ngừng hỏi anh có sao không, mà Ôn Hi Thừa không có bất kỳ đáp lại, chỉ là lẳng lặng nhìn cô.
Một bữa cơm, mọi người không có nói chuyện với nhau, cô ăn rất no, sau khi ăn xong vỗ vỗ tay đứng lên, không có nhìn Ôn Hi Thừa liếc mắt một cái cầm túi xách cùng Lưu Ny Ức đi ra khỏi ghế.
Thời điểm bọn họ đang bắt taxi, Hạ Tử Phi ôm lấy Ôn Hi Thừa đi ra, Ôn Hi Thừa cúi thấp đầu cả người không có một tia khí lực tựa ở trên người của hắn, Amy sốt ruột sắp khóc rồi.
Cô đứng ở ven đường lạnh lùng nhìn họ, trên mặt không có bất kỳ biểu lộ.
Bọn họ đi tới, Hạ Tử Phi nói: ‘’ Em, giúp tiểu mỹ nữ đón xe.”
Lưu Ny Ức mím môi có chút không tình nguyện, Hạ Tử Phi trừng mắt liếc Tiểu Ny một cái, “Nhanh lên một chút!”
Cô níu lại cánh tay Lưu Ny Ức , “Tao đi đây.”
Đón được xe, Hạ Tử Phi đối với Amy nói: “Tiểu mỹ nữ, cô đi về trước đi, tôi sẽ đem người đàn ông của cô trở lại căn hộ.”
Thời điểm hắn nói đến “Người đàn ông của cô”, Ôn Hi Thừa cau mày giương mắt nhìn cô, cô khẽ mỉm cười bỏ qua một bên mặt nhìn về phía xa xa.
Amy không nhúc nhích, quật cường bướng bỉnh nhìn Hạ Tử Phi.
“Amy em trước trở lại khách sạn, tối nay anh gọi điện thoại cho em.” Ôn Hi Thừa cố sức ngồi thẳng lên nhìn nàng ôn nhu nói.
Amy sau khi rời đi, bọn họ lại đón một chiếc xe, cô trực tiếp ngồi ở phía trước, Hạ Tử Phi nhìn cô thở dài một tiếng vịn Ôn Hi Thừa vào chỗ ngồi phía sau, Lưu Ny Ức lần lượt theo Hạ Tử Phi lên xe.
Báo địa chỉ căn hộ Ôn Hi Thừa, cô quay đầu nhìn về phía chỗ ngồi phía sau, Ôn Hi Thừa ôm thân thể ghé vào trên đùi Hạ tử Phi, cô đều có thể nhìn đến thân thể của anh rung động, nghĩ nghĩ nói: “Nếu không đi bệnh viện đi?”
Hạ Tử Phi không nói chuyện, Ôn Hi Thừa thanh âm phát run truyền đến: “Không cần, anh không sao.”
Cô không nói chuyện xoay người nhìn về phía ngoài cửa sổ, ánh trăng đem cái thành phố này điểm xuyết dị thường xinh đẹp, mà trong lòng của cô lại là một mảnh màu xám!
Trở lại căn hộ, Hạ Tử Phi vịn Ôn Hi Thừa vào phòng ngủ, Lưu Ny Ức trở lại gian phòng thu dọn đồ đạc, cô ngồi ở trên sô pha xem tivi.
Hạ Tử Phi ra ngoài liền trực tiếp ngồi ở bên cạnh của cô, móc ra một điếu thuốc, cũng không nói lời nào, trong đầu buồn bực rút ra.
Mấy phút đồng hồ sau Lưu Ny Ức dẫn theo vali đi tới thúc giục Hạ Tử Phi đi thu dọn.
Hạ Tử Phi dập tắt điếu thuốc, nhìn cô nói: “Hắn khó chịu lợi hại, anh sợ gặp chuyện không may, lưu lại chiếu cố hắn.”
Cô gật đầu, đứng lên đối với Lưu Ny Ức nói: “Chúng ta đi thôi.”
Thời điểm đi qua bàn trà, Hạ Tử Phi nói: “Hạ Thiên, thật sự ngay cả bằng hữu cũng không thể làm sao? Không thể niệm tình tám chín năm cảm tình sao!”
Cô cười cười nói: “Không lâu như vậy, nhiều lắm chỉ là bốn năm, Tử Phi, anh có thể không cần đi .”
Hạ Tử Phi còn chưa nói lời nói, Lưu Ny Ức hừ lạnh một tiếng: “Anh không chuyển, về sau liền khỏi phải tới tìm tôi!”
Cô khoát khoát tay Hạ Tử Phi lôi kéo Lưu Ny Ức trực tiếp rời đi.
Buổi tối cô cùng Lưu Ny Ức nằm ở trên một cái giường cho tới khuya, đợi cô ấy ngủ, cô nhẹ nhàng đứng dậy khoác áo khoác đi ra phòng ngủ, rót một ly sữa bò đi đến trên ban công, nhìn trăng sáng, nước mắt chậm rãi chảy ra.
Hóa ra thương tổn anh cô còn
