Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324635

Bình chọn: 8.5.00/10/463 lượt.

h là mối tình đầu, tốt đến cả đời em cũng không cách nào quên, nhưng lại là tại thời điểm hoàn mỹ lại đẩy em xuống vực, em không dám đi nhớ lại, rất sợ hãm ở bên trong lại ra không được, em đây lại thật sự là không biết rõ mình hô hấp như thế nào để đi qua.”

Ôn Hi Thừa chậm rãi cúi đầu, nồi lẩu trong sương mù đem tầm mắt của cô chặn lại, cô vẫn cười, trước mắt lại càng ngày càng mơ hồ, bốn năm nay chờ đợi, hiện tại cô rốt cục có thể đối với anh nói ra suy nghĩ ẩn giấu ở đáy lòng, áp lực bị đè nén bao năm nay, rốt cục phóng thích ra ngoài, cô cảm giác cả người thoáng cái dễ dàng rất nhiều.

Qua thật lâu, chàng trai đối diện rốt cục ngẩng đầu, trên mặt của anh là dáng vẻ tươi cười nhẹ nhàng ôn nhu, đáy mắt nhúc nhích ngọn lửa nóng bỏng, tình cùng yêu say đắm sâu như vậy không có bất kỳ che lấp, ánh mắt sáng quắc của anh nhìn cô, giương nhẹ khóe miệng nói: “Em tại sao có thể liên tục sống ở trong hồi ức, hôm nay anh tới giúp em quên!”

Từ nhỏ ngõ nhỏ đi ra, Ôn Hi Thừa không lái xe, kéo cô tới đường cái, anh mặc áo gió mỏng tối màu, khăn quàng cổ ô vuông đen quấn cổ hai vòng, phối hợp với khuôn mặt anh tuấn, như minh tinh điện ảnh: đặc biệt đẹp mắt.

Tay của cô bị anh nhẹ nhàng nắm bao trong lòng bàn tay sau đó đặt ở trong túi áo khoác ngoài , anh vuốt vuốt ngón tay của cô, thỉnh thoảng nắn thử hoặc là kiểm tra, cử động thân mật mập mờ như vậy làm cho trong lòng của cô ngứa một chút, dần dần nổi lên gợn sóng.

“Chúng ta đi đâu?”

“Một quán bar đặc biệt.”

Cô có chút hoang mang, “Có cái gì đặc biệt hay sao?”

Anh quay đầu khẽ vuốt cằm nhìn cô, trong sóng mắt trong trẻo là ý cười không sót gì, “Đi thì biết.”

Bởi vì ánh mắt của anh quá mức ôn nhu, đầu óc của cô có lập tức trống không, không nói gì thêm, như một đứa ngốc ngơ ngác nhẹ gật đầu.

Vòng hai khúc cua, ở phía cuối phố cổ, cô thấy được một căn nhà nhỏ, phía ngoài lắp đặt thiết bị cùng bên cạnh kiến trúc cổ điển hòa làm một thể, trên cửa viết sáng long lanh “BAR” , ít trầm mà thần bí.

Vào cửa lúc trước, Ôn Hi Thừa cầm thật chặt tay của cô, như là sợ hãi cô đột nhiên biến mất giống nhau, cô quay đầu, trên mặt của anh như cũ là cười ôn hòa, nhưng lại có vẻ có chút ưu thương.

Đây là một rất quán bar an tĩnh, không huyên náo, ngọn đèn nhu hòa, trên sân khấu nho nhỏ một người đàn ông ôm guitar của hắn nhẹ giọng đàn hát , rất gợi cảm lộ ra chút tang thương thanh âm, giai điệu, nhịp điệu ưu mỹ, cô chưa từng nghe qua.

Ngồi ở bên quầy bar, Ôn Hi Thừa chọn một ly cốc-tai, giúp cô kêu nước trái cây.

“Người hát chính là King, một ca sĩ quán bar rất có tài hoa , tất cả bài hát của hắn đều là tự sáng tác .” Ôn Hi Thừa cúi người bên tai cô nói nhỏ, ánh mắt lại là nhìn về phía trên đài, khi ánh mắt chàng trai quay tới, anh bưng ly rượu lên làm động tác mời rượu, chàng trai đôi mắt thâm thúy sáng lên một cái, khẽ gật đầu, sau đó tiếp tục ca hát, ánh mắt của hắn dị thường chuyên chú, tựa như chung quanh hết thảy cũng không tồn tại, hắn chỉ là vì chính mình hát mà thôi.

“Này! Không phải nói hôm nay không rảnh đấy hay sao?” Một người đàn ông mái tóc dài có chút béo đi tới, cánh tay khoác lên bờ vai Ôn Hi Thừa chào hỏi như quen anh.

Ôn Hi Thừa không nói chuyện, mím môi cười nhìn cô liếc mắt một cái.

Gã mập lướt qua anh nhìn lại, hơi sững sờ , nở nụ cười, “Hạ Thiên?”

Cô kinh ngạc, nhìn thoáng qua Ôn Hi Thừa, cười gật đầu, “Xin chào.”

Gã mập nhẹ gật đầu, vỗ vỗ bả vai Ôn Hi Thừa, “Nửa giờ nữa bắt đầu tiệc, chiếu cố tốt cô ấy.”

Ôn Hi Thừa cười gật đầu, chờ hắn sau khi rời đi, nói với cô: “Ông chủ của nơi này, bọn anh gọi hắn Béo ca.”

Cô nghiêng đầu nhìn anh, dưới ánh đèn lờ mờ, ánh mắt của anh che 1 tầng nhàn nhạt quang ảnh, mang theo chút ít cô nhìn không hiểu tâm tình, cô cuối cùng cảm thấy đêm nay Ôn Hi Thừa rất khác, nhưng cụ thể ở đâu khác lại nói không ra, chỉ là cảm giác trên người anh tựa như quán bar này giống nhau lộ ra một cổ sắc thái thần bí.

Anh mới vừa nói rất chính xác “Bọn anh” , hiển nhiên anh tại đây là khách quen, còn có một đám bằng hữu, mà chút ít cô chưa từng nghe anh nói tới, cô nghĩ Hạ Tử Phi sợ rằng cũng không biết trong thành phố này anh rõ ràng còn có mấy người bạn kia.

Cô nhìn bên mặt anh dưới ánh đèn im im lặng lặng, cảm thấy có chút lạ lẫm.

Cả trong quán bar đèn chậm rãi tối xuống, trên sân khấu xuất hiện một điểm sáng, Ôn Hi Thừa đặt ly rượu xuống đứng lên, đi đến đằng sau cô, vươn tay đem cô ôm trong ngực, cô hung hăng run lên một cái, anh đem cái cằm đặt ở trên vai của cô, nói: “Trên khán đài.”

Thanh âm của anh rất nhẹ rất nhu, như là mang theo một loại ma lực cô không cách nào kháng cự , cô ngoan ngoãn quay đầu nhìn về phía trung tâm sân khấu, sau đó liền bịt miệng lại.

Sân khấu mới vừa trống trơn hiện tại đã đứng đầy người, chính xác ra là đứng đầy đàn ông, hơn nữa là từng đôi từng đôi , trong quán rượu mở bản nhạc êm dịu, đám người bên trên đài theo âm nhạc khiêu vũ, gắt gao ôm nhau, mà càng nhiều hoảng hốt hơn như hôn nồng nhiệt .

Như vậy một màn trực tiếp đem cô năng lực không tự hỏi, cô chỉ có thể trợn tròn tròng mắt ngơ


XtGem Forum catalog