gủ của anh lấy gối đầu cùng chăn,mền, đưa cho anh ngồi ở trên sô pha nói “Em ở chỗ này cùng anh đi, lần đó ăn được nồi lẩu khó chịu cả đêm, đừng đến cuối cùng nôn chân đều mềm nhũn trước mặt đều không thấy.”
Ôn Hi Thừa không nói chuyện chậm rãi ngồi dậy, đem gối đầu để ở một bên, cũng dựa vào ở trên sô pha ngồi ở cạnh cô , sau đó đem chăn che ở trên thân người hai người bọn cô.
Cô có thể ngửi được trên người anh nhàn nhạt mùi thơm bạc hà rất nhẹ nhàng khoan khoái , nhưng không có cự tuyệt, một lát sau cũng dựa vào ở trên sô pha, nhìn chằm chằm trần nhà ngẩn người.
Mấy phút đồng hồ sau, Ôn Hi Thừa hướng bên cạnh cô nhích lại gần, sau đó đem mặt gối lên trên vai của cô, anh hỗn hợp có mùi rượu mềm mại cho cô lòng dần dần không còn bình tĩnh nữa, tay anh từng li từng tí nhẹ nhàng cầm tay cô, thân thể của cô có chút run lên một cái, không có rút ra.
Cô cúi đầu nhìn chàng trai bên tai buông thỏng lông mi vẻ mặt hạnh phúc, nhắm mắt lại không muốn làm có bất cứ gì.
Đêm nay bọn họ đều rất vui vẻ, huynh đệ tốt nhất của cô muốn gây dựng sự nghiệp, tỷ muội tốt nhất của cô chuẩn bị vì người con trai nó yêu làm sự kiện cuối cùng, mà thiếu niên ôn hòa cô đã từng yêu, cô không muốn cự tuyệt.
Một đêm này, khiến cho cô tạm thời mất đi lý trí, điên cuồng một lần đi!
Ánh nắng sáng sớm đem cô tỉnh, cô phát hiện mình nằm ở giường Lưu Ny Ức, bên cạnh là người bạn tốt ngủ say, cô căn bản không có ấn tượng ngày hôm qua là lúc nào ngủ , như thế nào trở lại phòng ngủ , thậm chí cảm thấy đêm qua hết thảy đều giống như một giấc mộng, hiện tại trời đã sáng, mộng cũng nên tỉnh.
Cô đứng dậy xuống giường, đứng ở phía trước cửa sổ, nhìn bên ngoài bầu trời trong xanh, duỗi lưng một cái, cười đi ra phòng ngủ.
“Chào buổi sáng!” Từ phòng bếp đi ra người con trai đang chuẩn bị điểm tâm trên mặt ôn hòa ý cười, để cô cảm thấy ngày này sẽ là tràn ngập hy vọng, vô cùng mỹ diệu!
Điểm tâm xong, Ôn Hi Thừa đem cô trở lại căn hộ, trên đường hai người cơ hồ không có nói chuyện với nhau, đối với một buổi tối kia rất có ăn ý lựa chọn lảng tránh.
Lúc xuống xe, Ôn Hi Thừa nói “Trở về ngủ bù thật tốt đi, đều có mắt quầng thâm rồi.”
Cô dụi dụi con mắt nói “Anh cũng thế, hôm nay đừng loạn ăn cái gì, trong chốc lát em gọi cô nàng gọi điện thoại, để nó nấu cho anh chút cháo.”
Anh nhẹ nhàng gật đầu, sóng mắt trong có nhàn nhạt thỏa mãn cùng cảm động.
Tại lúc cô đóng cửa xe, anh gọi cô.
Cô xoay người hỏi thăm nhìn anh”Làm sao vậy?”
Anh có chút ngượng ngùng một cái nói “Sáng sớm thứ hai anh tới đón em đi làm được không? Anh không mua điểm tâm, em có thể ở nhà ăn rồi xuống.”
Cô biết rõ cô phải nói không thể, nhưng lại nhẹ gật đầu, khoát khoát tay làm anh vui mừng tươi cười quay người rời đi.
Không đành lòng cự tuyệt, vậy thuận theo tự nhiên đi, đối mặt Ôn Hi Thừa cô từ trước đến nay là người không có nguyên tắc!
Hạ Tử Phi cùng Lưu Ny Ức về, buổi tối không đi xã giao sẽ gọi cô đến căn hộ Ôn Hi Thừa cùng nhau nấu cơm, như vậy có đôi khi buổi sáng cô sẽ cùng Ôn Hi Thừa cùng nhau đến công ty, mà buổi tối cùng rời đi, tránh không được có một ít lời ong tiếng ve, cũng may trước đây cô thẳng thắn nói với Tống Dĩnh chuyện cùng Ôn Hi Thừa là bạn học thời đại học, mà Tống Dĩnh chính là cái loa nhỏ, cho nên rất nhanh mọi người trong công ty cũng biết hoàng tử vạn người mê cùng cô ni ngoan ngoãn là cô có tư giao rất tốt.
Cứ khoảng 1 tiếng đồng hồ, thì có 10 nữ đồng sự uyển chuyển tiến về phía cô biểu đạt thỉnh cầu muốn cùng Ôn Hi Thừa đi ăn tối, cô đều rất sảng khoái đồng ý, sau đó trực tiếp đem tên các nàng ghi vào quyển sổ ghi chép riêng sau đó đưa xuống cho Ôn Hi Thừa xem xét.
Anh ngay từ đầu lại còn phát biểu sẽ không tiếp nhận xử lý những vụ như thế này, càng về sau liền trực tiếp cảnh cáo cô: nếu em còn đưa cho anh những thứ như này, anh liền cho em biết như thế nào gọi là xui xẻo!
Cô cân nhắc một chút, nghĩ ra một cái sách lược vẹn toàn, trong công ty phát tán một tin tức không tính là lời đồn, đó chính là: Ôn Hi Thừa có vị hôn thê, là tại Mĩ! Sau đó lại thêm mắm thêm muối hít hà một phen, nói cô gái kia cỡ nào xinh đẹp cỡ nào có tiền các loại, sau đó tai của cô căn bản thanh tịnh rất nhiều.
Mỗi ngày Ôn Hi Thừa liền trở thành đối tượng chủ yếu được bàn luận đến của nghành bát quái, đối với vị hôn thê thần bí của anh suy đoán cũng là đạt đến tất cả cái gì không hợp thói thường, thậm chí còn có người nói vị hôn thê đó thật ra là con gái của tổng giám đốc công ty ở Mĩ, nếu không làm sao vừa mới tiến công ty đã an vị lên chức quản lý thiết kế .
Nghe nhầm đồn bậy đáng sợ đến cỡ nào cô xem như chân chính thấy được, lúc tan việc, tất cả mọi người sau khi rời đi Ôn Hi Thừa vẫn ở trong phòng xử lý tài liệu, vốn là cô đã làm xong việc có ý định chịu đòn nhận tội, nhưng nhìn đến sắc mặt tái nhợt mờ mịt thất thần của anh, nụ cười của cô cứng xuống.
“Làm sao vậy? Không thoải mái?” cô sau khi ngồi xuống lo lắng hỏi anh.
Ôn Hi Thừa ngẩng đầu nhìn chằm chằm cô một hồi lâu mới đưa cảm xúc che dấu xuống đáy mắt hồi lâu trên mặt xuất hiện dáng vẻ tươi cười quen
