Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324380

Bình chọn: 9.00/10/438 lượt.



“Tổng đầu tư 1 trăm vạn, Hi Thừa bỏ vốn 50 vạn, là cổ đông lớn nhất…”

Hắn lời còn chưa nói hết, Ôn Hi Thừa ngẩng đầu nhìn hắn bĩu môi, chớp hai mắt thật to nói “Tôi không phải cổ đông, tiền kia là tôi cho cậu mượn , không tính lãi!”

Hạ Tử Phi hung hăng trừng mắt liếc anh một cái “Mày TMD câm miệng, lại lần nữa nhắc lại chuyện này, tao cho mày lui lại cổ!”

Ôn Hi Thừa chuyển đầu đem mặt gối trên cánh tay nhìn cô có chút ủy khuất nói “Hạ Thiên, Tử Phi khi dễ anh!”

Cô đưa thay sờ sờ tóc của anh nói “Ngoan, hắn uống nhiều quá, anh không cùng hắn kém hiểu biết tranh chấp!”

Ôn Hi Thừa ngước mắt nhìn cô, sương mù mịt mờ, ánh mắt tràn đầy ý cười, như tiểu phiến tử*,lông mi run lên hai cái , anh nhẹ nhàng gật đầu, thần sắc là thỏa mãn không nói ra được.

(*tiểu phiến tử: fan hâm mộ)

Cô thu tay lại chuyển hướng hạ tử phi nói “Tiếp tục.”

“Anh có 30 vạn, cô ấy có 10 vạn, để em 10 vạn, em không cần tham dự quản lý, cuối năm chia hoa hồng là được, đương nhiên nếu như thua lỗ cũng phải gánh chịu nguy hiểm , như thế nào?”

Cô rất nghiêm túc nghĩ nghĩ nói “Được, tính em một phần!”

Hạ Tử Phi cười lớn nói “Chúng ta bốn người là châu chấu cùng trên một sợi thừng rồi, thật sự có nạn cùng chịu có phúc cùng hưởng rồi, đợi công ty ta có chút đẳng cấp rồi, tôi để các người phân phối, về sau sẽ đưa ra thị trường!”

Lưu Ny Ức dùng chiếc đũa đem mà gõ đầu của hắn nói “Anh say a, đưa ra thị trường? Anh có thể lên giường cũng không tệ đâu!”

Hạ Tử Phi ngốc cười lên, lung la lung lay đi về hướng buồng vệ sinh, không rõ ràng nói “Tôi trước đi xuỵt xuỵt*, sau đó ôm vợ lên giường!”

(* ảnh đi WC =.=)

Lưu Ny Ức quay đầu ác trừng mắt liếc hắn một cái, nhưng nhìn đến hắn xiêu xiêu vẹo vẹo bộ dạng cười ngửa tới ngửa lui, cô ở bên cạnh nó thấy rõ trong mắt của nó rõ ràng không che dấu được yêu say đắm.

Hạ Tử Phi cùng Ôn Hi Thừa đều uống nhiều quá, đưa cả hai xếp nằm ngủ xong cô cùng Lưu Ny Ức chỉnh đốn tàn cuộc.

“Cô nương, mày thật sự không định tìm việc làm, cùng Tử Phi mở công ty?”

“Ừm.”

“Hoàng tiểu soái biết không?”

“Biết rõ, hắn nói chỉ cần tao vui vẻ là được.”

Cô thở dài “Đứa nhỏ này cũng thật đáng thương , yêu mày yêu đến mọi việc đều đã quyết, tuy rằng tao còn vô điều kiện ủng hộ Tử Phi, nhưng nghĩ đến hắn không thể không đối mặt vận mệnh bị ném bỏ, cũng giấu diếm đồng tình .”

Lưu Ny Ức cúi đầu trầm mặc một hồi quay đầu nhìn cô nói “Hạ Thiên, tao sẽ không cùng tiểu soái chia tay, công ty Tử Phi đi vào quỹ đạo rồi, tao sẽ trở về cùng tiểu soái kết hôn.”

Cô hừ lạnh một tiếng “Kia đến lúc đó, mày liền đợi đến nhặt xác cho Tử Phi đi! Mày bây giờ đối với hắn tốt như vậy, cho hắn hi vọng lớn như vậy, đến lúc đó phủi phủi đít cùng người khác kết hôn, tao cũng không dám cam đoan đến lúc đó có thể hận mày hay không.”

Lưu Ny Ức ánh mắt dần dần trở nên ưu thương, một lúc lâu sau, nó tựa đầu đỡ trên vai của cô nhẹ nói “Hạ Thiên, ai cũng có thể không hiểu tao, ai cũng có thể không tha thứ tao, nhưng là mày không thể, tao không cho phép, mày đã nghe chưa?”

Cô cảm thấy rất đau lòng, tuy rằng cô cuối cùng là nhẫn tâm lúc đó chỉ trích nó quần nhau cùng hai người đàn ông, nhưng làm sao có thể thật sự hận đây, cô ôm lấy nó nói “Tao hù mày, mặc kệ mày lựa chọn người nào, mày đều là tỷ muội tốt nhất của tao, tao sẽ làm phù dâu của mày, đưa mày chúc phúc sâu sắc nhất!”

Lưu Ny Ức nghẹn ngào thêm vài phút đồng hồ rồi nói “Mày thực buồn nôn!”

Thu thập xong, đã gần rạng sáng, cô quyết định cùng Lưu Ny Ức lách vào một đêm, rửa mặt sau đó, trên giường lại trò chuyện trong chốc lát, đang chuẩn bị tắt đèn, nghe được trong phòng khách vang động, Lưu Ny Ức xuống giường, mở cửa đi ra ngoài, không đầy một lát liền ngáp trở về, chui vào chăn đẩy cô nói “Là Hi Thừa, hình như nôn, mày đi xem một chút đi.”

Cô gật đầu, xuống giường, đem cửa phòng ngủ đóng lại nhìn buồng vệ sinh đèn sáng rỡ, đi qua đợi trong chốc lát, Ôn Hi Thừa từ bên trong đi ra, tay bụm lấy dạ dày vẻ mặt tái nhợt, thấy cô cũng không có bao nhiêu kinh ngạc, mở trừng hai mắt nói “Đánh thức em?”

Cô vịn anh ngồi vào trên ghế sa lon, rót chén nước ấm cho anh “Dạ dày trướng à? Uống thuốc chưa?”

Anh uống hai phần nước sau lắc đầu, ôm cái đệm nằm sấp ở trên sô pha cúi đầu rầu rĩ nói “Anh không sao, em đi ngủ đi.”

Cô thở dài, đi qua ngồi xổm bên sofa, tay chống cái cằm nhìn chằm chằm sau ót của anh xem trong chốc lát, sau đó đặt ở phía sau lưng của anh nhè nhẹ vỗ về.

“Trướng đau lợi hại sao? Chịu chút tiêu hóa được không?”

Ôn Hi Thừa chuyển đầu nhìn cô, trong mắt có nhàn nhạt đau đớn, nhưng là ẩn hàm ý cười, nhếch đôi môi mở thử xem nói “Nôn hết rồi, không phải rất căng, em mau đi ngủ đi, con mắt đều luộc đỏ.”

Cô giúp anh xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán nói “Em vịn anh trở lại phòng ngủ a, cẩn thận trong chốc lát cảm lạnh rồi.”

Anh không nói chuyện cũng không còn động, qua một hồi lâu, cô cảm thấy được con mắt cũng bắt đầu đánh nhau, anh mới cười nói “Còn có chút buồn nôn, anh lần nữa nằm sấp trong chốc lát, em nhanh đi ngủ, nghe lời!”

Cô nhìn anh trong chốc lát, đứng dậy, trở lại phòng n


XtGem Forum catalog