XtGem Forum catalog
Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Chỉ Ôn Nhu Mình Em, Hạ Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324704

Bình chọn: 7.5.00/10/470 lượt.

i muốn chết, nhưng em hết lần này tới lần khác là một bộ dạng không có tim không có phổi, gặp lại ánh mắt vô tội em anh liền hận nghiến răng nghiến lợi, dựa vào cái gì thời điểm anh ngày ngày cảm nhận sự dày vò em lại có thể cười đến nhẹ nhàng như vậy.”

Phùng Tô Xuyên dừng lại một chút, quay đầu nhìn cô cười cười, nói tiếp “Là bị em làm giận đến hồ đồ rồi, đều đã quên em là cao thủ che dấu tâm tình, kỳ thật người ngây thơ không phải em, là anh, anh thật ngu ngốc đến buồn cười dùng chính thủ đoạn của mình không những không đem em kéo lại gần mình mà càng ngày đẩy em ra càng xa, coi như là tự làm tự chịu đi, em không cần từ chức, anh cam đoan về sau sẽ không lại làm em khó khăn, chúng ta có thể như lúc trước thư thái ở chung, tựa như em nói trên công tác chúng ta ăn ý rất tốt, phần cảm tình này anh cũng rất trân trọng!”

Cô cảm thấy rất cảm động, thật sự rất cảm động, nước mắt đều chảy ra, nhưng là một câu đều nói không nên lời, chỉ có thể dốc sức liều mạng gật đầu.

Phùng Tô Xuyên nở nụ cười hai tiếng, đưa cho cô khăn lau nói “Đừng khóc, giống như tiểu hài tử đang chịu ủy khuất vậy, đến, nói một chút em cùng anh ta , thật sự quyết định cùng anh ta một lần nữa bắt đầu rồi?”

Lau nước mắt lắc đầu “Chưa, không muốn cùng anh ấy một lần nữa bắt đầu, chỉ là thấy rõ em và anh không thích hợp mà thôi, đối với bốn năm anh ấy im lặng không đề cập tới, không có cho em bất kỳ giải thích nào, em nghĩ em không cách nào từ đáy lòng chấp nhận đi tha thứ cho anh ấy, không biết tương lai sẽ như thế nào , chẳng qua là cảm thấy bây giờ là phương thức rất tốt.”

Phùng Tô Xuyên cười nhạo một chút nói “Em thật đúng là cái người lâu ngày sinh tình, chuẩn bị làm tiếp ba năm huynh đệ sau đó chậm rãi phát triển trở thành người yêu? Đàn ông thì không sao cả, em bây giờ đã sắp 27 rồi, đến lúc đó đã thành bã đậu rồi, ai còn muốn em ah!”

Cô trừng anh “Ai cần anh lo! Còn đầy người cần, chủ yếu là mẹ của em , còn có cha em cùng Hạ Lỗi, người muốn em rất nhiều!”

Phùng Tô Xuyên cười to hai tiếng “Được rồi, biết rõ em nổi tiếng, lên đi, dùng nước lạnh đắp lên mắt, nghỉ ngơi sớm một chút!”

Cô nhìn anh chân thành nói “Cảm ơn anh vẫn còn để em làm thuộc hạ cùng bằng hữu của anh!”

Phùng Tô Xuyên đã khởi động xe khiêu mi nói ” Vậy cố gắng làm việc để báo đáp anh đi!”

Cô vẻ mặt hắc tuyến xuống xe, dõi theo xe của anh sau khi rời đi mới quay người, cảm thấy dị thường thoải mái, cô rốt cục có thể nghênh đón ánh mặt trời rực rỡ xán lạn ngày mai rồi!

Trước Quốc khánh, Lưu Ny Ức cùng Hạ Tử Phi đồng thời từ chức đi vào thành phố này, cô chỉ thuê có một phòng ngủ, mà vừa nghe Ôn Hi Thừa có ba phòng, cho nên Lưu Ny Ức lúc Hạ Tử Phi giựt giây liền thẳng tiến vào căn hộ Ôn Hi Thừa, cô cảm thấy rất uể oải, mắng cả 2 người muốn hoạt động ngầm, Hạ Tử Phi gãi đầu dáng vẻ mặt ngốc nhìn Lưu Ny Ức cười, Lưu Ny Ức trước sau như một lựa chọn làm như không thấy, cô lần nữa cảm thấy Hạ Tử Phi rất đáng thương.

Buổi tối dưới sự yêu cầu mãnh liệt của ba người khác, cô làm nồi lẩu, trên bàn cơm, hưng phấn nhất chính là Ôn Hi Thừa rồi, xuyên thấu qua hơi nóng lượn lờ bay lên nhìn anh cùng Hạ Tử Phi đoạt cá viên, cô có chút nhớ lại cảm giác thời đại học.

Ban đêm sao treo đầy màn trời, trăng sáng nhàn nhạt dần dần lên, trong phòng đèn trần chiếu khắp gian, cả phòng tràn đầy hương lẩu, Lưu Ny Ức cùng Hạ Tử Phi đấu rượu, hai người uống đến trên mặt đều đã có đỏ ửng, cô vội vàng hướng trong nồi thả rau cải, Ôn Hi Thừa vội vàng ăn.

Không khí như vậy làm cho cô lần đầu tiên tại lúc cái thành phố này không hề cô độc, có cảm giác gia đình.

Thời điểm không sai biệt lắm, Hạ Tử Phi mở hai chai bia đưa một cho Ôn Hi Thừa, nhìn cô liếc mắt một cái phía thở dài một hơi, cái gì cũng chưa nói ngửa đầu liền uống, Ôn Hi Thừa cúi đầu ngây người trong chốc lát cũng bắt đầu uống.

Hạ Tử Phi nhìn cô xem đã hiểu, ý của hắn Ôn Hi Thừa vẫn là huynh đệ, nhìn bia theo khóe miệng của bọn hắn chảy tới quần áo trong, cô cảm thấy hốc mắt cảm thấy chát, quay đầu lại nhìn Lưu Ny Ức phiếm hồng hai mắt, nước mắt rốt cuộc khống chế không nổi lẳng lặng chảy xuống.

Bốn năm trước, bọn họ không có nghĩ qua sẽ tách ra lâu như vậy.

Ba năm trước đây, bọn họ không dám hy vọng xa vời còn có đoàn tụ một ngày.

Hôm nay, bọn họ cảm tạ trời xanh mọi người vẫn là huynh đệ.

Hạ Tử Phi cùng Ôn Hi Thừa uống liền ba bình mới thôi, Ôn Hi Thừa trực tiếp đi buồng vệ sinh nôn ra, Hạ Tử Phi ngã ngồi ở trên mặt ghế nghiêng đầu nhìn Lưu Ny Ức cười, trong lúc này thâm tình cùng yêu say đắm giống như đúc cô cùng Ôn Hi Thừa ban đầu, mà Lưu Ny Ức rất bình tĩnh trước mặt ăn lạc, một tay che trên mặt của hắn nói “Thu hồi ánh mắt đắm đuối của anh lại, cẩn thận em đánh anh!”

Hạ Tử Phi kéo xuống tay của cô ấy nắm chặt lại, tại lúc cô ấy giãy dụa liền buông lỏng ra, có chút đắng chát cười cười quay đầu ra sau nhìn cô “Hạ Thiên, công ty của anh thành lập sau em muốn nhập cổ phần hay không?”

Cô vò đầu, giúp đỡ một gã từ phòng vệ sinh đi ra bước chân có chút lơ mơ – Ôn Hi Thừa, chờ anh ngồi ở bên cạnh cô sau mới nói “Như thế nào?”